Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 593: Cùng anh ngắm biển
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:23:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tình cảm của , , nhưng thể cho bất kỳ sự đáp nào.
từ chối nhiều nhưng chẳng tác dụng gì. Đôi khi tự hỏi, liệu nên trốn chạy, rời xa càng xa càng để tránh hại ?
Gạt hết những suy nghĩ ngổn ngang đó đầu, hỏi: "Doãn đại thiếu, cách gì?"
Doãn Thịnh Nghiêu lật tay một cái, một khối ngọc tỷ xuất hiện trong lòng bàn tay , : "Đông Hoa Đế Quân và Đông Nhạc Đế Quân là em ruột, giữa họ một loại cảm ứng đặc biệt. Anh thể dùng khối ngọc tỷ để tìm ."
chút lo lắng: "Sử dụng sức mạnh của ngọc tỷ liệu phản phệ ?"
"Chỉ là dùng để tìm thôi chứ g.i.ế.c địch." Anh mỉm , : "Khối ngọc tỷ quả hổ là chí bảo trong trời đất. Mỗi ngày đều dựa nó để hấp thu tiên khí, chỉ tiếc là một tuần cũng chỉ hấp thu một sợi."
Thực tế, ở phàm gian cũng tiên khí tồn tại, chẳng qua là cực kỳ hiếm hoi, mà phàm căn bản thể hấp thu .
Doãn Thịnh Nghiêu bảo lùi vài bước. Khối ngọc tỷ từ từ bay lên giữa trung, con thanh long uốn lượn bên dường như đột ngột mở mắt, b.ắ.n một đạo kim quang thẳng đôi mắt của Doãn Thịnh Nghiêu.
Hồi lâu , ánh sáng đó mới thu , ngọc tỷ rơi xuống lòng bàn tay lặn trong da thịt, biến mất dấu vết.
vội hỏi: "Sao ?"
Sắc mặt kém, : "Anh tìm thấy , nhưng..."
" ?" sốt sắng hỏi.
"Anh hiện đang ở tầng sâu nhất của địa ngục — A Tỳ Địa Ngục." Doãn Thịnh Nghiêu tiếp tục: "Anh cũng tại đến nơi đó, nhưng nơi đó vô cùng khủng khiếp. Người phàm căn bản thể , là c.h.ế.t chắc. Ước chừng đây chính là lý do lừa em, em cứu mà dấn hiểm cảnh."
Vành mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào . Đường Minh Lê ơi Đường Minh Lê, ngốc thế chứ?
"Anh là chủ nhân của địa phủ, sẽ ." Doãn Thịnh Nghiêu đặt tay lên vai , : "Chúng cứ về nhà đợi ."
im lặng một lúc hỏi: "Thực sự cách nào ?"
Doãn Thịnh Nghiêu đáp: "Có, dùng ngọc tỷ của hộ thể thì thể . đừng quên, A Tỳ Địa Ngục vốn là địa bàn của Đường Minh Lê, nếu ngay cả cũng gặp nguy hiểm thì em ích gì? Không những giúp gì mà ngược còn trở thành gánh nặng cho ."
Anh lý, nhưng lòng thực sự hoảng loạn.
Anh trấn an : "Đừng lo lắng quá, mạng thằng cha đó lớn lắm, c.h.ế.t ."
nhịn hỏi: "Doãn đại thiếu, hình ảnh thấy là như thế nào? Anh gặp nguy hiểm ?"
Doãn Thịnh Nghiêu hề giấu diếm, : "Anh thấy đang bộ trong A Tỳ Địa Ngục. Nơi đó đất đỏ khô cằn ngàn dặm, dù là bầu trời núi non sông biển đều là màu đỏ tươi, mặt đất bốc lửa, ngừng phun chất lỏng tính axit. Những kẻ thụ hình bên trong mỗi ngày đều lửa thiêu, axit ăn mòn, hơn nữa hình phạt vĩnh viễn kết thúc. Những kẻ phạt A Tỳ Địa Ngục đều là những thứ vô cùng khủng khiếp, chỉ là mà còn đủ loại yêu ma quỷ quái."
cuống cuồng: "Vậy chẳng Đường Minh Lê nguy hiểm ? Những tên tội phạm bên trong chẳng đều do tống ?"
Anh bật một tiếng, : "Dù lúc thấy , đang cầm một chiếc điện thoại di động, thong dong bước qua ngọn lửa. Nơi qua, ngay cả axit cũng phun nữa. Anh trông vẻ rầu rĩ, chắc là vì điện thoại mất sóng, để liên lạc với em đấy."
Đầu đầy vạch đen. Công ty viễn thông nào mà phủ sóng đến tận A Tỳ Địa Ngục cơ chứ?
Mà khoan, Đường Minh Lê giỏi luyện chế pháp bảo, lẽ chiếc điện thoại đó là một kiện pháp bảo?
"Được , em đừng lo hão nữa." Doãn Thịnh Nghiêu khuyên nhủ: "Cứ về thành phố Sơn Hà ."
còn cách nào khác đành theo lên máy bay. rằng, lén một cái, trong lòng dâng lên một tia tội , thầm nghĩ: Dù em hận , cũng thể để em mạo hiểm . Nghĩ thì, Đường Minh Lê chắc cũng cùng suy nghĩ với thôi.
________________________________________
Về đến thành phố Sơn Hà, xuống máy bay thấy Bạch Ninh Thanh và Tiểu Lâm chờ ở cửa. Sắc mặt Tiểu Lâm chút gượng gạo, dám thẳng . Lần bọn họ lợi dụng một vố đau điếng, đương nhiên thể vui vẻ gì, liếc một cái thèm đoái hoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-593-cung-anh-ngam-bien.html.]
Bạch Ninh Thanh đầy vẻ đầy căm phẫn : " đường đường là Bộ trưởng phân cục Sơn Hà, chuyện lớn thế mà bọn họ dám báo cho , rõ ràng là coi gì!"
Nói xong, túm cổ áo Tiểu Lâm ném đến mặt : "Quân Dao, chủ. Giao cho em, xử thế nào thì xử, phế bỏ đan điền đ.á.n.h gãy chân tay cũng ."
Tiểu Lâm cũng đầy vẻ ủy khuất: "Cô Nguyên, cũng ngờ nhiệm vụ biến thành nông nỗi . Haizz, giờ gì cũng vô ích, cũng chẳng còn mặt mũi nào cô."
Cậu cúi đầu, cung kính chào một cái thật sâu: " chấp nhận chịu phạt. Bất kể cô trừng phạt thế nào, cũng nửa lời oán thán."
. Cấp bậc của trong Cục đặc nhiệm cao, những thứ ở tầng sâu hơn căn bản , chỉ là phục tùng mệnh lệnh mà thôi, cũng thể trách .
tiến lên một bước hỏi: "Tiểu Lâm, , ai là lệnh cho ? Chuyện livestream là ý tưởng của ai?"
Tiểu Lâm đáp: "Đây là quyết định cuộc họp của Ủy ban tối cao Cục đặc nhiệm."
gật đầu: "Đã hiểu." Dứt lời, lách qua , thẳng ngoài sân bay.
Ủy ban tối cao Cục đặc nhiệm thể coi là cơ quan quyền lực cao nhất, hiện 37 ủy viên. Đàm ủy viên trưởng là lãnh đạo nhưng là quyết định tất cả, nhiều quyết sách quan trọng đều bỏ phiếu quyết định.
"Ơ, đợi với, Quân Dao." Bạch Ninh Thanh đuổi theo: "Anh chuẩn xe cho em ."
"Cảm ơn, nhưng bắt taxi về là ." lạnh lùng đáp một câu vẫy một chiếc taxi. Bạch Ninh Thanh mặt dày ghế , Doãn Thịnh Nghiêu cũng lên theo. Tiểu Lâm thực sự còn mặt mũi nào bám theo, chỉ ngậm ngùi xe lăn bánh.
Bạch Ninh Thanh sắp xếp bữa tối để tẩy trần cho , tiện bác bỏ mặt mũi nên ăn qua loa một chút. Buổi tối về đến nhà, em trai vẫn đang bế quan, linh khí trong sân cuộn trào, ước chừng vài ngày nữa là thăng cấp thành công.
Mấy ngày tiếp theo diễn khá bình lặng. Doãn Thịnh Nghiêu mời ngắm biển cùng , thể từ chối nên hẹn ngày 15 tháng .
Thoắt cái ngày 15 đến. Mấy ngày nay gọi cho Đường Minh Lê, lòng càng thêm nôn nóng. Sáng ngày 15, đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông điện thoại. Mở mắt xem thì thấy một tin nhắn:
"Anh bình an, đừng lo."
Là tin nhắn của Đường Minh Lê! gọi ngay nhưng vẫn báo liên lạc , dù lòng cũng coi như trút bỏ gánh nặng. nhắn cho , rằng đang ở A Tỳ Địa Ngục, bảo khi nào cơ hội thì liên lạc với ngay.
Doãn Thịnh Nghiêu đến đón sân bay. mà sửng sốt, cư nhiên bao hẳn một chiếc chuyên cơ sang trọng cực kỳ.
chiếc ghế sofa da cao cấp êm ái, nhâm chỉ ly rượu vang Le Pin của nhà Thienpont, hỏi: "Anh kiếm chiếc máy bay ? Đừng bảo là mượn của đại gia dầu mỏ Trung Đông nào nhé?"
Doãn Thịnh Nghiêu : "Đây là chuyên cơ riêng của , quà sinh nhật tuổi 20 cha tặng đấy."
Khóe môi giật giật. Dược Vương Cốc quả nhiên giàu , bọn họ bán vài lọ đan d.ư.ợ.c là kiếm đủ tiền mua cái máy bay .
"Khi nào cũng sắm một chiếc." : "Phải sang hơn chiếc nữa."
"Hãng chỉ bán chuyên cơ hạng sang, họ thẩm định khách hàng khắt khe, cứ tiền là mua ." Anh dừng một chút tiếp: " với phận luyện đan sư của em hiện tại, mua một chiếc thành vấn đề."
sờ cằm, đợi khi Mộc T.ử thăng cấp thành công sẽ để cô lo liệu việc .
Hai tiếng , máy bay từ từ hạ cánh xuống sân bay Tần Đảo. Chúng đến bờ biển, mặt là một vách đá cao, bộ vùng biển như thu gọn trong tầm mắt.
Đại dương một màu xanh thẳm, gần như nối liền với đường chân trời. Mặt biển lấp lánh như hàng vạn mảnh kính vỡ đang trôi dạt, gió biển thổi tạt mặt khiến tâm hồn sảng khoái vô cùng.
Doãn Thịnh Nghiêu nở nụ nhàn nhạt: "Mười năm , phát hiện vách đá . Cảnh sắc ở đây , khi đó nghĩ, nhất định sẽ một ngày, tìm một sẵn lòng cùng đến đây ngắm biển."