Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 673: Trấn Ma Thụ
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:31:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Con bé ngốc ." Âm Trường Sinh , "Nếu tự nguyện, ai thể cưỡng ép ."
Lòng tràn đầy xúc động, đặt điện thoại lên giường, quỳ sụp xuống: "Sư phụ tại thượng, xin nhận của Quân Dao một lạy."
cung kính dập đầu tám cái thật kêu, đó lấy từ trong túi Càn Khôn một túi , pha một ấm rót một chén, đặt điện thoại: "Sư phụ, mời Người dùng ."
dập đầu thêm nữa, khi ngẩng lên thì chén biến mất, chắc hẳn tiền bối Âm Trường Sinh lấy .
"Đồ nhi, dậy ."
lạy thêm cái nữa mới dậy. Âm Trường Sinh bảo: "Quân Dao, sư phụ tặng con một món quà gặp mặt. Con xoay ."
ngoan ngoãn lưng , khi nữa thì thấy giường đặt một miếng ngọc giản và một lọ đan d.ư.ợ.c. Tiếng Người vang lên: "Đây là Kim Luân Thăng Thiên Đan, chờ đến khi thực lực của con đủ tầm, nó sẽ trợ giúp con phi thăng. Ta con thể tự luyện chế, nhưng viên là do luyện, bên trong mang theo một tia tiên khí, hơn nhiều so với phàm đan con luyện."
Người dừng một chút tiếp: "Còn ngọc giản ghi những kinh nghiệm tích lũy trong quá trình tu hành của , con hãy xem cho kỹ, nó sẽ ích lớn cho việc tu hành ."
"Vâng." gật đầu, "Đa tạ sư phụ."
Âm Trường Sinh thở dài một tiếng thật dài: "Thật ngờ, cũng ngày nhận đồ . Quân Dao, con là t.ử duy nhất của , hy vọng con dốc sức tu luyện, sớm ngày phi thăng."
do dự một lát hỏi: "Tiền bối, nếu linh hồn của một phá hủy, liệu còn thể hồi sinh ?"
"Đương nhiên là ." Âm Trường Sinh khẳng định chắc nịch, "Ai c.h.ế.t ?"
nén đau thương, đáp: "Là Minh Lê."
"Đường Minh Lê?" Giọng Âm Trường Sinh đầy vẻ kinh ngạc, "Đông Nhạc Đại Đế? Ngài c.h.ế.t ? Chuyện là thế nào?"
kể chi tiết đầu đuôi sự việc. Âm Trường Sinh trầm ngâm hồi lâu, giọng điệu nặng nề: "Đông Nhạc Đại Đế và Đông Hoa Đại Đế đều là Hỗn Nguyên Vô Cực Đại La Kim Tiên của Tiên giới, rụng rơi một vị thôi là tổn thất cực lớn của Tiên giới . Đông Hoa Đại Đế ngã xuống ít nhất còn chọn kế thừa, chỉ cần thời gian nhất định sẽ kế thừa di chí, thành tựu đại nghiệp. Còn Đông Nhạc Đại Đế..."
Người im lặng, dường như đang suy tính điều gì đó. Mãi lâu mới lên tiếng: "Quân Dao, con cứ lo tu luyện , chuyện sẽ điều tra kỹ. Đừng quá đau lòng, lung lay căn cơ tu hành là ."
Tim nhói đau, nếu thực sự thể đoạn tuyệt tình cảm thì mấy.
Tắt điện thoại, thẫn thờ giường một lúc nở một nụ khổ.
Minh Lê, vì , vì dân Sơn Hải, em nhất định vực dậy.
lau khô nước mắt, ánh mắt trở nên kiên định.
rời khỏi khu trại, tới trung tâm thành phố Sơn Hải. Nơi biến thành một đống đổ nát, mặt đường bê tông xuất hiện từng vết nứt toác, đủ loại thực vật mọc lên từ đó, thi thoảng dị thú thong dong. Thật khó tưởng tượng chỉ hơn một tuần , nơi vẫn còn tấp nập .
lập một kết giới xung quanh, lấy Vũ Trụ Hồng Hoang Kính và hạt giống Trấn Ma Thụ từ túi Càn Khôn . đập nát một mảng bê tông lớn để lộ lớp đất bên , cẩn thận gieo hạt giống xuống.
Trấn Ma Thụ sức sống mãnh liệt, chỉ cần đủ nước và đất là thể sinh trưởng.
treo Vũ Trụ Hồng Hoang Kính lên phía , ánh sáng vàng kim bao phủ lấy hạt giống trong lòng đất.
truyền bộ linh khí gương để đẩy nhanh tốc độ. Chưa đầy một ngày, một mầm non nhỏ bé đ.â.m chồi nảy lộc.
Lòng tràn đầy vui sướng, khẽ vuốt ve mầm cây , bỗng nhiên thấy một giọng non nớt vang lên: "Đói... đói quá..."
ngẩn , giọng đó truyền trực tiếp não bộ, lẽ nào là... Trấn Ma Thụ đang chuyện?
đặt ngón trỏ lên mầm non, giao tiếp với nó: "Là nhóc đang kêu đói ?"
"Là em, là em đây. Em đói quá mất."
là Trấn Ma Thụ thật!
"Nhóc thể quang hợp ? Tại đói?"
"Dưỡng chất trong đất đủ ạ." Trấn Ma Thụ đáp.
Hóa là . hỏi: "Nhóc cần loại phân bón nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-673-tran-ma-thu.html.]
Trấn Ma Thụ bảo: "Mấy con dị thú trông vẻ ngon lắm ạ."
Đầu đầy vạch đen, Trấn Ma Thụ chứ cây ăn thịt mà ăn thịt?
Thôi kệ, nó gì thì cho nấy .
bắt đại hai con "thú đen đủi" ngang qua, chôn chúng xung quanh hạt giống. Trấn Ma Thụ vẻ vui, hiệu rằng dị thú ngon, cái mầm nhỏ còn khẽ đung đưa.
dám rời , túc trực tại đây suốt bảy ngày bảy đêm, bắt bao nhiêu dị thú cho nó ăn. Cuối cùng, nó cũng dần lớn lên, cao hơn cả , cây to bằng bắp tay. Chỉ cần đợi nó lớn bằng một ôm thì coi như trưởng thành.
Mấy ngày gần đây, nhận thấy ma khí xung quanh giảm nhiều, nhiều con dị thú dám gần nữa, chắc hẳn là do Trấn Ma Thụ khả năng hấp thụ ma khí và tỏa linh khí.
Vì , buộc xa hơn một chút để tìm "thức ăn" cho nó.
Ngày hôm đó, bắt một con dị thú cấp sáu, thể hình cực kỳ to lớn. dùng kiếm Điệp Luyến Hoa c.h.ặ.t thành mấy khúc để mang về dần.
Đến khi lấy phần thịt còn , thì thấy hai nhóm đang trong tư thế căng như dây đàn, canh giữ bên tảng thịt, mắt thấy sắp đ.á.n.h đến nơi.
Bọn họ đều là dị nhân, khẽ nhíu mày từ xa quan sát, tiến lên ngay.
"Sao hả? Các định tranh đồ với phái Hắc Phủ bọn ?" Đám cầm b.úa đen lớn tiếng quát.
Nghe giọng điệu, dường như Sơn Hải?
Chẳng lẽ dị nhân từ các thành phố lân cận đều kéo tới đây săn lùng dị thú ?
Thành phố Sơn Hải dị giới xâm thực, đối với bình thường là tai họa, nhưng đối với dị nhân thì là chuyện . Thịt của nhiều loài dị thú thể ăn , giúp tăng cường linh khí, nâng cao tu vi. Thêm đó là vô thiên tài địa bảo xuất hiện, những dị nhân to gan lớn mật chắc chắn sẽ kết bè kết đội tới thám hiểm.
Phía bên dường như là địa phương, bọn họ lạnh : "Hắc Phủ là cái thá gì, còn từng qua. Thành phố Sơn Hải là địa bàn của Vân Vũ Tông bọn , điều thì cút mau, đừng ép bọn động thủ."
Hóa đây là của Vân Vũ Tông, bọn họ đều mặc thường phục nên lúc đầu nhận .
trời, thấy còn sớm nữa, chẳng buồn xem kịch tiếp, liền nhún nhảy xuống, nhặt tảng thịt đất vác lên vai định .
"Đứng !" Cả hai nhóm đầu tiên là ngẩn , đó đồng loạt gầm lên: "Thứ là bọn phát hiện , ngươi là cái thá gì? Mau bỏ xuống cho bọn !"
lạnh lùng liếc bọn họ: "Sao hả? Các nghĩ tảng thịt là con dị thú nó tự cắt chắc?"
Sắc mặt hai bên đều trở nên khó coi. thèm chấp, đang định bỏ thì đám phái Hắc Phủ xông lên chắn đường, giận dữ quát: "Ngươi dị thú do ngươi g.i.ế.c, bằng chứng gì ?"
khẩy: "Với thực lực của các mà g.i.ế.c nổi một con dị thú cấp sáu ?"
Người của Vân Vũ Tông khá điều, nhận hạng tầm thường, tên cầm đầu hiệu cho đàn em đừng manh động.
đám phái Hắc Phủ thực lực chẳng cao, chỉ tầm cấp hai cấp ba, đúng kiểu "ngé mới đẻ sợ hổ".
"Bọn g.i.ế.c nổi, chẳng lẽ cái loại đàn bà như ngươi g.i.ế.c nổi?" Tên cầm đầu phái Hắc Phủ nhạt: "Biết điều thì bỏ xuống, nếu , cây b.úa trong tay lão t.ử đây nể tình , lỡ xước gương mặt xinh thì chẳng ho gì..."
Hắn kịp dứt lời, cây b.úa trong tay bay vọt , vẽ một đường vòng cung hảo trung cắm phập n.g.ự.c tên cuối cùng trong đội ngũ của – kẻ đang lén lút cầm s.ú.n.g định đ.á.n.h lén .
Tên cầm đầu nổi trận lôi đình, gào lên: "Anh em, xông lên!"
Ánh mắt lạnh lẽo, đột ngột phóng uy áp cấp chín. Đám đang hùng hổ bỗng dưng bủn rủn chân tay, "bịch" một tiếng đồng loạt quỳ rạp xuống đất, uy áp của đè đến mức ngẩng đầu lên nổi.
họ đầy khinh bỉ: "Chỉ dựa chút tu vi mà cũng đòi đến thành phố Sơn Hải cướp bóc ? Thu b.úa cút về quê , kẻo mất mạng ở đây."
Nói xong, nhún nhảy vọt lên các tòa nhà xung quanh, biến mất rừng rậm bê tông.
Lúc , tên sư dẫn đầu của Vân Vũ Tông dường như sực nhớ điều gì, kinh hãi thốt lên: " nhớ ! Cô ... cô chẳng là Nguyên Quân Dao danh tiếng lẫy lừng ? May mà lúc nãy chúng động thủ, nếu thì kết cục còn t.h.ả.m hơn đám nhiều!"