Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 644: Thiếu nữ trong tranh
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:30:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tốc độ của tòa sen nhanh, chỉ vài giờ , chúng đến Long Tằng Tông. Tông môn quả nhiên là thứ mà các môn phái ở Trái Đất thể so sánh , tầng tầng lớp lớp đình đài lầu các rộng lớn như một thành phố khổng lồ.
Nhạc Chính Phong trực tiếp đưa đến một ngọn núi, đó một động phủ uy nghi. Bước bên trong, cảnh vật vô cùng tao nhã, giống như một động phủ khác luôn khảm nạm đủ loại bảo thạch ngũ sắc lòe loẹt.
Nhạc Chính Phong nhàn nhạt : "Vi Hương, con thể lui xuống ."
Vi Hương do dự một chút, liếc : "Sư phụ, con một câu hỏi Nguyên cô nương."
Chưa đợi Nhạc Chính Phong mở lời, lên tiếng: " cô hỏi gì. Đại ca của cô... một con yêu thú cấp Nguyên Anh g.i.ế.c c.h.ế.t."
Vi Hương run rẩy, c.ắ.n c.h.ặ.t môi trân trối. tiếp: "Ngôi miếu hoang chúng trú ngụ ngay cạnh lối thông Yêu Giới, con yêu thú đó lao phun hỏa cầu, chúng kịp cứu ."
Ánh mắt Vi Hương càng thêm phức tạp, thống khổ, bi thương và cả căm hận. Hồi lâu , cô sâu mắt , hỏi: "Nguyên cô nương, thật là cô cứu kịp đúng ? Chứ là cứu?"
gật đầu. Điều hề dối, mặt yêu thú Nguyên Anh kỳ, còn chẳng lo nổi cho thì bảo vệ khác?
Cô dường như thở phào một cái, xoay chạy khỏi đại môn.
Nhạc Chính Phong thản nhiên , khóe môi nở một nụ như như : "Sức hút của cô lớn thật đấy, ngay cả nữ t.ử của cũng nỡ oán hận cô. Bình thường tính khí nó lắm ."
im lặng đáp. Anh chậm rãi tiến đến mặt , gỡ chiếc nón mành xuống, dùng phất trần nâng cằm lên. Nụ mặt càng đậm hơn: "Quả nhiên là một tuyệt thế mỹ nhân. Lần cuối cùng thấy một như thế là ở trong tranh."
Tim khẽ thắt , kìm hỏi: "Tranh gì?"
Anh im lặng một lát, đột nhiên bóp c.h.ặ.t cằm : "Cô hỏi quá nhiều đấy."
nhíu mày, né tránh bàn tay đó. Đáy mắt lóe lên tia lạnh lẽo: "Cởi quần áo ."
sững , sắc mặt lập tức trở nên khó coi: "Ngài thấy... như thế quá nhanh ?"
"Nhanh?" Anh bật giễu cợt, "Đã một tháng , nhẫn nhịn đến giờ là cho cô đủ mặt mũi ."
Một tháng? Tính từ ngày chúng đặt chân đến Sơn Hải Đại Lục ? Mồ hôi đổ như tắm.
im lặng một lát : "Hoa Dung chân nhân..."
"Gọi là Chính Phong." Anh cắt lời.
"Nhạc... Chính Phong." thực sự thể gọi cái tên đó một cách sến súa , đành gọi thẳng tên họ, "Chuyện đó... ngài thấy nên để đôi bên tự nguyện ?"
Anh lạnh: "Chẳng cô tự nguyện theo về đây ?"
" tự nguyện về theo ngài, nhưng vẫn chuẩn tâm lý để... song tu cùng ngài." dày mặt đáp.
Nhạc Chính Phong bằng ánh mắt nửa nửa khiến mặt nóng bừng. tiếp tục: "Hay là... chúng cứ bồi dưỡng tình cảm ?"
"Ta hứng thú." Dứt lời, phất tay một cái, "xoẹt" một tiếng, quần áo xé thành từng mảnh vụn.
c.h.ế.t lặng, hét lên một tiếng vội vã vơ lấy tấm màn sa bên cạnh, giật xuống quấn c.h.ặ.t lấy cơ thể, trốn cột trụ với vẻ mặt đầy kinh hoàng.
thấy tiếng của Nhạc Chính Phong. Tên biến thái ?
"Ra đây." Nhạc Chính Phong lệnh. im tại chỗ, đùa chắc, đó gì? Hiến tận cửa ?
Tuy nhiên, việc trốn tránh thực chẳng tác dụng gì. Bỗng nhiên, một bộ y phục rơi xuống đầu . Nhìn kỹ thì đây là một bộ sa y trắng, bên trong là lớp lụa trắng thêu long văn vàng kim, bên ngoài phủ lớp voan trắng khiến long văn trở nên mờ ảo như ẩn trong mây khói, tựa mộng cảnh.
"Mặc ." Nhạc Chính Phong .
lưỡng lự một chút nhanh ch.óng mặc đồ . Anh ngây dại, dường như đang xuyên qua để thấy một hình bóng nào đó, ánh mắt cũng trở nên mơ hồ.
"Giống, thật là giống." Anh lẩm bẩm. thầm chấn động, nhịn hỏi: "... giống ai? Người yêu của ngài ?"
Nhạc Chính Phong giật , sắc mặt lập tức lạnh tanh: "Phụ nữ tính hiếu kỳ quá lớn sẽ rước họa đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-644-thieu-nu-trong-tranh.html.]
Nói xong, đẩy sải bước thẳng. thở phào, phù, hôm nay coi như tạm thời thoát nạn.
________________________________________
Những ngày tiếp theo, Nhạc Chính Phong xuất hiện, nhưng sai thị nữ mang đến mấy rương linh thạch đầy ắp cho tu luyện, còn pháp khí, phù lục, thiên tài địa bảo các loại. Trước đây cũng từng thu thập ít, vì ở Sơn Hải Đại Lục ngay cả cỏ dại ven đường cũng quý giá vô cùng, nhưng so với đống đồ thì đúng là một trời một vực.
những thứ cầm thấy bỏng tay lắm. hề chạm một viên linh thạch nào.
Khu Vi Hương bước phòng , mấy rương đồ đặt một bên, nhíu mày : "Chưa từng ai dám từ chối quà của sư phụ ."
im lặng. Cô hồi lâu khuyên: "Dù cô thì cũng nên cất một ít, nếu sư phụ thấy sẽ nghĩ cô đang sỉ nhục ngài, coi thường ngài."
thẳng mắt cô : " gián tiếp hại c.h.ế.t đại ca cô, tại cô giúp ?"
"..." Cô ngơ ngác, dường như cũng giải thích nổi, hồi lâu mới hậm hực : "Cô dùng yêu pháp gì với ?"
cô thật lâu thở dài: "Cô chẳng gì cả, ."
Vi Hương mấp máy môi, cuối cùng nghiến răng : "Đừng tin A Ninh!" Dứt lời, cô chạy biến.
nhíu mày. A Ninh? Chẳng là cô thị nữ Nhạc Chính Phong phái tới hầu hạ ? Cô định gì?
A Ninh là một cô gái , líu lo suốt ngày. Những ngày đó âm thầm quan sát và nhận cô luôn nhắc đến việc Nhạc Chính Phong một căn phòng bí mật, mỗi khi tâm trạng đó cả đêm, hôm tâm trạng sẽ hơn.
Chẳng lẽ bức họa mà Nhạc Chính Phong nhắc tới trong căn phòng đó? A Ninh tiết lộ tin chắc chắn là mưu đồ, là một cái bẫy dẫn tròng. Thế nhưng, bắt buộc . Bất kỳ manh mối nào liên quan đến Thần tộc, đều thể bỏ qua.
________________________________________
Hôm nay là đại thọ của Tông chủ Long Tằng Tông, thọ yến tổ chức tại Phi Lai Phong. Tuy hiện tại yêu thú hoành hành nhưng xuất hiện yêu thú cấp Xuất Khiếu, nên các vị đại năng vẫn để mắt, chỉ phái t.ử tiễu trừ.
Nhạc Chính Phong Phi Lai Phong dự tiệc. thức dậy muộn, A Ninh bưng cơm : "Nguyên cô nương, ăn chút gì ."
gật đầu, hiền hòa bảo: "A Ninh, xuống ăn cùng ."
A Ninh rụt rè: "... là hạ nhân, dám ăn cùng cô nương?"
"Không ." , " thích hầu hạ, ăn chung cho thoải mái."
A Ninh từ chối một hồi, thấy thoát đành xuống. Đang ăn nửa chừng, mắt cô bắt đầu díu , trụ vững nữa mà gục xuống bàn ngủ say.
"A Ninh?" khẽ lay, cô phản ứng. nhếch môi nhạt, lặng lẽ rời phòng, men theo hành lang cầu treo sâu trong động phủ, dừng một cánh cửa bình thường gì đặc biệt.
Đây chính là cấm địa của Nhạc Chính Phong, cho phép bất cứ ai tới gần. quanh, xác định cấm chế tường mới khẽ đẩy cửa bước .
Một mùi hương nhàn nhạt phả mặt. Trong phòng tối, chỉ một ngọn trường minh đăng đốt bằng dầu giao nhân, ánh lửa nhỏ như hạt đậu nhảy nhót lập lòe, khiến căn phòng trông âm u và quỷ dị.
chậm rãi bước , thấy trong phòng treo tầng tầng lớp lớp sa màn trắng. Sâu trong đó dường như một bóng hình yểu điệu. vén màn, từng bước tiến . Không hiểu nỗi bất an trong lòng càng nồng đậm, chân mềm nhũn như đạp mây.
đang từng bước tiếp cận sự thật, mà sự thật lẽ còn tàn khốc hơn tưởng tượng. Cuối cùng, vén lớp màn cuối cùng và thấy bức họa treo tường.
Trong họa là một thiếu nữ dung mạo tuyệt mỹ, vóc dáng động lòng . Cô giữa một khóm mẫu đơn trắng, vòng tay ôm lấy những đóa hoa, mặt mang nụ quyến rũ c.h.ế.t .
Người còn hơn hoa.
Thiếu nữ , .