Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 643: Không có chỗ cho tôi dung thân

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:30:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đó vận thanh bào, râu quai nón rậm rạp, hình vô cùng tráng kiện. Đôi mắt lão sắc lẹm như thấu tâm can chúng .

Diệp Thừa Nghiêu che chắn cho ở phía . khỏi kinh hãi, đàn ông thanh bào rõ ràng chính là vị tu sĩ Xuất Khiếu kỳ đang trấn giữ tòa thành nhỏ .

thầm cảm thấy may mắn vì vẫn đang đội nón mành.

Diệp Thừa Nghiêu im lặng một lát chắp tay, : "Tiền bối, vợ chồng chúng đều là tu đạo giả nhân tộc, yêu thú. Ngài tuệ nhãn như đuốc, chắc chắn thể rõ."

"Đã như , ngươi chạy cái gì?" Cao thủ thanh bào trầm giọng hỏi.

Diệp Thừa Nghiêu đáp: "Thực dám giấu giếm, tại hạ ở nơi khác gây một chút chuyện nhỏ, sợ kẻ thù tìm đến cửa nên mới đưa nhà lánh nạn."

Lão giả thanh bào hừ lạnh một tiếng: "Ngươi gây chuyện nhỏ nhỉ? Vài ngày , kẻ ngang nhiên bắt cóc Tiểu tướng quân của Khu phủ ngay tại kinh thành, là ngươi ?"

Sắc mặt Diệp Thừa Nghiêu sa sầm xuống. Xem hôm nay thể kết thúc êm .

thầm tính toán trong lòng, nếu mượn sức mạnh từ Ngọc tỷ để đạt đến cấp Xuất Khiếu kỳ, sẽ chịu hình phạt thế nào? E rằng chỉ là rớt tu vi, mà thậm chí là đan điền tổn hại, tu vi mất sạch, từ nay về thể tu hành nữa.

Chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối thể mượn sức mạnh thêm một nào nữa.

"Còn mau giao Khu tiểu tướng quân và nữ quyến của Khu phủ!" Lão giả quát lớn, "Nếu , hôm nay ngươi sẽ bỏ mạng tại đây!"

Diệp Thừa Nghiêu âm thầm đưa cho một món pháp khí, khẽ: "Lát nữa nếu thắng , em hãy lập tức dùng cái chạy , tuyệt đối chần chừ nửa giây."

Lòng nóng như lửa đốt: " mà..."

"Không nhưng nhị gì cả." Giọng Diệp Thừa Nghiêu nặng nề hơn, "Anh cùng lắm chỉ là một cái c.h.ế.t, còn em nếu rơi tay họ sẽ thê t.h.ả.m thế nào. Em định để c.h.ế.t cũng nhắm mắt ?"

lời nào, chỉ gật đầu. trong lòng thầm nghĩ, nếu c.h.ế.t , một tu sĩ Cửu phẩm nhỏ bé như thì thể chạy ? Vẫn thoát khỏi cái kết cục bi t.h.ả.m mà thôi.

Nhìn bóng lưng đối diện với lão giả Xuất Khiếu kỳ, trong đầu chợt nảy một ý nghĩ đáng sợ.

Tổ tiên Thần tộc của năm xưa thực chất đạt đến cảnh giới phi thăng thành tiên, thực lực tuy mạnh nhưng cũng vượt quá cấp Địa Tiên. Mà Địa Tiên ở Trái Đất đến đây cũng chỉ tương đương tu vi Kim Đan kỳ. Họ đến thế giới liệu thể sống ? Phụ nữ Thần tộc đều xinh , liệu họ các đại năng ở đây truy đuổi, biến thành món đồ chơi trong tay họ ?

Ý nghĩ khiến rợn tóc gáy. Những vũ trụ cấp cao cố nhiên , nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy, giống như một con yếu ớt bước rừng nguyên sinh ; dù rừng nhiều thức ăn nhưng cũng ẩn giấu vô dã thú chực chờ xé xác.

Lão giả thanh bào hừ lạnh một tiếng: "Không tự lượng sức!"

Dứt lời, lão vung tay đ.á.n.h một chưởng hướng về phía Diệp Thừa Nghiêu. Một chưởng mang theo sức mạnh khổng lồ và khủng khiếp, khiến m.á.u trong gần như đông cứng.

từ xa hai giao thủ. Chênh lệch một đại cảnh giới là quá lớn, Diệp Thừa Nghiêu áp đảo , lấy một cơ hội đ.á.n.h trả. vẫn chịu nhận thua, đ.á.n.h ngã bò dậy, thương uống đan d.ư.ợ.c. Kiên trì bền bỉ, chút khuất phục.

Vết thương ngày một nhiều, ngày một nặng. nắm c.h.ặ.t t.a.y, run rẩy.

Giây phút , hận bản thấu xương. Tại yếu đuối như ?

Không, nếu tham gia cái hội luyện đan quái quỷ , mơ tưởng đến thế giới cấp cao linh khí dồi dào thì ngày hôm nay! Là hại !

Bất thình lình, trúng trọn một chưởng của lão giả, đ.á.n.h bay ngoài. kìm nữa, lao lên đỡ lấy , một vòng xoay vững vàng đáp xuống đất.

Anh phun một ngụm m.á.u lớn. nắm lấy cổ tay bắt mạch, khỏi kinh hãi. Toàn bộ kinh mạch đều đứt đoạn, còn chỗ nào lành lặn, đan điền cũng tổn thương nghiêm trọng. Cứ đà , c.h.ế.t cũng thành phế nhân.

Anh vẫn định dậy chiến đấu tiếp nhưng đè c.h.ặ.t .

"Đừng ." Giọng run rẩy khe khẽ, "Anh c.h.ế.t , em ?"

Anh túm lấy cổ áo , thét lên: "Đi ! Chạy mau !"

"Không, em !" lắc đầu, "Họ chắc sẽ g.i.ế.c em , cùng lắm là đem em dâng cho một đại năng quyền thế nào đó thôi. Thừa Nghiêu, đừng lo, chỉ cần c.h.ế.t thì chuyện khác đều chỉ là một loại tu hành."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-643-khong-co-cho-cho-toi-dung-than.html.]

Anh túm lấy buông, đôi mắt đỏ ngầu nhuốm m.á.u trừng trừng, nghiến răng: "Không , tuyệt đối ! Quân Dao, đừng khuất phục. Một khi khuất phục, nó sẽ đổi em !"

thở dài một tiếng: "Thời thế thế thời thôi, Thừa Nghiêu."

Nói đoạn, lấy tấm truyền thanh phù. Đó là vật mà Nhạc Chính Phong đưa cho . Anh thể một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t Hòa Hiển cấp bậc Địa Tiên (tức Kim Đan kỳ ở đây), tu vi chắc chắn cao hơn lão già thanh bào nhiều. Anh thực cũng khá trai đúng ? Dù vẫn hơn là hầu hạ mấy lão già bụng phệ, mặt đầy mỡ.

Diệp Thừa Nghiêu giữ c.h.ặ.t cổ tay , ho m.á.u, nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo như d.a.o, mang theo vài phần đau đớn tột cùng: "Nguyên Quân Dao! Đừng !"

lắc đầu chua xót: "Dù chạy thì chạy ? Thế giới chỗ cho dung ."

Nói xong, xé nát tấm truyền thanh phù, hét lên một tiếng: "Cứu mạng!"

điều ngờ tới là tiếng hét dứt, một đóa sen trắng bay tới. Đóa sen vô cùng rực rỡ, lớp lớp cánh hoa tỏa ánh sáng trắng thanh khiết như tòa sen của Quan Thế Âm Bồ Tát.

Trên tòa sen hai . Một vóc dáng cao ráo, tóc b.úi cao, trai gì sánh nổi. Người còn lệch phía là một nữ t.ử, da dẻ trắng trẻo, ngũ quan hài hòa. Ở thế giới , dung mạo đó coi là tuyệt sắc của tuyệt sắc .

Người đàn ông tuấn mỹ chính là Nhạc Chính Phong. Thấy họ, lập tức hiểu tất cả.

Nhạc Chính Phong , đầy vẻ hứng thú: "Ta thực sự xem thử cô thể kiên trì đến bao giờ."

hít sâu một , : "Hóa ngài vẫn luôn ngoài xem trò của chúng ."

Thiếu nữ bên cạnh lớn tiếng quát: "Láo xược! Dám vô lễ với sư phụ là Hoa Dung chân nhân!"

Nhạc Chính Phong chính là Hoa Dung chân nhân. Hoa Dung chân nhân chính là Nhạc Chính Phong.

Nhạc Chính Phong bảo: "Vi Hương, vô lễ!"

Khu Vi Hương cúi đầu: "Vâng, sư phụ." Rồi cô với ánh mắt phức tạp, kiểu ánh mắt mà từng thấy ở Hoàng Phủ Liên Hoa – dường như hài lòng về nhưng thể nảy sinh tâm lý oán hận.

Nhạc Chính Phong b.úng ngón tay, một viên đan d.ư.ợ.c rơi tay . Nhìn qua là đan d.ư.ợ.c vượt xa Cửu phẩm, đạt đến cấp bậc Tiên d.ư.ợ.c. thầm nghĩ, thế giới e rằng cũng tương đương với Tiên giới ở bên chúng .

mớm viên t.h.u.ố.c trị thương cho Diệp Thừa Nghiêu. Anh nghiến c.h.ặ.t răng chịu ăn. thở dài: "Đừng như , Thừa Nghiêu. Nếu c.h.ế.t, sự hy sinh của em sẽ chẳng còn ý nghĩa gì cả."

Diệp Thừa Nghiêu xoáy mắt : "Anh em hy sinh."

"Em tự nguyện mà." bình thản đáp, "Em nghĩ kỹ , nếu giờ chúng thể về thì chi bằng hãy nỗ lực tu hành ở đây. Biết một ngày nào đó chúng đạt đến Độ Kiếp kỳ, thể phá vỡ hư để trở thế giới thuộc về ."

Anh thật sâu, đôi mắt luôn thể thấu thị thứ: "Đây là lời thật lòng của em?"

kiên định gật đầu: "Đường thành đạo muôn vàn, cao thấp sang hèn. Có lẽ đây vốn là thử thách mà ông trời dành cho em."

Anh im lặng hồi lâu, hé miệng nuốt viên đan d.ư.ợ.c xuống.

Nhạc Chính Phong lộ rõ vẻ đắc ý và giễu cợt. ngẩng đầu : "Hoa Dung chân nhân, xin hãy sắp xếp một nơi để tĩnh dưỡng."

"Việc cần lo." Nhạc Chính Phong lão già thanh bào, lão lập tức chắp tay: "Chân nhân yên tâm, nhất định sẽ dốc sức điều trị cho vị , đảm bảo phục hồi như cũ."

Nhạc Chính Phong : "Giờ cô yên tâm chứ?"

gật đầu, dậy. Diệp Thừa Nghiêu đột nhiên túm lấy tay . đầu một cuối, đôi mắt chứa chan nỗi luyến tiếc và đau đớn khôn cùng. thở dài, gạt tay , khẽ: "Bảo trọng vết thương, nhất định sẽ ngày gặp ."

Dứt lời, Nhạc Chính Phong phất tay một cái, liền bay lên đậu đài sen của , cùng biến mất phía chân trời.

 

 

 

 

Loading...