Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 658: Ngày tận thế giáng xuống
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:31:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh chiết phiến đó lướt qua yết hầu con quái vật một cách chuẩn xác sai một ly, c.h.é.m đứt phân nửa cái cổ to bằng một ôm của nó.
Con quái vật phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, loạng choạng tiến về phía hai bước đổ rầm xuống, bụi đất bay mù mịt, kéo theo một tầng sương xám nhạt bốc lên.
Bạch Ninh Thanh thu quạt một cách cực kỳ tiêu sái, lạnh lùng : "Dù cũng là thuộc hạ của , đ.á.n.h ch.ó ngó mặt chủ. Dám bắt nạt của mặt , đáng c.h.ế.t."
Khóe miệng Tiểu Lâm giật giật, lời cứ thấy sai sai.
Bạch Ninh Thanh hết câu, xung quanh bỗng vang lên những tiếng sột soạt dày đặc. Chúng theo âm thanh , chỉ thấy một mảng đen kịt đang từ dị giới tràn sang.
Sâu!
Những con sâu to bằng nắm tay, đen bóng, trông giống bọ xén tóc với đôi râu dài ngừng ngọ nguậy. Đám sâu chỉ là dị thú cấp một, nhưng lượng quá nhiều, tựa như một dòng thác đen khiến tê dại cả da đầu.
Đến cả Bạch Ninh Thanh cũng nhịn mà chau mày, lùi vài bước.
bấm quyết, một quả cầu lửa màu thanh kim bay vọt , rơi giữa bầy sâu. Như tưới thêm xăng, ngọn lửa lan nhanh sấm sét trong đám sâu, phát những tiếng lách tách nổ giòn. Không khí nồng nặc mùi khét quỷ dị. Bạch Ninh Thanh vốn là ưa sạch sẽ, lộ vẻ chán ghét và nôn khan vài tiếng.
Cao Hàm vỗ đôi cánh đen, sức mạnh bóng tối cuộn trào nuốt chửng nốt những con sâu còn sót .
Tổng chỉ huy sắc mặt khó coi, : "Nếu chúng triệu tập dị nhân thiên hạ đến thành phố Sơn Hải trừ ma..."
Lời kịp dứt, bỗng thấy tiếng rắc rắc vang lên. Chúng đầu , phát hiện mấy con sâu lớn đang bò tới. Những con sâu đó đến từ dị giới, mà bò từ mấy tòa nhà dân cư gần đó.
Đến khi rõ hình thù của lũ sâu, ai nấy đều cảm thấy sống lưng lạnh toát, da đầu tê dại.
Đó là sâu, mà là !
Chính xác là họ một loại sâu ký sinh. Con sâu to bằng trưởng thành, bám c.h.ặ.t lấy cơ thể , tám chiếc chân như chân nhện thò hai bên sườn, bò nhanh thoăn thoắt.
Từng con từng con bò từ các tòa chung cư, dày đặc một vùng. Mấy con chạy nhanh bò đến ngay mặt chúng . Những ký sinh vẫn c.h.ế.t, mắt họ trợn ngược trắng dã, gương mặt đau đớn vặn vẹo, khó khăn thốt vài chữ: "G.i.ế.c... ... ..."
Sắc mặt ai nấy đều vô cùng nặng nề. Một con bò đến mặt , hình hài của họ quá t.h.ả.m khốc khiến nhất thời nỡ tay.
Bỗng một luồng sương đen bay tới bao vây lấy quái vật đó, khi sương tan, chỉ còn một đống xương cốt rải rác đất.
Cao Hàm lạnh lùng : "Họ còn là con nữa , thu lòng thương hại của cô , hãy dành nó cho những còn sống."
Tổng chỉ huy hít một thật sâu, lệnh: " sẽ lập tức phát lệnh triệt thoái. Quân đội sẽ tiến thành phố Sơn Hải, đưa tất cả những ... còn sống rời ."
Cúp điện thoại, Tiểu Lâm hỏi: "Bộ trưởng, giờ chúng gì?"
Bạch Ninh Thanh , sang Diệp Thừa Nghiêu và Đường Minh Lê, : "Kế sách hiện giờ chỉ thể là hỗ trợ quân đội bảo vệ dân chúng, để họ sơ tán nhanh nhất thể."
Nói xong, ngẩng đầu bầu trời u ám mịt mù: "Hy vọng... tiền bối Âm Trường Sinh thể mang hạt giống về kịp, hy vọng... thứ vẫn còn cứu vãn ."
________________________________________
Lúc , tại lớp 6/3 trường Tiểu học 3 thành phố Sơn Hải, A Giáng đang chăm chú giảng. Cô bé sắp rời Sơn Hải để lên Thủ đô học, cô quý cô giáo tiếng Anh nên những ngày cuối cùng giảng thật nghiêm túc.
Cô giáo tiếng Anh họ Lâm, là một giáo viên trẻ mới trường, xinh và dạy học sinh động, luôn học sinh yêu mến. Cô đang giảng đến phần quan trọng: "Các em, đây là trọng tâm, nhất định ghi nhớ, kỳ thi cuối kỳ sẽ đấy."
Đám trẻ lập tức vực dậy tinh thần, cầm b.út khoanh vùng kiến thức. lúc , một bỗng bước .
Cô Lâm nghiêng đầu đó, thắc mắc: "Thầy Phương, tiết là tiết tiếng Anh của , tiết mới đến tiết Ngữ văn của thầy mà."
Thầy Phương cúi gầm mặt, bên cạnh bục giảng nhúc nhích. Không hiểu , A Giáng đột nhiên cảm thấy thầy giáo dạy Văn chút đáng sợ, cô bé tự chủ mà lùi .
"Thầy Phương? Thầy chứ?" Cô Lâm tiến lên, nhẹ nhàng chạm thầy. Thầy bỗng ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-658-ngay-tan-the-giang-xuong.html.]
Đó... mà là một khuôn mặt thằn lằn!
"Á!" Cô Lâm hét lên kinh hãi, vội vàng lùi mấy bước ngã nhào xuống đất. "Thầy... thầy Phương, mặt của thầy..." Cô run cầm cập, nổi một câu chỉnh.
Thầy Phương bỗng gầm lên một tiếng như loài bò sát, nhảy chồm tới vồ lấy cô Lâm, ngoạm c.h.ặ.t yết hầu cô. Máu b.ắ.n tung tóe lên tận trần nhà.
"Á!" Đám học sinh hét lên ch.ói tai, điên cuồng chạy tán loạn.
Bạn cùng bàn của A Giáng chui xuống gầm bàn, A Giáng lập tức kéo bạn : "Gia Di, trốn ở đây an , chạy mau!" Nói , cô bé đeo cặp, kéo tay bạn chạy ngoài.
Gia Di hỏi: "A Giáng, thầy Phương ? Tại thầy c.ắ.n cô Lâm, cô Lâm như thế..."
A Giáng thấy khuôn mặt thầy Phương lúc nãy. Không hiểu thị lực và thính lực của cô bé gần đây ngày càng nhạy bén.
"Đừng nữa." A Giáng trải qua nhiều chuyện nên trưởng thành hơn bạn đồng lứa nhiều: "Trong trường chuyện , chúng chạy ngay."
"Tớ... tớ sợ lắm." Gia Di run rẩy.
"Đừng sợ, càng sợ càng dễ gặp chuyện!" A Giáng nắm c.h.ặ.t t.a.y bạn. Hai đứa chạy khỏi lớp thì thầy Giám thị vội vã chạy tới, mắng lớn: "Các em lo học mà chạy loạn cái gì? Cô Lâm chủ nhiệm lớp các em ?"
"Cô Lâm gặp chuyện ạ." A Giáng lớn, "Thầy Phương c.ắ.n cô ."
"Em nhăng cuội gì thế?" Thầy Giám thị chộp lấy cô bé, "Đi, dẫn xem."
"Đừng ." A Giáng sợ hãi , "Thầy Phương đáng sợ lắm, thầy ... thầy mặt thằn lằn!"
"Càng càng hoang đường!" Thầy Giám thị xì mũi coi thường, "Nhỏ tuổi mà dám dối? Có em đang quậy phá trong giờ ?"
"Thật mà thầy Giám thị, thầy Phương c.ắ.n đứt cổ cô Lâm . Nhiều m.á.u lắm." Gia Di nức nở.
Thầy Giám thị hừ lạnh: "Các em hùa dối ? Có tin gọi phụ ? Đi, theo tìm cô Lâm!"
Ông hai lời, mỗi tay xách một đứa trẻ lôi đến cửa lớp. Bước một cái, bảng đen, sàn nhà, trần nhà, cũng là m.á.u! Còn cô Lâm đang bục giảng, đôi mắt mở trừng trừng thẳng lên trần nhà, cơ mặt vặn vẹo vì kinh hãi.
"Cô Lâm!" Thầy Giám thị lao lên, phát hiện cổ cô c.ắ.n đứt, phần cổ gặm đến mức m.á.u thịt bầy nhầy.
"Sao... thế ?" Ông hoảng loạn kêu lên, "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Chát. Có thứ gì đó rơi xuống, trúng ngay trán ông . Ông đưa tay sờ, thấy đầy một tay m.á.u.
"Thầy Giám thị, cẩn thận!" A Giáng bỗng hét lớn.
Thầy Giám thị ngẩng đầu lên, thấy một cơ thể nhưng mang cái đầu thằn lằn, mặc quần áo của thầy Phương đang bám c.h.ặ.t trần nhà. Miệng nó đầy m.á.u, những giọt m.á.u men theo răng nanh nhỏ xuống, rơi đúng mặt ông .
"Xì xì!" Con quái vật rít lên quái dị, lao thẳng từ cao xuống vồ ngã thầy Giám thị.
"Á!" Gia Di sụp đổ, đầu chạy thục mạng. A Giáng vội đuổi theo: "Gia Di, đừng chạy loạn, nguy hiểm lắm!"
Hai đứa trẻ chạy xuống cầu thang đến sân trường, nhưng bàng hoàng thấy giữa trung xuất hiện một vòng tròn khổng lồ, bên trong vòng tròn đó là một thế giới khác.
A Giáng cảm thấy thế giới đó đen kịt, vô cùng đáng sợ, như thể thứ gì đó sắp bò ngoài. Quả nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, một thứ từ bên trong lăn xuống đất, nó duỗi tứ chi , mà là một loại quái vật quỷ dị giống như sâu nhưng đầy lông tơ. Nó mở đôi mắt đỏ tròn vo, xung quanh với vẻ ngơ ngác và vô tội.