Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 685: Trở lại điện Đông Nhạc
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:32:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gia chủ La gia vì để tự bảo vệ đổ hết tội lên đầu La phu nhân. Ông ly hôn với bà , đích mang theo những linh thực quý giá đến Lan Viên để nhận tạ tội.
Thế nhưng, t.ử của Doãn Thừa Nghiêu tiếp đón và : "Sư phụ xa, bao giờ mới về."
Gia chủ La gia quỳ cửa suốt ba ngày ba đêm, nhưng nhận tin tức tập đoàn Giang Sơn Thực Nghiệp đang gặp vấn đề nghiêm trọng về dòng tiền. Giang Sơn Thực Nghiệp là ngành công nghiệp trụ cột của nhà họ La, Giang Sơn sụp đổ thì La gia cũng tiêu tùng.
Ông mặt mày tuyệt vọng. La gia lúc giống như một con voi sắp c.h.ế.t, vô kiến hôi lao tới c.ắ.n xé da thịt nó, dù hình lớn đến thì chẳng mấy chốc cũng rỉa đến mức còn mẩu xương.
Đây chính là cái giá của việc đắc tội với luyện đan sư cấp cao ? Những kẻ vốn đang dòm ngó Tế Thế Dược Nghiệp và hiệu t.h.u.ố.c An Dân đều đồng loạt im lặng tiếng, dám thêm hành động nào khác.
chuẩn vài ngày, dự định khởi hành âm tào địa phủ. Trước khi , gọi điện cho Mộc Dương bảo rằng sắp xa một chuyến.
"Cái gì? Cô nữa ?" Mộc Dương gào lên trong điện thoại.
Trong đại họa ở thành phố Sơn Hải hai năm , nhờ Bạch Ninh Thanh đến cứu họ về an . Cộng thêm việc ở sàn đấu giá Đào Nguyên và Tế Thế Dược Nghiệp vốn ít dị năng giả nên về cơ bản tổn thất nhân mạng.
Mộc Dương trút giận lên : "Sếp ơi, công ty chúng thành lập sắp ba năm . Cô xem, cô đến công ty mấy ?"
ngượng ngùng: "Cái đó... chẳng cô ?"
"Hừ hừ, cô là gặp đấy, chứ gặp khác thì công ty dọn sạch bách từ đời nào ." Cô đe dọa.
câm nín. Ai mà to gan lớn mật thế, dám dọn sạch công ty của một luyện đan sư cấp chín? Chán sống ?
"Mộc tổng , cô ý tưởng gì thì cứ đề xuất ." lau mồ hôi trán, .
Mộc Dương hì hì, vẻ mặt như : Đợi mãi mới thấy cô hỏi câu .
"Đi thì , nhưng khi , đưa một sản phẩm mới ." Mộc Dương bảo, "Tốt nhất là loại thể một nữa tạo nên cơn sốt mua sắm ."
Đầu đầy vạch đen. Chị gái ơi, chúng bán t.h.u.ố.c mà, cơn sốt mua sắm... cô mong thiên hạ đau ốm đến thế ?
"Được , để nghĩ xem." Cúp điện thoại, suy nghĩ suốt một đêm, cuối cùng quyết định một loại "Minh Mục Hoàn" (thuốc sáng mắt).
Trong thời đại công nghệ ngày càng phát triển , điện thoại trở thành một phần thể thiếu. Trên đường phố, xe buýt, quán ăn, ai nấy đều cúi đầu dán mắt màn hình. Cuộc sống tiện lợi hơn nhưng thị lực giảm sút. Minh Mục Hoàn chính là t.h.u.ố.c đặc trị thể chữa cận thị và viễn thị!
tự nhốt trong phòng luyện đan ba ngày ba đêm, cuối cùng đưa một phương t.h.u.ố.c giao cho Mộc Dương, bảo: "Cái chắc đủ tạo nên cơn sốt mua sắm chứ?"
Mắt Mộc Dương sáng rực lên, cô xem kỹ nội dung mừng sợ: "Sếp, cô đúng là thiên tài!"
mỉm : "Loại t.h.u.ố.c gồm ba liệu trình. Mỗi liệu trình mười ngày, mỗi ngày một viên, kết thúc là thể khôi phục thị lực. Có điều..." nhếch môi, "Nếu duy trì thị lực tái phát, mỗi tháng uống một viên."
Mộc Dương sáng mắt: "Cái ! như thấy tiền đang bay tới như bông tuyết ."
"Vì giá cả quá cao, cũng quá thấp." , "Cô tự điều hành . Nhớ ghi rõ trong quảng cáo là nếu giữ gìn vệ sinh mắt thì thể cần dùng t.h.u.ố.c duy trì."
Mộc Dương nhíu mày: "Cái cần cũng mà?"
"Không, nhất định ." nhún vai mỉm , "Dù thì cũng chẳng ai ."
Mộc Dương bừng tỉnh đại ngộ. Thử hỏi bây giờ ai rời xa điện thoại? Nếu , thì mắt họ ngay từ đầu cận thị , tự nhiên khách hàng của chúng . Trong cảnh đó, chúng chủ động thể cần dùng t.h.u.ố.c, ngược còn khiến thấy chúng là một doanh nghiệp tâm.
Cô giơ ngón tay cái với : "Cao, thực sự là cao kiến!"
"Bây giờ thể thanh thản mà chứ?" hỏi.
"Này sếp đừng thế, như sắp âm tào địa phủ bằng." Cô lườm một cái.
gật đầu: " thế, chính là âm tào địa phủ đây."
Cơ mặt Mộc Dương giật giật hai cái, cảm thấy thế giới quan của mỗi ngày đều mới.
Tiễn Mộc Dương xong, Doãn Thừa Nghiêu đến. Hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi màu tím đậm, tóc tai gọn gàng, tỏa mùi hương của nắng, trông giống như một hàng xóm.
chút ngẩn ngơ. Trước khi phòng livestream, vốn thích những đàn ông khí chất như thế , dù trai đến mức cũng , chỉ cần tính cách , chăm lo cuộc sống là . Tất nhiên, lúc đó cũng chỉ dám nghĩ thôi, đàn ông như thế sẽ chẳng bao giờ để mắt tới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-685-tro-lai-dien-dong-nhac.html.]
"Sao thế?" Anh hỏi, "Hôm nay mặc kỳ cục lắm ?"
"Không ." mỉm , "Em chuẩn xong , khi nào thì xuất phát?"
Bây giờ còn như , địa phủ vốn khó, thần tộc vài loại bí pháp, nhưng Doãn Thừa Nghiêu bảo cách đơn giản hơn, cũng dễ phát hiện.
"Lúc nào cũng ." Chúng ngoài sân. Doãn Thừa Nghiêu xòe tay, ấn tín của Đông Hoa Đại Đế bay lên, lơ lửng giữa trung.
ngẩn : "Anh định dùng ngọc tỷ để mở đường?"
" ." Anh một cách thản nhiên.
Đầu đầy vạch đen. Anh trai ơi, thế là quá phung phí của trời đấy! Ngọc tỷ sẽ cho mà xem!
Một luồng hắc quang từ ngọc tỷ b.ắ.n , bao phủ lấy chúng . cảm thấy lạnh , kịp phản ứng thì đường Hoàng Tuyền.
"Xin nhé, lúc Đường Minh Lê chuyển kiếp hạ một tầng phong ấn lên điện Đông Nhạc nên thể truyền tống trực tiếp trong ." Doãn Thừa Nghiêu .
đáp rằng cần truyền tống trực tiếp cũng quá bá đạo .
Chúng ngụy trang thành quỷ hồn, thuận lợi tới điện Đông Nhạc. Hai binh sĩ canh cổng mặc Minh Quang Khải, tay cầm v.ũ k.h.í, mặt chữ điền, trông uy phong lẫm liệt.
bước lên phía , hai họ đột ngột bắt chéo v.ũ k.h.í, quát lớn: "Kẻ nào! Ganh gan xông điện Đông Nhạc!"
Doãn Thừa Nghiêu tiến lên định lấy ngọc tỷ , ngăn . Ngọc tỷ thể tùy tiện mang ? Huống hồ phận thừa kế Đông Hoa Đại Đế của vẫn là một bí mật, thể dễ dàng tiết lộ.
bước tới: "Hai vị quân gia, xin hãy trong tìm giúp một cô gái tên là Hoài Phong. Cô là thị nữ trong tẩm điện của Đông Nhạc Đại Đế, cứ là Nguyên Quân Dao tìm cô ."
Năm đó từng ở đây vài ngày. Người đầu tiên hầu hạ là Hoài Nguyệt, nhưng cô khinh thường phận phàm nhân của , những lời quá đáng nên Đường Minh Lê điều việc ở Thượng Công Cục, phái một thị nữ khác tới, chính là Hoài Phong. Hoài Phong là một cô gái tính tình nhu mì, quy củ, một câu cũng dám thừa.
Hai họ bảo: "Đứng đây đợi chút!"
Nói xong, một lưng cung điện. Thay một khác gác, chúng đợi ở cửa suốt hai tiếng đồng hồ. Chờ đến mức sắc mặt Doãn Thừa Nghiêu ngày càng đen , trong mắt dần hiện lên vẻ giận dữ. Còn , khoanh tay n.g.ự.c, dường như nghĩ điều gì đó nên sắc mặt cũng tệ.
Cuối cùng, tên binh sĩ sải bước , lạnh mặt : "Hoài Phong cô nương , quen cô, !"
nhíu mày. Khi đó ở trong cung Đông Nhạc chỉ vài ngày, những binh sĩ còn thể hiểu , chứ Hoài Phong cận hầu hạ , thể ?
lên tiếng: "Có thể mời Hoài Phong đây gặp một mặt ?"
Tên binh sĩ trợn mắt, quát: "Nữ quan của cung Đông Nhạc hạng phàm nhân như các gặp là gặp? Mau ngay, nếu đừng trách chúng khách sáo!"
Sắc mặt lạnh xuống. Gan lớn thật đấy!
Doãn Thừa Nghiêu bước tới: "Để tay ."
"Không cần, em cách." ngẩng đầu mấy tên binh sĩ, gằn giọng: "Các thực sự cho ?"
Tên binh sĩ truyền tin vung v.ũ k.h.í chỉ , quát lớn: "Cút!"
Trong mắt Doãn Thừa Nghiêu bùng lên ngọn lửa giận, lớn tiếng hỏi: "Anh hối hận chứ?"
Tên binh sĩ lạnh hai tiếng: "Ta chấp pháp công minh, gì mà hối hận? Các là phàm nhân mà dám xông âm tào địa phủ, nếu còn lôi thôi, sẽ bắt các giải lên địa phủ xét xử!"
"Tốt lắm."
đột nhiên lấy từ trong túi Càn Khôn một bộ y phục, khoác lên . Ngay lập tức, hào quang ngút trời tỏa bốn phía.