Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 577: Cô lại thích lo chuyện bao đồng rồi?

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:23:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt lạnh lẽo, lệnh: "A Tùng, g.i.ế.c c.h.ế.t con nhỏ , còn đứa xinh thì giữ , phế bỏ tu vi của nó, hảo hảo hưởng dụng."

A Tùng trong lòng đầy nghi hoặc, trông vẻ chẳng chút tu vi nào, tại thể phất tay một cái đ.á.n.h bay hai cao thủ? kịp nghĩ nhiều, tự nhủ: Cứ thử dò xét thực hư xem .

Hắn hét lớn một tiếng, lao thẳng về phía . yên tại chỗ, hề nhúc nhích.

Phan Thắng Quang lộ rõ vẻ hung tàn bạo ngược trong mắt. Đôi tay đang ôm Lệ Lệ siết c.h.ặ.t khiến cô đau điếng, nhưng cô chỉ nghiến răng gượng, dám thốt lời nào.

Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, nụ mặt Phan Thắng Quang biến mất.

Đắc lực can tướng của — A Tùng, một cao thủ Đan Kình sơ kỳ, cứ thế đ.á.n.h một chiêu trúng ngay đan điền, bay ngược , đ.â.m sầm vòi nước hình đầu rồng khiến nó vỡ vụn.

A Tùng ngã quỵ trong bể nước, phát tiếng gào thét t.h.ả.m thiết xé lòng, phun một ngụm m.á.u tươi, nhuộm đỏ cả làn nước.

Đám phụ nữ sợ hãi kinh hoàng, tháo chạy tán loạn. A Tùng hét lên: "Lục thiếu, mau, mau chạy ! Người đàn bà là tuyệt đỉnh cao thủ!"

Phan Thắng Quang mặt cắt còn giọt m.á.u, định chạy, nhưng khoảnh khắc bóp c.h.ặ.t cổ , ném mạnh xuống mặt Tiêu Nhược. Cú ngã khiến gãy mất mấy chiếc xương sườn.

sải bước tới, hung hăng giẫm lên xương chân , nghiền nát vụn. Hắn phát tiếng thét t.h.ả.m như lợn chọc tiết.

"Tiêu Nhược." , "Bây giờ, là của cô."

Tiêu Nhược thụp xuống, trừng trừng mắt : "Phan Thắng Quang, năm xưa lúc ông g.i.ế.c đoạt bảo, cướp khối Đế Vương Lục chủng thủy tinh của cha , ông từng nghĩ đến ngày hôm nay ?"

Phan Thắng Quang đảo mắt liên tục, run rẩy : "Cô tìm chẳng qua cũng chỉ lấy khối Đế Vương Lục đó thôi mà. trả cho cô, bù thêm cho cô một khoản tiền lớn nữa! Chẳng em trai cô đang cần tiền chữa bệnh ? Chỉ cần tiền, bệnh gì mà chẳng chữa ? G.i.ế.c cô sẽ chẳng gì cả. Cô nghĩ cho thì cũng nghĩ cho em trai cô chứ!"

Tiêu Nhược kiên định đáp: "Ông tưởng vì tiền ? Hừ, Phan Thắng Quang, bao nhiêu tiền cũng mua nổi mạng sống của cha !"

Nói đoạn, cô rút một khẩu s.ú.n.g lục ổ , chĩa thẳng trán .

lúc , một nhóm nhân viên an ninh võ trang đầy đủ xông , tay đều cầm s.ú.n.g, vô họng s.ú.n.g đen ngòm nhắm thẳng chúng .

"Tiêu Nhược, bỏ s.ú.n.g xuống." Một đàn ông ngoài ba mươi tuổi sải bước tiến . Khí thế của mạnh, khiến bàn tay cầm s.ú.n.g của Tiêu Nhược tự chủ mà run lên.

Phan Thắng Quang chớp lấy thời cơ, giật phăng khẩu s.ú.n.g, bóp nghẹt cổ Tiêu Nhược, chĩa họng s.ú.n.g thái dương cô , trợn mắt quát: "Mày mà dám động đậy, tao g.i.ế.c c.h.ế.t nó ngay!"

Nói xong, sang cầu cứu đàn ông : "Lư thiếu, cứu !"

Lư thiếu quan sát một lượt : "Thưa cô, dù cô và Phan thiếu thù oán gì đều thể xuống thương lượng. sẵn lòng trung gian điều hòa, đảm bảo sẽ khiến cô hài lòng."

định mở miệng thì thấy một giọng quen thuộc: "Lư thiếu, khuyên một câu, việc đừng quản."

Lư thiếu rúng động, cũng chút kinh ngạc. Nhìn kỹ , đang ngoài cửa chính là Doãn Thịnh Nghiêu.

Sao ở đây? Chẳng lẽ là tới uống rượu hoa? Chẳng hiểu trong lòng thấy khó chịu, nhưng lập tức gạt ý nghĩ đó . Người còn kết hôn, uống rượu hoa cũng là chuyện thường tình.

"Doãn đại thiếu." Lư thiếu tỏ vô cùng cung kính, ngay cả khi chuyện cũng khom lưng. "Doãn đại thiếu... chẳng lẽ quen quý cô đây?"

Doãn Thịnh Nghiêu liếc , khóe môi hiện lên một nụ ẩn ý: "Cô thích lo chuyện bao đồng ?"

" yên ." đáp, "Ra ngoài thấy chuyện bất bình nên rút đao tương trợ chút thôi."

Doãn Thịnh Nghiêu bật : "Được, hôm nay sẽ nhúng tay , tùy cô quậy thế nào thì quậy."

Khóe miệng Lư thiếu giật giật. Phan lục thiếu chẳng qua chỉ là con cháu của một Phan gia nhỏ bé, ngay cả gia chủ Phan gia mặt Doãn đại thiếu cũng chỉ như con kiến, dĩ nhiên dại gì vì Phan lục thiếu mà đắc tội với họ Doãn.

Lư thiếu lập tức đổi giọng: "Đã là ân oán cá nhân giữa các vị, hội sở chúng cũng tiện can thiệp, mời các vị tự giải quyết." Nói xong, phất tay: "Thu quân!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-577-co-lai-thich-lo-chuyen-bao-dong-roi.html.]

Phan Thắng Quang c.h.ế.t lặng, ngờ Lư thiếu vốn ngày thường xưng gọi với bỏ rơi dễ dàng như . Hắn dùng cánh tay siết c.h.ặ.t họng Tiêu Nhược, lùi hai bước: "Các ... ai bước tới! Nếu tao g.i.ế.c nó!"

Tiêu Nhược hét lớn: "Quân Dao, đừng quản ! Cứ tay ! sớm chuẩn tâm lý đồng quy vu tận với ."

mỉm : "Yên tâm, cô c.h.ế.t . Đừng quên cô còn một đứa em trai, cô mà c.h.ế.t thì chẳng lẽ cô chăm sóc nó ? kẻ đổ vỏ ."

Dứt lời, Phan Thắng Quang còn kịp phản ứng, khẩu s.ú.n.g lục gọn trong tay . Tiêu Nhược lập tức phản ứng cực nhanh, từ tay áo trượt một con d.a.o găm, đ.â.m mạnh cổ họng .

Chiêu luyện tập bao nhiêu lâu, đ.â.m cực kỳ chuẩn, hiểm và dứt khoát ngay động mạch chủ. Phan Thắng Quang thét lên t.h.ả.m thiết, m.á.u tươi phun trào như một mũi tên m.á.u giữa trung.

Hắn ôm vết thương lùi vài bước, ngã quỵ xuống đất, ánh mắt dần trở nên trống rỗng. Tiêu Nhược đầy m.á.u, từng bước tiến đến mặt , chằm chằm mắt : "Phan Thắng Quang, đợi ngày nhiều năm lắm ."

Phan Thắng Quang chậm rãi đổ gục xuống, gương mặt đầy vẻ cam lòng. Hắn rõ ràng sắp trở thành thừa kế chính thức, một đàn bà g.i.ế.c c.h.ế.t, bảo nhắm mắt cho ?

Tiêu Nhược đến xác , nắm lấy con d.a.o, dứt khoát rút , m.á.u tuôn như suối. Phan Thắng Quang trợn ngược mắt, nhãn cầu gần như lồi khỏi hốc mắt, tắt thở.

Nước mắt lã chã rơi gò má Tiêu Nhược, cô ngẩng đầu lên trần nhà: "Ba, ! Hai thấy ? Con báo thù cho hai !"

tiến lên, khẽ vỗ vai cô : "Được , chúng thôi."

Tiêu Nhược Phan Thắng Quang đất cuối, ánh mắt như một đống rác rưởi.

Doãn Thịnh Nghiêu hỏi: "Thế nào, trong lòng thấy thoải mái hơn chút nào ?"

nên lời. Thực thấu . giúp Tiêu Nhược là vì cô giống . Tiêu Nhược g.i.ế.c Phan Thắng Quang cũng giống như việc g.i.ế.c Doãn Nguyệt Nha . Vì nể mặt nên g.i.ế.c Doãn Nguyệt Nha, nhưng cơn giận trong lòng cần giải tỏa.

Hồi lâu , mới đáp: "Khá hơn nhiều ."

Anh khẽ thở dài: "Chuyện bên Phan gia sẽ giải quyết."

gật đầu: "Cảm ơn ."

" ." Anh bỗng thêm, "Hôm nay đến đây là để bàn chuyện ăn, hề gọi phụ nữ đến phục vụ."

ngẩn , trong lòng chút bối rối: "Dù gọi cũng mà, xã giao thôi, là chuyện nên ."

Doãn Thịnh Nghiêu khổ, nụ phần cay đắng.

đưa Tiêu Nhược trở về. Dù Phan Thắng Quang cũng là do chính tay cô g.i.ế.c, để cô Sơn Cảng sẽ an , bèn nhờ đưa hai chị em họ đến vùng Đông Bắc. Công ty Tế Thế văn phòng đại diện ở đó, mỗi tháng đều nhập lượng lớn d.ư.ợ.c liệu, dặn các đại lý t.h.u.ố.c chiếu cố cô một chút, để cô ăn nhỏ, đủ để nuôi sống em trai.

Cùng lúc đó tại Phan gia ở thành phố Dung, gia chủ Phan gia đang cùng mấy nhân vật quan trọng bàn bạc chuyện ăn. Nghe buổi đấu giá đá quý ở Miến Điện năm nay nhiều khối đá thô , lão dốc sức thu mua, nếu thể tìm thêm một khối Đế Vương Lục chủng thủy tinh nữa, Phan gia sẽ càng hưng thịnh.

lúc , vội vã chạy : "Gia chủ, xong , bên ngoài xảy chuyện lớn ."

Gia chủ Phan gia — Phan Gia Hâm là một trung niên ngoài sáu mươi, tính tình trầm , lạnh lùng quát: "Hốt hoảng cái gì, còn thể thống gì nữa?"

Người mặt tái mét, run rẩy: "Gia chủ... Lục thiếu c.h.ế.t ."

"Cái gì?" Phan Gia Hâm bật dậy. Phan Thắng Quang là con trai thứ sáu của lão, do vợ thứ hai sinh , tuy đây coi trọng nhưng khối Đế Vương Lục mười năm khiến lão bằng con mắt khác. Mười năm nay lão dốc lòng bồi dưỡng, đặt nhiều kỳ vọng . Vậy mà giờ với lão rằng Phan Thắng Quang c.h.ế.t?

 

 

 

 

Loading...