Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 622: Nói lời trăn trối đi
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:27:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không An Nghị, cần đáp . Việc thích là chuyện của riêng .” Nước mắt lăn dài gò má Hàn Vũ Ngưng, nhưng gương mặt cô vẫn nở một nụ nhạt, cô khẽ đặt tay lên n.g.ự.c trái, : “Sau , ngay cả khi kết hôn, vẫn sẽ luôn giữ ở vị trí . Cho đến ngày lìa đời.”
Thẩm An Nghị sững sờ cô, cho đến khi cô về phòng khách, vẫn lặng hồi lâu thoát khỏi dòng suy nghĩ.
Cậu hiên nhà, trân trân chiếc đèn l.ồ.ng đỏ đang treo phía , rơi trầm tư suốt một thời gian dài.
Sáng sớm hôm , nhờ Vân Vĩnh Thanh sắp xếp đưa Hàn Vũ Ngưng tới thủ đô. Sau khi Hàn Vũ Ngưng đến nhà bà nội, bà Hàn gọi điện mắng cho vợ chồng Hàn phụ một trận tơi bời, khiến hai họ hổ còn lỗ nẻ nào mà chui.
Còn về phía Phan gia, họ khắp nơi tìm danh y để chữa trị cho Phan Hiền Trọng, nhưng các bác sĩ khi thăm khám đều lắc đầu ngao ngán.
“Bệnh nhân tuổi còn trẻ t.ửu sắc bào mòn cơ thể, nay ngoại lực tác động tổn thương tận gốc rễ đàn ông, vô phương cứu chữa. Hai vị nên tìm cao nhân khác thì hơn.” Các bác sĩ thở dài rời .
Phan phu nhân bên giường bệnh gào t.h.ả.m thiết. Mặt Phan phụ u ám như mây đen che phủ, im lặng hồi lâu mới hỏi Phan Hiền Trọng đang giường: “Rốt cuộc là ai đả thương con?”
“Thẩm An Nghị!” Hắn nghiến răng, gằn từng chữ: “Nó đ.á.n.h con thương cướp Hàn Vũ Ngưng ! Ba, ba nhất định báo thù cho con!”
Phan phụ nhíu mày: “Thẩm An Nghị? Có là thằng nhóc lớp 12 mà Hàn Vũ Ngưng cặp kè ?”
“, chính là nó!” Ánh mắt Phan Hiền Trọng đầy vẻ oán độc: “Ba, nó vẻ mấy ngón nghề quái dị lắm. Ba hãy tìm Dị nhân tới xử nó!”
Phan phụ giật : “Nó là Dị nhân?”
Phan phu nhân thét lên: “Dị nhân thì ? Dị nhân thì ông báo thù cho con trai nữa ? Con mới hơn hai mươi tuổi thôi! Nó cho nhà họ Phan các tuyệt tự kìa!”
Toàn Phan phụ run rẩy. Trầm mặc lâu, ông mới mở lời: “ hiểu . quen một Dị nhân, dù tán gia bại sản, cũng sẽ mời ông xuống núi báo thù cho Hiền Trọng!”
________________________________________
Mùng hai Tết, chúng đưa A Giáng về quê viếng mộ ngoại. Người trong làng Trịnh Gia thấy chúng đều né như né tà, thậm chí chẳng ai dám thẳng mắt .
Chúng cũng chẳng buồn để tâm đến họ, mang theo hương nến, giấy tiền lên lưng chừng núi. Mộ của ngoại và cụ ngoại đều ở đây, vì ngày thường chăm nom nên cỏ dại mọc cao quá đầu . Chúng phát cỏ, dọn dẹp mộ phần quỳ lạy. Nhìn tấm bia mộ của ngoại, lòng vô cùng ngổn ngang.
Ngoại , rốt cuộc là bà đang giúp con đang hại con đây? Cứ nghĩ đến cuốn sổ nhỏ ghi đầy tên đó là thấy đau đầu. Chỉ hy vọng đừng bao giờ đụng mặt những đó nữa.
Bỗng nhiên, ngẩng đầu về phía cái cây lớn cách đó xa, lạnh lùng : “Nếu đến thì hiện gặp mặt một .”
“Ha ha ha!” Một tràng vang lên từ cây. Sau đó, một cành cây vươn , đó một đàn ông tầm ba bốn mươi tuổi. Hắn là Dị nhân hệ Mộc cấp 4, mặc một bộ đồ tinh tươm trông như cán bộ lãnh đạo thể diện. Thế nhưng trong mắt lóe lên tia hung quang, chắc chắn đôi tay nhuốm ít m.á.u.
nheo mắt hỏi: “Vị việc gì cao kiến?”
Gã đàn ông từ xuống , khóe môi nở một nụ mờ ám: “Đẹp, thật sự . Không ngờ hôm nay bất ngờ thú vị thế .”
Thẩm An Nghị sát khí đằng đằng chắn mặt , trầm giọng: “ quan tâm ai phái ông tới, cho ông ba giây, nếu cút ngay thì hôm nay đừng hòng rời khỏi đây.”
Gã như thấy chuyện thiên hạ, ngất : “Thằng nhóc, mày là Thẩm An Nghị? Tốt lắm, để tao xử mày sẽ cùng cô em xinh đàm đạo nhân sinh .”
Mắt Thẩm An Nghị lóe lên hàn mang, đột ngột phóng uy áp của một Tu đạo giả thất phẩm. Gã đàn ông còn kịp dứt lời cảm thấy hai chân nhũn , ngã rạp xuống đất. Hắn chúng đầy kinh hoàng, như thể thấy một con quái vật đáng sợ nào đó.
lạnh: “Phan gia bỏ bao nhiêu tiền để thuê ông?”
Gã đàn ông run b.ắ.n . Lúc , cũng giải phóng bộ khí trường, dọa cho mặt cắt còn giọt m.á.u. Một Dị nhân cấp 4 nhận huyết thù mà đụng hai Tu đạo giả thất phẩm, cái vận khí đúng là “nghịch thiên” theo nghĩa đen .
Hắn cũng là kẻ thức thời, lập tức quỳ xuống dập đầu lia lịa, than : “Hai vị tiền bối, tiểu nhân mắt tròng, thấy Thái Sơn. Xin hai vị niệm tình tiểu nhân phạm đầu mà tha cho một mạng. ... sẽ xử lý ngay nhà họ Phan cho hai vị!”
mỉm nhạt: “Đó là ông tự đấy nhé, chúng chẳng hề gì cả.”
Mắt gã sáng lên, vội vã: “Vâng, , hiểu. Việc tiêu diệt Phan gia là ý định của , liên quan đến hai vị!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-622-noi-loi-tran-troi-di.html.]
Thẩm An Nghị thu hồi uy áp: “Cút .”
“Vâng, tiểu nhân cút ngay đây!” Hắn chạy bán sống bán c.h.ế.t. Chúng tiếp tục thắp hương rời . Trước khi , còn gửi một ít tiền cho một hộ gia đình sống gần đó, nhờ họ ngày thường chăm sóc mộ phần giúp.
________________________________________
Phan gia vẫn đang chờ tin tức. Phan phụ trong phòng, mặt đầy lo lắng. Phan phu nhân nắm tay con trai, Phan Hiền Trọng đầy xót xa, trong mắt là sự hỗn hợp giữa căm hận và oán độc.
Không lâu , tiếng động vang lên bên cửa sổ. Phan phụ ngẩng đầu, thấy gã đàn ông trung niên lúc nãy bước , vội vàng đón tiếp: “Vương đại sư, thế nào ? G.i.ế.c c.h.ế.t chúng nó ?”
Vương đại sư sa sầm mặt mũi: “Phan Hữu Minh, ông suýt chút nữa hại c.h.ế.t !”
Phan Hữu Minh kinh hãi: “Vương đại sư, ông là ý gì?”
Vương đại sư hừ lạnh: “Ông Thẩm An Nghị tu vi thế nào ?”
Phan Hữu Minh ngẩn : “Nó... nó chẳng chỉ chút võ công thôi ?”
Vương đại sư giận dữ: “Chút võ công? Mắt ông mù ? Nó là Tu đạo giả thất phẩm! Thất phẩm đấy! Cao thủ ở cảnh giới thể trấn giữ một phương, trở thành kiêu hùng , mà ông dám bảo g.i.ế.c nó? Ông định hại c.h.ế.t !”
Phan Hữu Minh đại kinh thất sắc, vội : “Không , Vương đại sư, ông hiểu lầm , tu vi nó cao như , là của , ... ...”
Ánh mắt Vương đại sư lộ tia tàn nhẫn: “Các đắc tội với một thất phẩm Tu đạo giả thì sẽ kết cục . Phan Hữu Minh, di ngôn gì thì .”
Mặt Phan Hữu Minh lập tức trắng bệch, kinh hãi : “Vương đại sư, ông tha cho , sẽ đưa tiền cho ông, bộ tài sản đều đưa cho ông, cầu xin ông...”
“Đây là di ngôn của ông?” Vương đại sư nheo mắt.
Phan Hữu Minh quỳ sụp xuống: “Vương đại sư, là... là ông g.i.ế.c vợ và con trai để vị thất phẩm hả giận? Chỉ cầu ông cho một con đường sống, sản nghiệp hàng tỷ tệ, giao hết để mua mạng !”
Phan phu nhân bàng hoàng bật dậy: “Phan Hữu Minh, ông còn là con ?”
Phan Hữu Minh chẳng thèm bà , chỉ van xin Vương đại sư tha mạng. Vương đại sư lạnh: “ là loại súc sinh, hôm nay coi như một việc thiện .”
Nói xong, phất tay, từ lòng bàn tay mọc một sợi dây leo. Đầu dây leo vô cùng sắc nhọn, đột ngột đ.â.m xuyên l.ồ.ng n.g.ự.c Phan Hữu Minh. Hắn trợn trừng mắt, m.á.u chảy ròng ròng, giãy giụa vài cái bất động.
Phan phu nhân cảnh tượng kinh hoàng dọa cho thét lên t.h.ả.m thiết, bà lấy che chắn cho con trai: “Làm ơn, hãy tha cho con trai một con đường sống, ... nguyện ý c.h.ế.t con .”
“, đúng, ông g.i.ế.c , đừng g.i.ế.c !” Phan Hiền Trọng cũng gào to.
Phan phu nhân kinh ngạc con trai, ngờ cũng giống hệt cha , đều là hạng súc sinh bằng.
Vương đại sư lạnh: “Vốn dĩ cho các đường sống, là các tự tìm đường c.h.ế.t khi thuê ám sát họ. Bà nghĩ họ sẽ để những mầm họa như các ?”
Hai con run rẩy như cầy sấy. Vương đại sư : “Hôm nay là Tết, đại phát từ bi, cho hai con một cái c.h.ế.t thây .” Dứt lời, dây leo từ phía mọc , siết c.h.ặ.t cổ hai . Họ liều mạng giãy giụa nhưng vô ích, chẳng mấy chốc siết c.h.ế.t tươi.
Vương đại sư lúc mới thở phào nhẹ nhõm: “Hú vía, nếu g.i.ế.c các thì c.h.ế.t sẽ là . So với mạng của , các chỉ là lũ kiến hôi mà thôi.”
Nói xong, xòe tay , một đóa cây nắp ấm khổng lồ mọc lên, nuốt chửng cả ba cái xác trong, nhanh ch.óng tiêu hóa chúng thành một vũng m.á.u loãng.