Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 679: Ước hẹn ba năm
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:31:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con hồ yêu chút lúng túng, cẩn trọng đáp: "... thấy."
nổi giận lôi đình: "Bà dám lừa !"
" mà... nhưng mà cảm giác!" Hồ yêu sợ hãi vội vàng giải thích, " và quả cầu pha lê kết khế ước gần hai trăm năm , đôi khi tuy thấy hình ảnh nhưng thể cảm nhận . Cô nương, xin hãy tin , thực sự còn một sợi hồn phách tồn tại đời!"
dám tin, nhưng thâm tâm khao khát tin.
Doãn Thừa Nghiêu nhíu mày kiếm, bước tới : "Quân Dao, hồ tộc là loại yêu quái xảo trá nhất. Em đừng tin lời quỷ kế của nó, nó chỉ giữ mạng thôi."
"Không , thật mà." Hồ yêu liên tục xua xua móng vuốt, : " sẵn sàng thề với trời, nếu lời nửa điểm giả dối, khi thăng cấp cửu vĩ, cứ để chịu ba mươi sáu đạo lôi kiếp, đ.á.n.h cho hồn phi phách tán, c.h.ế.t t.ử tế!"
Người tu hành bao giờ tùy tiện lập thề, nếu hạ độc thề thì đều sẽ ứng nghiệm, xem nó dối.
hỏi: "Đã , hỏi bà, sợi hồn phách đó của rốt cuộc đang ở phương nào?"
Hồ yêu ôm đầu đáp: "Cô nương, cái thực sự , tu vi của còn quá thấp. Biết đợi khi thăng lên chín đuôi thì sẽ thấy ."
Nếu Đường Minh Lê thực sự còn một sợi hồn phách tồn tại, dù ở chân trời góc bể, cũng tìm về bằng .
"Được, tin bà . Nếu để phát hiện bà lừa gạt, đảm bảo cái khổ bà chịu sẽ còn đau đớn gấp vạn ba mươi sáu đạo thiên lôi !"
"Vâng, , nếu dối, tùy ý cô nương xử lý." Nó rối rít hứa hẹn.
phẩy tay quát một tiếng: "Thu!" Thu hồi chiếc vòng, nó lập tức bật dậy, đạp chân một cái lao v.út ngoài cửa, ông lão cũng biến thành một con hồ ly già theo phía , biến mất màn đêm.
Doãn Thừa Nghiêu tiến lên, sắc mặt mấy : "Quân Dao, em thực sự tin lời nó ?"
đầu quả cầu pha lê một cái thu nó túi càn khôn, đáp: "Dù chỉ là một tia hy vọng mỏng manh, em cũng bao giờ từ bỏ."
bước ngoài hai bước thì tay chợt thắt , Doãn Thừa Nghiêu giữ .
"Quân Dao." Trong mắt hiện lên một tia khẩn cầu, lâu lắm mới thấy thần sắc ở .
Doãn Thừa Nghiêu vốn là kiêu ngạo, bao giờ lộ vẻ yếu đuối mặt khác, càng cầu xin ai. Thế nhưng, năm bảy lượt phơi bày mặt yếu mềm nhất của mặt .
Anh đột ngột dang tay, ôm c.h.ặ.t lòng.
Anh ôm quá mạnh, siết c.h.ặ.t lấy khiến thấy chút khó chịu, nhưng ... đẩy . thể cảm nhận tình yêu mãnh liệt trong lòng , yêu quá sâu đậm, điều đó tổn thương , cũng tổn thương chính .
"Quân Dao, c.h.ế.t ." Anh áp tay đầu , để tựa lên vai , cảm nhận vài giọt nước ấm nóng rơi vành tai , "Buông bỏ , sẽ yêu thương em, cưng chiều em. Anh nhất định sẽ khiến em hạnh phúc!"
im lặng.
Có một khoảnh khắc, thế mà d.a.o động. Ý nghĩ kinh hãi, rõ ràng yêu Đường Minh Lê, thể rung động Doãn Thừa Nghiêu!
hoảng hốt, dùng sức đẩy , nhưng ôm c.h.ặ.t hơn.
"Quân Dao, tại đối diện với lòng ?" Anh , "Thực tận sâu trong lòng em thích , dù sâu đậm như tình yêu dành cho Đường Minh Lê, nhưng em cũng yêu , đều cả!"
"Không!" hét lớn, ấn mạnh huyệt đạo lưng , lộ vẻ đau đớn buông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-679-uoc-hen-ba-nam.html.]
lùi vài bước, kiên quyết : "Anh Doãn, từng tình cảm nam nữ với ! Từ đến nay... chỉ luôn coi là bạn bè và đối tác. Nếu đây gì khiến hiểu lầm, xin , xin đừng như nữa, sẽ khó xử."
Nói xong, dám mắt , dám đối diện với nỗi đau và sự bi thương của , chạy thẳng ngoài.
"Quân Dao!" Anh gọi , lớn: "Nếu c.h.ế.t là thì ?"
Bước chân khựng , tiếp: "Nếu lúc đó c.h.ế.t là , em vì mà đau lòng ?"
Nhất thời trả lời thế nào, trong đầu lướt qua hình ảnh t.ử nạn, lòng bỗng thấy phiền muộn khôn nguôi, giống như một tảng đá lớn đè nặng khiến nghẹt thở.
"Em ." Giọng kiên định, "Quân Dao, hiểu em, thậm chí còn hiểu em hơn cả chính bản em! Trong lòng em , nếu c.h.ế.t, em sẽ đau lòng vì , em cũng sẽ vì một manh mối hư ảo mà tìm cách hồi sinh ."
Anh chậm rãi tới phía , đưa tay ôm lấy nữa, cúi xuống hôn nhẹ lên vành tai , : "Quân Dao, thừa nhận , em yêu ."
trả lời, cũng thể trả lời. thế mà thấy sai. Ý nghĩ khiến đau khổ.
Doãn Thừa Nghiêu khẽ bên tai : "Quân Dao, chúng ở bên ? Đợi khi về thành phố Sơn Hải, chúng sẽ thông hai căn biệt thự Lan Uyển và Quế Uyển , xây một khu vườn thật lớn, trồng một cây đào ở đó. Đợi đến cuối hạ, chúng thể uống rượu mật đào. Chúng còn thể trồng thêm thật nhiều linh thực, mỗi ngày mở mắt là cùng bàn bạc hôm nay luyện đan d.ư.ợ.c gì, nghiên cứu đơn t.h.u.ố.c mới nào."
Anh dừng một chút, dường như đang chìm đắm trong giấc mộng ngọt ngào nhất, chậm rãi tiếp: "Chúng thể sinh hai đứa con, một trai, một gái. Chúng sẽ truyền tất cả những gì học cho chúng, đợi khi chúng trưởng thành, chúng thể cùng cử hà phi thăng, tiến về Tiên giới."
"Lúc đó, thể kế vị chức Đông Hoa Đại Đế, em sẽ là Hoàng hậu của , là chủ nhân của Chiêu Dương Chính Uyển."
Giấc mộng dệt nên quá , đến mức suýt chút nữa thốt từ "". Thế nhưng khi nhắc đến hai chữ "Hoàng hậu", trong đầu chợt lóe lên gương mặt của Đường Minh Lê, cũng từng với rằng ở trong điện Đông Nhạc, Hoàng hậu của .
mở mắt, thoát khỏi vòng tay , ngoảnh đầu mà : "Thừa Nghiêu, xin , em thể quên Minh Lê. Em thể để trong lòng mà ở bên , như công bằng với , vả ... đối với cả hai chúng , đó đều là một sự hành hạ."
"Anh quan tâm!" Doãn Thừa Nghiêu lớn tiếng, "Quân Dao, chỉ cần em bằng lòng theo , quan tâm việc em còn nhớ đến !"
hít một thật sâu, cuối cùng , mặt , nắm lấy hai vai : "Thừa Nghiêu, là kế thừa của Đông Hoa Đại Đế, tương lai là bậc cửu ngũ chí tôn, quý thể lời, thể vì em mà hạ thấp bản như ."
Anh nắm lấy tay , giọng đầy cay đắng: "Anh hề hạ thấp bản . Quân Dao, lòng tin, chỉ cần em ở bên , sẽ khiến em dần dần quên . Tương lai của chúng sẽ hạnh phúc."
" em quên!" đau đớn cúi đầu, nước mắt trào từ hốc mắt, rơi xuống đất nở thành một đóa hoa nhỏ.
"Quân Dao, là thế ." Anh giữ c.h.ặ.t vai , dịu dàng bên tai: "Anh cho em thời gian ba năm. Trong ba năm , em hãy tìm sợi hồn phách đó của Đường Minh Lê, cũng sẽ tìm cách giúp em. Nếu em tìm , sẽ từ bỏ, thành cho hai . Còn nếu em tìm , chứng tỏ sợi hồn phách đó căn bản tồn tại, em hãy từ bỏ việc tìm kiếm và ở bên , ?"
Thực cũng , chỉ dựa vài câu của một con hồ yêu mà tin rằng hồn phách của Đường Minh Lê còn tồn tại là điều tự lừa dối . Thế nhưng, từ bỏ. Hai năm qua, mỗi khi đêm vắng tĩnh lặng, gương mặt của Đường Minh Lê hiện lên trong tâm trí . khát khao bao, khi mở mắt , thể bên cạnh, dành cho một nụ dịu dàng.
Dù là thật giả, cũng thử một ! Nếu , sẽ vĩnh viễn cam lòng.
hít một thật sâu, : "Được! Thừa Nghiêu, em đồng ý với . Chỉ ba năm thôi, ba năm, nếu em vẫn tìm thấy, em sẽ chấp nhận !"
Trong mắt Doãn Thừa Nghiêu lộ rõ vẻ mừng rỡ, ôm chầm lấy , : "Được, Quân Dao, đợi em. Đừng ba năm, dù là ba mươi năm, cũng sẽ đợi."
do dự một chút, đưa tay vòng qua ôm lấy eo , vùi mặt l.ồ.ng n.g.ự.c . Trên một mùi hương d.ư.ợ.c thảo thanh nhạt, khiến cảm thấy vô cùng gần gũi.