Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 619: Tự vả vào mồm

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:27:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu đưa tay chộp lấy chiếc kim điện đang bay tới, dòng điện ngừng chạy dọc và nhấp nháy trong lòng bàn tay, nhưng giống như cả, khiến sắc mặt tên đội trưởng bảo vệ biến đổi.

Khóe môi nhếch lên một nụ lạnh lẽo, hất tay ném chiếc kim điện , trúng ngay tên đội trưởng. Hắn ngã quỵ xuống đất, co giật liên hồi.

Thẩm An Nghị liếc hai tên bảo vệ còn , hỏi: "Các ai còn dám lên?"

Đám bảo vệ , dám tiến tới, chỉ buông lời hăm dọa: "Mày... mày giỏi thì đừng , đợi quản lý của chúng tao tới..."

Đang thì tên quản lý hớt hải chạy đến. Nhìn thấy tình cảnh mắt, định lớn tiếng quát mắng Thẩm An Nghị, nhưng chỉ nhàn nhạt thốt hai chữ: "Quỳ xuống!"

Tên quản lý cảm thấy hoa mắt, cư nhiên thật sự quỳ rụp xuống.

Chuyện... chuyện là thế nào?

Hắn kinh nghi thanh niên mặt, trong lòng bắt đầu nổi trống, hỏi: "Vị là ai, tại đến địa bàn của gây chuyện?"

Thẩm An Nghị đáp: "Đây là chuyện riêng của chúng , nên để chúng tự giải quyết. Các cứ thích tự dẫn xác đến cho đ.á.n.h, xem là chê mạng quá dài."

Tên quản lý cảm thấy một luồng sức mạnh đè nặng, đến đầu cũng ngẩng lên nổi. Chẳng lẽ, Thẩm An Nghị là một Dị nhân?

Hắn nuốt nước bọt, : "Chỗ của chúng là do Vân đại ca bảo kê."

"Vân Vĩnh Thanh?" Thẩm An Nghị hỏi .

Tên quản lý ngẩn . Giọng điệu , chẳng lẽ quen Vân đại ca?

Thẩm An Nghị lấy điện thoại , bấm một dãy đưa cho : "Tự chuyện với Vân Vĩnh Thanh ."

Mồ hôi hột trán tên quản lý chảy ròng ròng, hóa là quen thật. Hắn cầm lấy điện thoại, đầu dây bên vang lên tiếng gầm thét của Vân Vĩnh Thanh: "Mày thế quái nào mà chọc giận Thẩm công t.ử hả?"

Tên quản lý ngây . Thẩm công t.ử? Chẳng lẽ mắt bối cảnh trời sập nào đó ? Hắn lập tức rối rít: "Đều là hiểu lầm, hiểu lầm cả thôi ạ."

"Hiểu lầm? Đã là hiểu lầm thì lập tức giải quyết cho , xong chuyện thì mày tự cuốn gói cút xéo ." Vân Vĩnh Thanh cúp máy.

Tên quản lý vội vàng nở nụ nịnh nọt: "Thẩm công t.ử, hiểu lầm, tất cả là hiểu lầm, ..."

Hắn đang định giải thích thêm thì Thẩm An Nghị giơ tay ngăn , lệnh: "Dẫn của ông cút ngay lập tức."

Tên quản lý vội vã: "Vâng, , cút, chúng cút ngay đây." Nói xong, sang hai tên bảo vệ quát: "Còn ngây đó gì, mau đưa đội trưởng các !"

Tên quản lý khom lưng cúi đầu lui xuống. Đám đông trân trối, chẳng hậu thuẫn của KTV cứng ? Sao chỉ vài câu đuổi ?

Thẩm An Nghị , về phía mấy kẻ dè bỉu . Cả lũ cuống cuồng lùi phía , mặt đầy kinh hoàng.

Phan Hiền Trọng nạt: "Mày gì?"

"Những kẻ x.úc p.hạ.m chị , tất cả tự vả mồm cho ." Cậu lạnh lùng , "Nếu , để tự tay."

Mấy , ai chịu động thủ. Thẩm An Nghị sải bước tiến tới, tát một cú trời giáng mặt một nam sinh. Tên đó thét lên t.h.ả.m thiết, ngã lăn đất, mấy chiếc răng cửa cũng văng ngoài.

Những còn sợ hãi hét lên. Ánh mắt Thẩm An Nghị quét qua, họ cảm thấy như một con viễn cổ đại thú nhắm , run rẩy, lập tức giơ tay tự tát liên hồi mặt .

Đùa , tự đ.á.n.h cùng lắm là sưng mặt hai ba ngày, để Thẩm An Nghị tay thì khi bay mất nửa hàm răng.

Thẩm An Nghị lạnh lùng họ. Đám thanh niên dám lười biếng, mỗi cái tát đều dùng lực. Cho đến khi mỗi tát đủ hai ba mươi cái, Thẩm An Nghị mới : "Được ."

Mấy kẻ đó lập tức dừng tay, mấy cô gái đều òa nức nở.

Phan Hiền Trọng nãy giờ nên vả miệng, chỉ nghiến răng, căm hận Thẩm An Nghị. Cậu tiến lên hai bước, mặt , ánh mắt như d.a.o cạo xoáy sâu khiến nổi gai ốc.

Hắn cứ ngỡ Thẩm An Nghị sẽ buông vài lời nh.ụ.c m.ạ , ngờ chỉ nở một nụ khinh miệt lạnh lẽo bỏ . Phan Hiền Trọng cảm thấy chịu một sự sỉ nhục to lớn — thậm chí còn chẳng thèm với lấy một lời!

Hàn Vũ Ngưng thì hành động của Thẩm An Nghị mê hoặc, đôi mắt hiện lên những hình trái tim nhỏ xíu, vội vã đuổi theo: "An Nghị, An Nghị chờ với!"

Bà Hàn lúc mới sực tỉnh, cũng đuổi theo giữ cô : "Vũ Ngưng, đừng đuổi theo nữa! Con nhận ? Thẩm An Nghị là phần t.ử nguy hiểm, đáng sợ, khi là dân xã hội đen, lai lịch trong sạch. Sao con thể ở bên hạng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-619-tu-va-vao-mom.html.]

Hàn Vũ Ngưng kiên định : "Mẹ, hiểu lầm . An Nghị là học sinh trường 3 của chúng con. Con ngóng , từ nhỏ là học sinh ưu tú, nào cũng nhất, năm đó còn đỗ trường 3 với vị trí thứ ba thành phố. Mẹ nghĩ xem, thành tích như thể là du côn ?"

" bộ dạng của nó thực sự đáng sợ." Bà Hàn sốt sắng, "Vũ Ngưng, con bây giờ còn trẻ, nặng nhẹ, chỉ thích mấy kiểu 'trai hư' thôi. Đợi xã hội con mới , môn đăng hộ đối mới là quan trọng nhất."

Hàn Vũ Ngưng , đáp: "Đây mới là điều đúng ? Môn đăng hộ đối! Mẹ chê mồ côi cả cha lẫn , xứng với nhà chúng , đúng ?"

Bà Hàn hừ một tiếng: "Con gái nhà họ Hàn chúng nhất định tìm một thanh niên tài tuấn, trẻ tuổi nhiều tiền. Nó là cái thá gì? Cũng đòi theo đuổi con gái ?"

Hàn Vũ Ngưng tức đến đỏ mặt: "Mẹ! Thứ nhất, bây giờ là con theo đuổi , theo đuổi con! Thứ hai, thanh niên tài tuấn? Cậu trai? Thành tích ?"

"Nó tiền!" Bà Hàn thẳng thừng, "Loại đàn ông thấy nhiều . Con tưởng nó yêu con lắm ? Nó ở bên con chẳng qua là vì tài sản của nhà họ Hàn thôi!"

Hàn Vũ Ngưng giậm chân bành bạch: "Chúng con còn ở bên mà!"

"Thế thì nhất!" Bà Hàn , "Đi, theo về nhà!"

Hàn Vũ Ngưng hất tay bà , gắt lên: "Mẹ nhăng cuội cái gì thế, An Nghị là !"

Bà Hàn nổi giận: "Còn phản ! Tiểu Cao!"

Lúc , từ trong bóng tối hiện một đàn ông cao lớn tuấn tú, là trợ lý của bà Hàn: "Thưa phu nhân, chỉ thị gì ạ?"

"Đi gọi vệ sĩ đây, đưa đại tiểu thư về." Bà Hàn lệnh.

Hàn Vũ Ngưng đầu định chạy nhưng hai vệ sĩ cao lớn chặn đường: "Đại tiểu thư, mời cô về nhà."

"Các buông tay ! theo các ! Buông !" Hàn Vũ Ngưng liều mạng vùng vẫy, hai kéo về phía thang máy để xuống tầng hầm bãi đỗ xe về nhà ngay lập tức.

Vừa đến sảnh thang máy, thấy Thẩm An Nghị ở đó, lạnh lùng họ.

Bà Hàn tiến lên : " đưa con gái về nhà, liên quan đến , mau tránh ."

Thẩm An Nghị dùng cằm chỉ về phía Hàn Vũ Ngưng: " con gái bà vẻ ."

" nó, bảo nó gì nó cái đó!" Bà Hàn dựng lông mày, "Không cần quản chuyện bao đồng!"

"Nếu như hôm nay, chuyện bao đồng nhất định quản thì ?" Thẩm An Nghị bước tới hai bước, ánh mắt sâm nghiêm.

Hai tên vệ sĩ đều xuất từ lính đặc chủng, thủ vô cùng khá, nhưng chạm ánh mắt liền cảm thấy lạnh toát. Họ nhớ nhiều năm khi nhiệm vụ trong rừng sâu gặp dã thú, ánh mắt của những con thú khát m.á.u đó chính là như , khiến họ khỏi rùng .

"Buông cô ." Thẩm An Nghị .

Hai cư nhiên tự giác buông Hàn Vũ Ngưng . Cô gái chạy đến bên cạnh Thẩm An Nghị, cảnh giác .

Bà Hàn tức đến run , chỉ tay cô: "Tốt, lắm, Hàn Vũ Ngưng, con lớn thật , dám chống đối cả cha . Hôm nay con mà dám theo thằng nhóc thì đừng bao giờ về Hàn gia nữa."

Hàn Vũ Ngưng do dự. Thẩm An Nghị nghiêng đầu hỏi: "Vũ Ngưng, tự bản nghĩ thế nào?"

Hàn Vũ Ngưng từ nhỏ là con ngoan trò giỏi, bao giờ cãi lời cha . Bây giờ bắt cô tự lựa chọn, cô đ.â.m do dự.

Vẻ mặt bà Hàn lộ vài phần đắc ý. Thẩm An Nghị vỗ vỗ vai cô, : "Cậu điện thoại của , chuyện gì cứ gọi cho bất cứ lúc nào."

Hàn Vũ Ngưng gật đầu. Thẩm An Nghị nở một nụ nhạt với cô: "Bảo trọng."

Bước khỏi KTV, : "Chị, em chị theo em, đây ."

Mặt đỏ, từ trong bóng tối bước , ho khẽ hai tiếng: "Chị dạo thôi, tình cờ ngang qua đây mà."

 

 

 

 

 

Loading...