Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 675: Tôi đã thành công!
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:31:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
đỏ hoe mắt, thở dài : "Sư phụ đang dùng bản mệnh tinh nguyên của để nuôi dưỡng Trấn Ma Thụ!"
Qua Mặc giật : Bản mệnh tinh nguyên?
Bản mệnh tinh nguyên là tinh hoa cốt lõi nhất của một tu đạo, ẩn chứa linh khí tinh thuần nhất. Tổn thất bản mệnh tinh nguyên đồng nghĩa với việc tiêu hao tuổi thọ!
Ông lộ vẻ cảm kích, : "Một vị Địa Tiên mà sẵn lòng vì một thành phố mà hy sinh đến mức , thật khiến kính phục. Không vinh hạnh bái kiến tôn sư ?"
lắc đầu: "Sư phụ những năm gần đây tính tình ngày càng cô độc, gặp lạ. Cứ mỗi tối giờ Tý, sẽ tới rải bản mệnh tinh nguyên gốc cây. Mong Tổng chỉ huy thông cảm."
Cao nhân thường quái tính, Qua Mặc hề nghi ngờ, chỉ cảm thấy tiếc nuối bảo: "Đã , sẽ cho quân đội đóng quân cách đây một cây . Khu vực trung tâm thành phố , ai phép tiếp cận, cô thấy ?"
gật đầu: "Được thôi."
Ngập ngừng một lát, bổ sung thêm: "Trấn Ma Thụ cần thịt m.á.u của dị thú để nuôi dưỡng."
Doãn Thừa Nghiêu : "Chuyện cứ giao cho chúng , mỗi ngày chúng sẽ mang thịt dị thú tới một ."
Mọi việc bàn bạc xong xuôi, rời . Doãn Thừa Nghiêu là cùng, cách đó vài bước, đắm đuối hồi lâu mới : "Xin , lúc đó ở cùng , nhưng thể bảo vệ giúp cô."
lắc đầu khổ: "Lúc đó còn tự khó bảo , lo cho khác?"
Ánh mắt đầy vẻ đau đớn: "Nếu lúc đó rời thì mấy, dù c.h.ế.t, chúng cũng thể c.h.ế.t cùng một chỗ..."
Đáy mắt Doãn Thừa Nghiêu hiện lên vài phần giận dữ, xông tới tóm c.h.ặ.t lấy hai vai , quát: "Nguyên Quân Dao, trong lòng cô, quan trọng đến thế ? Anh c.h.ế.t , cô còn tuẫn táng theo ?"
"..."
Anh thô bạo ngắt lời , nghiêm giọng: "Đừng quên cô là một tu đạo. Tâm nguyện cả đời của tu đạo chúng là truy cầu đại đạo, chứ vướng bận nhi nữ tình trường! Vì một đàn ông mà tự từ bỏ bản , sống dở c.h.ế.t dở, nếu cô thật sự là hạng như , coi như lầm cô !"
Nghe những lời , như sực tỉnh, linh đài trở nên thanh minh, ánh mắt cũng dần kiên định: " hiểu , Thừa Nghiêu, cảm ơn ."
Anh lộ vẻ an tâm, vỗ vai : "Cô nhớ kỹ, là bạn nhất của cô, bất kể chuyện gì cô cũng thể tìm ."
nở một nụ nhạt: "Được."
Anh xa ngoảnh , cũng đang theo, vẫy tay từ biệt . Môi khẽ cử động, thốt thành lời: "Cố lên!"
mỉm , khoanh chân xuống, ngước tán cây xanh mướt đầu, thầm nhủ: "Minh Lê, em sẽ nỗ lực tu hành. Đợi em phi thăng thành tiên, nhất định sẽ tìm cách hồi sinh . Vì điều đó, bắt em trả cái giá nào em cũng cam lòng."
Thời gian lặng lẽ trôi qua giữa ba nghìn sợi tóc xanh. Qua Vũ cam tâm thất bại, khi rời tung tin về Trấn Ma Thụ ngoài. Rất nhiều kẻ mang dã tâm từ khắp nơi kéo đến.
Tổng chỉ huy đích trấn thủ, cộng thêm nhóm Doãn Thừa Nghiêu, tổng cộng đ.á.n.h lui hàng chục đợt tấn công. Có những lúc pháo lửa ngập trời, bụi mù bay lên như bão cát.
Sáng hôm đó, chợt cảm thấy linh khí xung quanh đậm đặc hơn gấp mười , bèn mở choàng mắt. Cây Trấn Ma Thụ mặt trưởng thành thành một đại thụ, cây to lớn, tán lá xòe rộng với đường kính tới mười ba mét. Gió nhẹ thổi qua lá cây xào xạc như đang vẫy chào .
đặt tay lên cây, giọng non nớt ngày nào biến thành giọng nữ trong trẻo động lòng . Nó vui, giọng đầy phấn khích: "Em sắp trưởng thành đây!"
Nói đoạn, nó rung mạnh cành lá, tán cây đột ngột lớn thêm một vòng, lá cây từ màu xanh chuyển dần sang màu vàng kim.
Xoạt.
Ánh kim quang như làn sóng quét tứ phía. Lớp mây mù âm u đỉnh đầu như x.é to.ạc một lỗ hổng nhanh ch.óng tan biến.
Ma Hoàng Huyễn Sát Trận, phá!
Ánh nắng lâu gặp chiếu xuống, đậu lên ấm áp, vô cùng dễ chịu.
Luồng sáng vàng lan tỏa khắp nơi, quét qua bộ thành phố với tốc độ cực nhanh. Nhiều lối thông tới dị giới bắt đầu nhỏ , cuối cùng co rút thành một điểm biến mất giữa đất trời.
Một dị thú đang chui từ lối , kịp chạy thoát cắt đôi một cách thô bạo.
Quá trình kéo dài suốt một ngày trời. Đến cuối cùng, lối dị giới chỉ còn hai ba cái, tất cả đều xung quanh Trấn Ma Thụ.
Trong doanh trại quân đội, một viên sĩ quan mừng rỡ : "Tổng chỉ huy, cô thành công ! Cô thật sự thành công !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-675-toi-da-thanh-cong.html.]
Gương mặt Qua Mặc hiện lên nụ nhạt: "Truyền lệnh xuống, bảo công binh chuẩn , bắt đầu xây dựng tường bao."
"Rõ!"
Lấy Trấn Ma Thụ trung tâm, trong vòng bán kính năm mươi cây bắt đầu xây dựng những bức tường kiên cố cao hai mươi mét, nhốt tất cả dị thú bên trong. Những con dị thú ngoài tường bao đều tiêu diệt sạch sẽ!
Thảm họa của thành phố Sơn Hải cuối cùng cũng kết thúc.
Mắt nhòe lệ, lẩm bẩm: "Minh Lê, thấy ? Em thành công . Em bảo vệ thành phố , thành phố... nơi chúng quen , thấu hiểu và yêu ."
Thành phố chứa đựng quá nhiều ký ức, mỗi đoạn đều vô cùng trân quý.
lúc đó, đầu chợt vang lên một tiếng "rắc", một cành cây lớn rụng xuống, rơi tay .
đầy vẻ kinh ngạc, Trấn Ma Thụ : "Đây là phần thưởng em dành cho chị. Từ nay về chị cần bảo vệ em nữa , em khả năng tự vệ ."
Vừa dứt lời, một con dị thú trông giống ch.ó chạy ngang qua, rễ cây của nó lập tức đ.â.m xuyên mặt đất, siết c.h.ế.t con thú kéo tuột xuống lòng đất.
Trấn Ma Thụ một khi trưởng thành thì thực lực vô cùng cường hãn. Đừng là hạng Thần cấp hậu kỳ như Qua Vũ, ngay cả Địa Tiên cũng nể nó vài phần.
"Cảm ơn em, Tiểu Thụ." khẽ vuốt ve cây, "Chị đây, ở đây giao cho em nhé."
Cành cây rủ xuống, nhẹ nhàng xoa đầu , đó thấy nó khẽ : "Tạm biệt."
Tạm biệt.
rời . Những bức tường cao hai mươi mét mọc lên, phía còn giăng lưới điện cao gần mười mét. Bộ phận đặc biệt còn mời nhiều bậc thầy trận pháp đến vẽ trận pháp lên tường.
Phải mất thêm trọn một năm mới dần quét sạch dị thú trong thành phố Sơn Hải. Trải qua t.h.ả.m họa tận thế , thành phố trong họa phúc, linh khí trở nên đậm đặc hơn nhiều, cư dân sống ở đây sức khỏe sẽ dần lên, kéo dài tuổi thọ.
Rất nhiều dị nhân tìm cách chuyển tới đây sống, việc tu luyện nhờ thế cũng đạt hiệu quả gấp đôi.
Chưa đầy hai năm, thành phố sầm uất trở .
vẫn sống trong căn biệt thự Quế Uyển đó. Nhờ linh khí sung túc, linh thực trong vườn nở . Đám hoa Côn Sơn Dạ Quang mang về từ Đào Hoa Nguyên cũng nở rộ, từng chùm hoa rực rỡ, dung tục mà cao khiết, thanh nhã.
bên cạnh chiếc giường khung trong phòng khách, dùng khăn nhẹ nhàng lau rửa ngón tay cho Đường Minh Lê.
Đã hai năm . Viên ngọc thạch đó duy trì cơ thể thối rữa, cũng tìm cách chữa lành những vết thương . Tuy nhiên, trái tim thể mọc , và linh hồn cũng chẳng thể tìm về.
Ngay cả chính cũng đang kiên trì vì điều gì.
Ngón tay dài, khớp xương rõ ràng, vẫn giống hệt như lúc còn sống, chỉ điều còn nhiệt độ, chỉ còn sự lạnh lẽo.
"Minh Lê, em đột phá đỉnh phong cấp chín, chỉ còn một bước nữa là thăng tiến lên cấp Thần." khẽ , "Sau khi em phi thăng, em mang cùng ? Biết Tiên giới cách để ngưng tụ linh hồn cho ."
Anh trả lời , cũng chẳng thể trả lời.
khẽ thở dài, đặt tay trong chăn.
Vốn dĩ chỉ cần một cái Thanh Khiết Chú là thể sạch cơ thể , nhưng vẫn quen tự tay lấy. Khi ngón tay khẽ lướt qua da thịt , cảm giác cứ như vẫn còn sống .
Bước khỏi phòng, Lý Mộc T.ử mặc bộ đồ giản dị đang ở cửa, : "Sư phụ, phía thủ đô tới, nhất định đòi gặp ."
cau mày: "Lại là nhà Bách Lý đó ?"
Lý Mộc T.ử gật đầu: "Người tới đại tiểu thư nhà họ sắp xong , xin nể tình đó là một mạng mà cứu đại tiểu thư một phen."
nhíu mày. Không cứu , chỉ là chuyện đơn giản như thế. Nó liên quan đến sự tranh đấu giữa các gia tộc đỉnh tiêm ở thủ đô, thực sự dính dáng .