Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 621: An Nghị, mình thích cậu
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:27:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn mẫu lập tức gật đầu lia lịa: ", đúng, nên như ."
Lúc , Hàn phụ sang Phan phụ đối diện, : "Ông Phan, ồ , , giờ gọi là thông gia . Thông gia , chuyện đầu tư cho dự án Đông Thiên Uyển ..."
Đông Thiên Uyển là dự án bất động sản do nhà họ Hàn đầu tư, nhưng vì thiếu hụt vốn nên tạm dừng thi công gần một tuần nay.
Phan phụ mỉm , đáp: "Đã là một nhà cả , dễ , dễ thôi. Đợi qua năm mới khởi công, ông cứ đến công ty chúng ký hợp đồng nhé."
Vợ chồng họ Hàn hỉ hả mặt, tiếp tục vắt óc tìm lời nịnh bợ cha nhà họ Phan.
Trong lúc đó, tại phòng ngủ phía đông tận cùng tầng hai, Hàn Vũ Ngưng đang vật giường, khó khăn bò phía ngoài. Phan Hiền Trọng với nụ đắc thắng môi, cởi bỏ áo khoác, sải bước tiến về phía cô, tóm lấy cổ chân lôi tuột cô trở .
"Phan Hiền Trọng... , đồ cầm thú... buông !" Hàn Vũ Ngưng liều mạng giãy giụa, nhưng cô hạ t.h.u.ố.c nên nhũn , còn sức lực.
Phan Hiền Trọng vung tay tát cô một cú trời giáng, mắng c.h.ử.i: "Còn giả vờ trinh tiết liệt nữ cái gì? Bố mày vì tiền mà dâng mày lên giường tao đấy, nhất là ngoan ngoãn lời, nếu tao sẽ khiến cái nhà họ Hàn phá sản!"
Nói đoạn, lộ vẻ phấn khích tột độ, xông xé rách quần áo của Hàn Vũ Ngưng. Người mà hằng ao ước bấy lâu, cuối cùng cũng sắp lọt tay !
lúc , một luồng gió bỗng từ ngoài cửa sổ thổi rèm cửa tung bay. Hắn ngạc nhiên, rõ ràng lúc nãy khóa cửa sổ , giờ mở? lúc thú tính bốc lên đầu, chẳng còn tâm trí mà quan tâm, chỉ một mực dồn hết sự chú ý Hàn Vũ Ngưng.
Thình lình, một bóng cao lớn xuất hiện. Người đó chậm rãi bước xuống từ bệ cửa sổ, dừng ở cuối giường.
Hàn Vũ Ngưng từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng khôn xiết, chăm chằm tới. Phan Hiền Trọng dường như cảm nhận điều gì, đột ngột đầu .
"Thẩm An Nghị!" Hắn thét lên một tiếng nhảy dựng lên. Thẩm An Nghị ấn tay một cái, lập tức đè nghiến xuống giường. Cảm giác như một tảng đá nặng hàng trăm cân đè lên khiến mặt tím tái . Hắn há miệng kêu cứu nhưng tài nào phát âm thanh.
Thẩm An Nghị thậm chí chẳng thèm liếc lấy một cái, chậm rãi tới bế bổng Hàn Vũ Ngưng lên, về phía cửa sổ. Bước chân khựng , đầu :
"Cuộc khủng hoảng kinh tế của Hàn gia là do Phan gia các giở trò đúng ? Các dùng cách để ép Hàn gia gả con gái nhà họ Phan, đó tìm cơ hội chiếm đoạt tài sản của họ."
Khóe môi nhếch lên: "Đến lúc đó, chỉ cần dàn dựng một vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ nho nhỏ là thể hại c.h.ế.t cha Vũ Ngưng. Toàn bộ tài sản sẽ do Vũ Ngưng thừa kế, và đương nhiên nó sẽ rơi tay ."
Nghe , Hàn Vũ Ngưng run rẩy cả . Cô cứ ngỡ Phan gia chỉ , ngờ bọn chúng còn cả mạng.
"Các ... thật độc ác!" Hàn Vũ Ngưng chỉ tay gã đàn ông giường, nghiến răng nghiến lợi mắng.
Phan Hiền Trọng trợn tròn mắt, há hốc miệng cố hít thở nhưng thể, cảm giác như sắp nghẹt thở đến nơi. Tuy đang giận dữ nhưng Hàn Vũ Ngưng vẫn chút sợ hãi: "An Nghị... định g.i.ế.c ?"
Thẩm An Nghị đáp: " vẫn bẩn tay vì loại rác rưởi ."
Nói xong, phất tay, luồng sức mạnh đè Phan Hiền Trọng lập tức biến mất. Hắn thở phào một dài, đang định lớn tiếng gọi vệ sĩ thì đột nhiên cảm thấy bụng đau nhói, thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết ngất lịm .
Còn Thẩm An Nghị thì ôm Hàn Vũ Ngưng biến mất màn đêm ngoài cửa sổ.
________________________________________
Cha hai nhà lầu tiếng thét thì giật kinh hãi. Phan phu nhân hốt hoảng chạy lên lầu: "Hiền Trọng? Hiền Trọng?"
Cửa phòng khóa c.h.ặ.t, một tên vệ sĩ bên ngoài tiếng động liền đạp cửa xông . Họ phát hiện Phan Hiền Trọng bất động giường, mặt trắng bệch như giấy.
"Hiền Trọng, con thế ?" Phan phu nhân lo lắng vỗ mặt con trai, nhưng lay kiểu gì cũng tỉnh.
"Còn ngây đó gì?" Phan phu nhân quát tên vệ sĩ, "Mau đưa đến bệnh viện!"
Tại bệnh viện, một loạt các xét nghiệm, bác sĩ bước khỏi phòng bệnh. Phan phu nhân vội lao tới hỏi dồn: "Bác sĩ, con trai thế nào ?"
Vị bác sĩ tháo khẩu trang, : "Vết thương của bệnh nhân nặng, chỉ là... khéo tổn thương đến gốc rễ của đàn ông..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-621-an-nghi-minh-thich-cau.html.]
"Chờ !" Phan phu nhân kinh hãi, "Ông ý gì? Nói rõ hơn xem nào!"
Bác sĩ thở dài, lắc đầu: "Sau e là thể sinh hoạt vợ chồng nữa."
"Cái gì?!" Hai vợ chồng nhà họ Phan lộ vẻ dám tin. Họ chỉ duy nhất một đứa con trai độc nhất, nếu thể đàn ông, chẳng Phan gia sẽ tuyệt tự ?
"Không!" Phan phu nhân gào thét, "Không thể nào, chắc chắn là các ông nhầm !"
Bác sĩ bất lực lắc đầu rời . Cơ thể Phan phu nhân lảo đảo suýt vững, Phan phụ đỡ bà xuống, sang gầm lên với vợ chồng họ Hàn: " là đứa con gái ngoan các dạy ! Nó hại con trai thành thế ! các đền mạng!"
Phan phu nhân cũng bừng tỉnh khỏi cơn chấn động, trừng mắt vợ chồng họ Hàn đầy ác cảm. Vợ chồng nhà họ Hàn mặt mày ủ rũ, phân trần: "Thông gia , hai tin chúng , chúng thật sự cho Vũ Ngưng uống t.h.u.ố.c , nó còn chút sức lực nào, thể đ.á.n.h Hiền Trọng thành thế !"
Hành lang bệnh viện qua kẻ tấp nập, họ vì quá cuống quýt mà lỡ lời tuột . Những qua đường thấy đều khỏi liếc họ bằng ánh mắt khinh bỉ — cha kiểu gì mà chuyện đó với con gái ruột của ? Có con đẻ ?
Phan phu nhân rít lên: "Là nó, chắc chắn là nó! Lúc đó cửa khóa c.h.ặ.t, ngoài nó thì còn ai! Các trả con trai cho !" Nói bà xông lên cào cấu mặt Hàn mẫu.
Hàn mẫu cũng dạng , thấy khuôn mặt vốn chăm sóc kỹ lưỡng cào chảy m.á.u liền nổi đóa, chỉ tay mắng ngược : "Con trai các còn ở đây, chứ con gái giờ đang ở ! Vũ Ngưng mất tích ở nhà các , các trả con gái cho !"
Mắng xong, bà cũng xông , hai phụ nữ trung niên lao xâu xé , túm tóc lăn lộn sàn nhà. Những xung quanh bàn tán xôn xao, chỉ trỏ. Phan phụ gầm lên với vệ sĩ: "Còn mau lôi phu nhân !"
Phan phụ chậm rãi tiến đến mặt Hàn phụ, ánh mắt sắc như d.a.o cạo: "Nếu con trai chữa khỏi, con gái ông cứ đợi mà đền mạng cho nó !"
Hàn phụ cũng hạng dễ dọa nạt, mắt vằn tia m.á.u đáp trả: "Nếu tìm thấy con gái , cũng bắt con trai ông đền mạng!"
________________________________________
Chúng đưa Hàn Vũ Ngưng về nhà, cho cô uống một ít t.h.u.ố.c giải, cô dần hồi phục bình thường. Cô nức nở: "An Nghị, chị Quân Dao, cảm ơn hai . Nếu , hôm nay em nữa."
hỏi: "Em dự định thế nào?"
Hàn Vũ Ngưng do dự một chút : "Em đến thủ đô tìm bà nội. Bà là thương em nhất, chắc chắn bà sẽ bảo vệ em."
gật đầu: "Được, ngày mai chị sẽ sắp xếp đưa em thủ đô."
"Cảm ơn chị." Nói xong, cô sang Thẩm An Nghị với vẻ mặt thôi.
dắt tay A Giáng: "Hai đứa chuyện , A Giáng đến giờ ngủ ."
Sau khi chúng khỏi, Hàn Vũ Ngưng Thẩm An Nghị đắm đuối. Cậu đến mức khó chịu, lên tiếng: "Vũ Ngưng, ..."
"Mình , thích ." Hàn Vũ Ngưng cắt lời.
Thẩm An Nghị ngẩn . Hàn Vũ Ngưng khổ, vành mắt đỏ hoe: "Thật luôn đối với tình cảm nam nữ, mà chỉ coi là bạn . Còn cả... một chút thương hại nữa đúng ? Mình hiểu tại thương hại , ... sớm cha là hạng như ?"
Thẩm An Nghị im lặng. Trong Sổ Sinh T.ử lên đại học cô mới gặp chuyện, ngờ hiện tại xảy , thể chính sự xuất hiện của gây biến .
Hàn Vũ Ngưng nắm lấy tay Thẩm An Nghị, định rút nhưng cô giữ c.h.ặ.t. Cô sâu mắt : "An Nghị, thích . Ngay cả khi thích , vẫn thích, thích ."
Thẩm An Nghị nhíu mày: "Vũ Ngưng, thế ... khiến khó xử."