Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 609: Vân Vụ Tông

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:27:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bài hơn một trăm nghìn lượt phản hồi, lượt truy cập vượt mốc trăm triệu. Đông Phong Phá còn đặc biệt gửi cho một tin nhắn riêng: "Nữ chủ phòng ơi, cô thấy ánh mắt khao khát của quần chúng nhân dân ?"

nhất thời cạn lời, mở túi Càn Khôn kiểm tra thì thấy đan d.ư.ợ.c luyện chế nhiều đến mức chất thành đống, chiếm diện tích vô cùng. xoa cằm suy nghĩ, mở một nhà đấu giá chuyên về đan d.ư.ợ.c xem chừng cũng là một ý .

________________________________________

Cùng lúc đó, tại trụ sở chính của Cục Đặc Nhiệm.

Ủy viên trưởng Đàm đích dẫn tới văn phòng của Phó ủy viên trưởng Chu. Chu Phó ủy viên trưởng dậy, ánh mắt lạnh lùng ông , hồi lâu mới : "Ủy viên trưởng, những gì đều là vì lợi ích quốc gia."

Ủy viên trưởng Đàm thở dài, lắc đầu: "Lão Chu , ông Phó ủy viên trưởng bao nhiêu năm mà vẫn hiểu ? Thực lực mới là sự đảm bảo nhất cho lợi ích quốc gia. Pháp sư Lan Hải đến Hoa Hạ g.i.ế.c , lật tẩy , ông là lãnh đạo Cục Đặc Nhiệm chủ cho con dân thì thôi, còn giúp ngoài. Hành vi của ông chỉ khiến giới dị nhân Hoa Hạ đau lòng, khiến họ ly tâm ly đức với Cục Đặc Nhiệm! Sau chúng còn quản lý dị nhân quốc thế nào nữa?"

Chu Phó ủy viên trưởng cứng họng gì. Ủy viên trưởng Đàm một cách đầy tâm huyết: "Chúng giống như bậc phụ . Nếu con cái sai, cần phạt thì phạt, cần mắng thì mắng; nhưng nếu con cái kẻ khác bắt nạt thì nhất định chống lưng cho chúng, chứ giúp ngoài đối phó con cái !"

Dứt lời, ông vung tay: "Thôi, thế là đủ , nên kết thúc thôi." Ông lấy một văn bản: "Đây là văn bản do Tổng chỉ huy ký. Chu Phó ủy viên trưởng bãi miễn chức vụ, về nhà nghỉ ngơi."

Nói xong, ông tiến lên vỗ vai lão Chu: "Lão Chu , thôi, về nhà mà kiểm điểm , tương lai Tổng chỉ huy sẽ cho ông ."

Chu Phó ủy viên trưởng thêm gì nữa, gương mặt vẫn lạnh lùng nghiêm nghị. Ông chỉnh đốn y phục sải bước khỏi văn phòng. Trên mặt Ủy viên trưởng Đàm thoáng hiện một nụ đắc ý nhưng nhanh ch.óng biến mất.

________________________________________

nhận tin tức vài ngày đó khi Ủy viên trưởng Đàm đích đến thăm. cũng khách sáo vài câu, bày tỏ sự hài lòng với kết quả . Sau đó Lý Mộc T.ử mới kể cho , thực hai ông Đàm và Chu vốn bất hòa từ lâu. Lão Chu luôn bỏ chữ "Phó" nên chỗ nào cũng đối đầu với ông Đàm, ông Đàm dĩ nhiên thể dung thứ.

lạnh một tiếng. Xem việc Ủy viên trưởng Đàm đột ngột công tác nước ngoài trùng hợp, mà là cái bẫy đào sẵn cho lão Chu nhảy . Ông đối phó họ Chu cũng chẳng gì sai, nhưng dùng "bia đỡ đạn" thì khiến cảm thấy thoải mái chút nào.

Nước ở thủ đô quá sâu, nán lâu mà đưa Lý Mộc T.ử trở về thành phố Sơn Hà. Vừa bước chân nhà, thấy bàn bày biện đầy một mâm thức ăn ngon lành, mùi rượu thịt thơm phức lan tỏa trong khí, còn phảng phất một tia linh khí nhàn nhạt.

Đường Minh Lê đang đeo tạp dề, sofa sách. Tựa đề cuốn sách là: 《Chinh phục phụ nữ, hết hãy chinh phục dày của cô 》.

bước thẳng tới giật lấy cuốn sách, lật xem, hóa là một quyển thực đơn d.ư.ợ.c thiện từ linh thực.

"Cái thế?" hỏi , "Mấy món trong đều ở mức sơ cấp, chỉ tác dụng với tu đạo từ Ngũ Lục phẩm trở xuống thôi."

Đường Minh Lê : "Đây là thực đơn xin của Đại sư Duệ Trí ở chùa Quang Hoa. Trong đó bộ là tâm huyết nghiên cứu cả đời của đại sư, tuy đơn giản nhưng dùng để nhập môn thì ."

nhịn : "Đang yên đang lành, học nấu ăn gì?"

Anh sâu sắc: "Anh nấu cho em ăn."

Mặt bỗng chốc đỏ bừng. Anh đúng là cao thủ lời tình tứ. xuống bên cạnh, tựa đầu vai : "Minh Lê, em lúc em quyết đấu với Lan Hải, cũng mặt ở đó."

Khóe môi Đường Minh Lê giật giật: "Anh cứ ngỡ trốn kỹ lắm chứ."

mỉm : "Cảm ơn ."

"Ngốc ạ, là bạn trai của em, quan tâm em chẳng là chuyện bình thường ?" Anh vỗ vỗ mu bàn tay . Anh lộ diện mà chọn âm thầm bảo vệ là tâm ý chiến đấu, lo lắng gì lưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-609-van-vu-tong.html.]

Ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm. Lúc đó, âm thầm bảo vệ trong bóng tối còn cả Doãn Thịnh Nghiêu. Những gì cho , đều , nhưng thể . Là phụ . khẽ thở dài.

lúc , một giọng âm u vang lên lưng: "Chị, chào mừng chị trở về."

lập tức tách khỏi Đường Minh Lê, bất mãn lườm em trai một cái: "An Nghị, em bóng đèn từ bao giờ thế?"

Lúc mới thấy phía một thiếu nữ cùng. Cô bé mặc đồng phục của trường Trung học 3, nước da trắng ngần, gương mặt xinh với đôi mắt to tròn linh động. Cô bé nhỏ nhẹ chào: "Em chào chị ạ."

"Đây là ai ?" hỏi.

Thẩm An Nghị mỉm giới thiệu: "Chị, đây là Hàn Vũ Ngưng, bạn cùng lớp của em. Bạn mấy bài toán nên sang hỏi em, em giữ bạn ăn cơm tối luôn."

Chẳng lẽ đây là bạn gái nhỏ của An Nghị? cô bé từ xuống . Vẻ ngoài ngọt ngào, ánh mắt thanh thuần, nhưng hiểu cứ thấy cô bé gì đó kỳ quái. Tuy nhiên, thấy Thẩm An Nghị thể tĩnh tâm mà yêu đương cũng , nên cũng thiện cảm với cô bé vài phần.

Cô bé khéo chuyện, khiến đối diện cảm thấy như gió xuân lướt qua. Bữa cơm diễn vui vẻ. Lúc cô bé về, bảo Thẩm An Nghị tiễn. Đợi họ khỏi cửa, lập tức gọi điện cho Vân Vĩnh Thanh, nhờ ông điều tra về Hàn Vũ Ngưng.

Kết quả điều tra nhanh. Cha Hàn Vũ Ngưng kinh doanh bất động sản, công ty lớn và tiếng ở địa phương. Từ nhỏ đến lớn cô bé đều là hoa khôi của trường, đàn ông theo đuổi thể xếp hàng từ Giải Phóng Đài đến Triều Thiên Môn. Tuy nhiên cô bé giữ , từng quen bạn trai nào. Không gì bất thường, cũng coi như yên tâm.

Đột nhiên một đôi tay từ phía vươn tới ôm lấy eo . Đường Minh Lê tựa cằm lên vai , : "Quân Dao, đừng lo cho em trai em nữa. Nó dù cũng là từng lăn lộn địa ngục, chẳng lẽ bản lĩnh ? Em một cái là mất hút mấy ngày, về cũng an ủi lấy một câu ?"

lườm : "Minh Lê, Đường gia gia tộc lớn như , chắc chắn nhiều việc, quản lý ?"

"Thời đại thông tin , cần túc trực ở nhà suốt?" Đường Minh Lê đáp, "Ở thành phố Sơn Hà vẫn thể quản lý Đường gia như thường. Đường gia chạy mất , nhưng vợ mà trông kỹ là sợ mất hút ngay."

nhịn : "Nói , em thành 'gian phi' mê hoặc quân vương, khiến quân vương bỏ bê chính sự ?"

Anh : "Chỉ sợ em mê hoặc thôi. Ngày mai là cuối tuần, hãy ở bên cạnh thật nhé."

gật đầu. Lần trở về liền ở nhà luôn, điều ở phòng khách, còn ở phòng ngủ chính — vốn là một viện riêng biệt trong vườn. Bên ngoài trồng một ít mẫu đơn trắng — loại cành chiết mang về từ lãnh địa Thần tộc của Côn San. Nhờ trận pháp tụ khí trong viện, linh khí dồi dào nên chúng lớn nhanh. Loại "Côn Sơn Dạ Quang" phẩm chất cực , nở hoa bốn mùa. Cứ đêm xuống là mỗi bông hoa tỏa sáng như thắp vô l.ồ.ng đèn, từ cửa sổ chạm trổ tròn ngoài vô cùng mắt.

Nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm cùng Đường Minh Lê leo núi ngắm cảnh ở ngoại ô. Thành phố Sơn Hà đúng như tên gọi, cũng là núi. Ngọn núi Vân Vụ vốn ít khai thác, chỉ vài điểm tham quan ở lưng chừng núi cho khách du lịch, cao hơn nữa là hàng rào sắt chắn cho .

và Đường Minh Lê đang ăn tại một quán nhỏ ven đường thì bỗng thấy bàn bên cạnh : "Chồng ơi, thật sự gửi con trai chúng Vân Vụ Tông ? Em... em nỡ."

liếc họ. Đó là một cặp vợ chồng dắt theo đứa con trai nhỏ tầm sáu bảy tuổi. Thằng bé trông khôi ngô, đáng yêu, trong mắt phảng phất một tia linh khí, xem thiên phú.

cũng từng Vân Vĩnh Thanh , núi Vân Vụ linh khí dồi dào nên núi một tông môn. Tuy tông môn lớn nhưng ở một nơi vốn là "sa mạc văn hóa" tu luyện như thành phố Sơn Hà thì cũng coi là lợi hại .

"Nói nhảm cái gì thế?" Người chồng lườm vợ một cái, mắng: "Vân Vụ Tông mười năm mới mở cổng một để chiêu thu t.ử. Chỉ cần lên núi học tiên pháp, xuống núi cũng sẽ thành hào kiệt một phương, ai nấy đều kính trọng. Nếu may mắn trở thành t.ử nội môn thì đúng là một bước lên trời, tương lai còn thể thành tiên nữa đấy."

Thằng bé cũng xen : "Mẹ ơi, bố ơi, con học tiên pháp! Con giống như Nữ chủ phòng kinh dị, hàng yêu trừ ma!"

 

 

 

 

Loading...