Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 617: Thật là thơm nha

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:27:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà lão khựng một chút, mắng: "Quốc Trung, chuyện ?"

Hoàng Phủ Quốc Trung vội vàng thanh minh: "Mẹ, tin con, chuyện con gì cả."

Hoàng Cốc định gì đó, nhưng Hoàng Phủ Quốc Trung trừng mắt một cái sắc lẹm, bà lập tức xìu xuống. Bà sợ chồng, nhưng bà sợ chồng tâm địa độc ác sẽ hại đến Chỉ nhi.

Trong lòng bà lạnh: Hoàng Phủ Quốc Trung, đại nghĩa lẫm nhiên như thể yêu Vân Quyên Quyên lắm , nhưng cô c.h.ế.t đầy ba ngày, bò lên giường ! Hạng vô tình vô nghĩa như , Vân Quyên Quyên đúng là mù mắt mới yêu.

Hoàng Phủ Quốc Trung : "Mẹ, đừng giận, ngày mai con sẽ ly hôn với Hoàng Cốc."

Hoàng Phủ lão thái thái chằm chằm ông hồi lâu mới lắc đầu, mệt mỏi : "Ta mệt , các tự lo liệu việc cần cho ."

Mọi lui ngoài. Hoàng Phủ Quốc Trung lôi kéo Hoàng Cốc rời , chỉ kịp liếc Hoàng Phủ Liên Hoa một cái bước nhanh. Đôi mắt Hoàng Phủ Liên Hoa lóe lên một tia sáng thâm trầm. Trong gia tộc Hoàng Phủ vốn dĩ phồn hoa như gấm, liệt hỏa nấu dầu , sóng ngầm đang cuộn trào mãnh liệt.

________________________________________

Hai ngày , nhận thư xin do Hoàng Phủ Liên Hoa gửi tới.

Trong thư, cô giải thích rõ ngọn ngành, thái độ chân thành, đồng thời còn gửi kèm mấy loại linh thực quý hiếm quà đền bù. Không hiểu , cảm thấy mủi lòng, truy cứu thêm. thư hồi âm cho cô , xem như chuyện lật sang trang mới.

Hoàng Phủ Liên Hoa cầm lá thư của , chăm chú từng chữ. Cha cô — Hoàng Phủ Tận Trung đối diện, mặt mày âm trầm: "Không ngờ Hoàng Cốc dám , bà phá hỏng kế hoạch của chúng , sẽ tha cho bà !"

Hoàng Phủ Liên Hoa im lặng một lúc, cầm lá thư lên ghé sát mũi ngửi, hít sâu một , để lộ vẻ mặt say mê.

Hoàng Phủ Tận Trung liếc , nhíu mày hỏi: "Liên Hoa, con đang ?"

"Không gì, lá thư thật là thơm nha." Hoàng Phủ Liên Hoa , "Thật dùng loại nước hoa gì, xông loại hương nào?"

Đầu Hoàng Phủ Tận Trung đầy vạch đen, ông giả vờ ho khẽ hai tiếng: "Liên Hoa, rốt cuộc con nghĩ thế nào? Có còn định thách đấu với Nguyên Quân Dao nữa ?"

"Có, dĩ nhiên là !" Hoàng Phủ Liên Hoa khẳng định.

Hoàng Phủ Tận Trung gật đầu, hài lòng : "Con chí khí như vui. Chỉ cần đ.á.n.h bại cô về thuật luyện đan, con sẽ một bước lên mây." Ông khựng tiếp: "Dù thắng thì cũng để cả Hoa Hạ thấy thực lực của con, điều lợi cho gia tộc Hoàng Phủ."

Hoàng Phủ Liên Hoa liếc ông bằng ánh mắt lạnh nhạt. Người đàn ông cô gọi là cha chỉ quan tâm đến lợi ích gia tộc, bao giờ thực sự quan tâm đến cô. Cô nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, dồn sự chú ý lá thư, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ nhạt: " ngày càng mong chờ sớm gặp cô ."

________________________________________

Chớp mắt đến đêm giao thừa, nhà nhà đều chuẩn về quê đoàn viên. Đường Minh Lê với tư cách là gia chủ nhà họ Đường, Tết nhất bắt đầu về nhà tham gia tiệc đoàn viên đêm ba mươi, dẫn dắt cả gia tộc đón giao thừa.

Anh cùng về, nhưng Thẩm An Nghị đang lủi thủi một góc, khó xử : "Minh Lê, An Nghị tham gia tiệc đoàn viên của Đường gia chắc chắn tiện, em thể để nó ở nhà một ."

Trong mắt Đường Minh Lê thoáng qua nét thất vọng nhưng vẫn tinh tế gì, bảo: "Vậy hai chị em đến thủ đô đón Tết , chuẩn nhà cho."

lắc đầu: "Sáng mồng một em còn viếng mộ ngoại nữa."

Anh bất lực thở dài: "Được , sẽ cố gắng về sớm." Nói , cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán . Thẩm An Nghị bất mãn, làu bàu: "Hai đừng ngày nào cũng phát 'cơm ch.ó' mặt em ?"

Đường Minh Lê chút nể tình đáp trả: "Cậu đang ghen tị ?"

Thẩm An Nghị hậm hực: " mà thèm ghen với ? Chị coi trọng hơn nhiều!"

Đường Minh Lê mỉm : "Vậy giận cái gì?"

"Anh...!"

"Thôi ." cảm thấy đầu bắt đầu đau, "Hai đừng hễ gặp là cãi vã, để yên chút ?"

Đường Minh Lê và Thẩm An Nghị , ánh mắt giao như lửa điện xẹt qua.

Sau khi Đường Minh Lê , trở về phòng ngủ, vẻ mặt trầm xuống, : "Anh tới hiện ?"

Bên ngoài cửa sổ truyền đến giọng quen thuộc: "Em , em gặp nữa."

Là Doãn Thịnh Nghiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-617-that-la-thom-nha.html.]

im lặng, cũng gì. Trong chốc lát, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc trong sân. Một lúc lâu , mới mở lời: "Anh về nhà ăn Tết ?"

"Có chứ." Giọng trầm xuống, " bố chắc cũng chẳng thấy ."

: "Anh đừng nghĩ , họ miệng gặp nhưng trong lòng chắc chắn mong về lắm."

Doãn Thịnh Nghiêu thở dài một tiếng thật dài: "Có lẽ ... Quân Dao, cứ ngỡ em sẽ thèm đếm xỉa đến cơ."

Động tác rót của khựng một chút, nhanh ch.óng khôi phục bình thường: "Doãn đại thiếu gia, nên ."

Doãn Thịnh Nghiêu im lặng hồi lâu mới : "Chúc mừng năm mới."

Nói đoạn, ngoài cửa một luồng gió lướt qua. chậm rãi tới bên cửa sổ ngoài, thấy một bóng . Anh . Như cũng . Không kỳ vọng thì sẽ đau khổ.

________________________________________

Thẩm An Nghị ôm cục tức từ chỗ Đường Minh Lê thì nhận điện thoại của Hàn Vũ Ngưng, rủ mấy bạn hát KTV. Cậu đang tìm chỗ giải khuây nên đồng ý ngay, quần áo nhanh ch.óng đến KTV Đông Phương Hoàng Cung.

Bạn của Hàn Vũ Ngưng đặt một phòng VIP hạng sang. Thẩm An Nghị bước , Hàn Vũ Ngưng vui vẻ chạy đón: "An Nghị, tới . Mau , uống rượu gì?"

Thẩm An Nghị nhạt: "Tùy ý thôi."

"Vũ Ngưng, đây là Thẩm An Nghị mà em nhắc tới đấy ?" Một đàn ông bên cạnh lên tiếng với giọng điệu khó ưa.

Thẩm An Nghị sang, đó là một thanh niên ngoài hai mươi, diện đồ hiệu từ đầu đến chân, ánh mắt ngạo mạn và khinh khỉnh. Thẩm An Nghị nghiêng đầu Hàn Vũ Ngưng, thấy sắc mặt cô tệ.

" là Thẩm An Nghị, còn vị là...?" Cậu trầm giọng hỏi.

"Thẩm An Nghị, cũng là học sinh trường Trung học 3 mà Phan thiếu ?" Một gã bên cạnh nhạo, "Hai năm , Phan thiếu là nhân vật phong vân ở trường 3 đấy, thi đậu đại học Thủ đô với điểm cao thứ hai thành phố, là niềm tự hào của trường chúng ."

Thẩm An Nghị suy nghĩ một chút bảo: "Hình như đúng là chuyện như , ngưỡng mộ lâu, ngưỡng mộ lâu."

Sự châm chọc trong giọng điệu của khiến Phan thiếu biến sắc. Hắn dậy, chậm rãi tiến đến mặt Thẩm An Nghị, định dùng tư thế bề để quát tháo nhưng phát hiện cao bằng Thẩm An Nghị. Hắn càng thêm khó chịu, mặt mày hầm hố: "Nghe 'chăm sóc' Vũ Ngưng nhà chúng ?"

Hàn Vũ Ngưng biến sắc, gắt lên: "Phan Hiền Trọng! thành nhà từ bao giờ?"

Phan Hiền Trọng : "Vũ Ngưng, bố chúng đang bàn chuyện hôn sự , sắp chốt xong đấy. Chờ em nghiệp xong là cưới thôi."

Hàn Vũ Ngưng đỏ bừng mặt vì tức: " đồng ý!"

Phan Hiền Trọng sầm mặt: "Bố và bố em xong cả , em định nể mặt họ ?"

Thẩm An Nghị thản nhiên : "Vũ Ngưng năm nay mới mười bảy tuổi ?"

Hàn Vũ Ngưng học sớm nên tuổi còn khá nhỏ. Phan Hiền Trọng hỏi: "Mày cái gì?"

Thẩm An Nghị đáp: "Pháp luật quy định hai mươi tuổi mới đủ tuổi kết hôn. Cô nghiệp cũng đủ mười tám tuổi."

Hàn Vũ Ngưng mắt sáng lên, vội hùa theo: " thế! còn đủ tuổi kết hôn, cưới xin gì? Như là phạm pháp ?"

Phan Hiền Trọng nheo mắt, trong mắt lóe lên tia hung quang. Một nam sinh trông vẻ hiền lành vội vàng giảng hòa: "Thôi thôi, hôm nay vui vẻ chơi, đừng mất vui. Có chuyện gì để hãy . Đến đây, tiếp tục uống rượu nào."

Phan Hiền Trọng liếc xéo Thẩm An Nghị một cái chậm rãi xuống. Hàn Vũ Ngưng kéo Thẩm An Nghị một góc xa, chỉ trò chuyện với . Phan Hiền Trọng cảnh hai "tình trong như ", cảm thấy vô cùng gai mắt.

Tên theo bên cạnh đảo mắt một vòng lên tiếng: "Này Thẩm An Nghị, bố nghề gì thế?"

Thẩm An Nghị cầm ly rượu bàn chạm nhẹ với Hàn Vũ Ngưng, thản nhiên đáp: "Bố mất , nhà chỉ còn một chị gái."

Mấy gã đàn ông đưa mắt thầm hiểu. Hóa là một đứa trẻ mồ côi, dựa một bà chị thuê mướn cực khổ kiếm tiền nuôi ăn học, hèn gì đồ rẻ tiền.

 

 

 

 

Loading...