Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 688: Giao ngọc tỷ ra đây!
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:32:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám bảo vệ vốn quen thói hống hách, chúng sải bước đến mặt chúng , bằng ánh mắt khinh bỉ, cao giọng : "Sao thế, định ăn vạ chịu ?"
nhấp một ngụm bảo: "Mộc Tử, là loại ch.ó mắt, xông lên c.ắ.n thì chúng cũng cần khách sáo, cứ đ.á.n.h c.h.ế.t tại chỗ cho chị!"
"Rõ!" Mắt Lý Mộc T.ử sáng lên, từ trong cơ thể con bé đột ngột bùng nổ một luồng sức mạnh. Hoa cỏ cây cối ngoài sân tức thì nổi loạn, những dây thường xuân tường như những con rắn độc lao v.út , trói c.h.ặ.t mấy tên .
Đám bảo vệ cũng là dị năng giả, nhưng thực lực cao, trong khi Lý Mộc T.ử sự chỉ dạy của đột phá đến cấp sáu cao kỳ.
Lý Mộc T.ử phủi phủi bụi tay, đắc ý: "Thế nào, giờ lợi hại ?"
"Các dám gây chuyện tại Đường gia, đúng là chán sống !" Lão Lý trói thành một đống như đòn bánh tét, giãy giụa đất: "Để xem các huênh hoang bao lâu, đợi các vị cung phụng của Đường gia đến nơi, chính là ngày tận của các !"
lạnh một tiếng: "Ta xem xem, mấy vị cung phụng nhà ông gan đắc tội ."
Lời còn dứt, một nữ hầu trẻ tuổi bước . Lão Lý lập tức kêu lên: "A Ngọc, mau báo cho gia chủ, hai con mụ coi Đường gia gì, còn tay đả thương !"
A Ngọc chẳng thèm liếc lão lấy một cái, sang : "Nguyên tiểu thư, gia chủ mời cô qua đó."
hừ lạnh: "Sao, cuối cùng cũng rảnh ?"
"Gia chủ bận rộn nhiều việc, mới xong xuôi, kịp nghỉ ngơi sai đến mời cô ." A Ngọc khéo ăn . nhếch môi nhạt một tiếng: "Dẫn đường ."
"Xin đợi một chút." Cô sang Lý Mộc Tử, : "Xin , ý của gia chủ là chỉ mời một Nguyên tiểu thư qua đó thôi."
Lý Mộc T.ử nhíu mày định gì đó, giơ tay ngăn : "Đây là Đường gia, gia chủ Đường gia chẳng lẽ ăn thịt chị chắc?"
A Ngọc dẫn sâu trong viện. Đi qua một khu vườn cảnh khá lâu mới đến một tiểu viện nhỏ. Cô hành lang bẩm báo: "Gia chủ, Nguyên tiểu thư đến ."
"Mời cô ." Bên trong truyền giọng lười biếng.
A Ngọc đẩy cửa, chậm rãi bước , thấy đang ngửa giường La Hán, một thiếu nữ nhan sắc lộng lẫy đang bóp chân cho . Cô gái đó trông quen mắt, nghĩ thì dường như là Khương Ngọc Lan – ngôi điện ảnh đang nổi đình nổi đám gần đây.
Trên phim, Khương Ngọc Lan là hình tượng thánh nữ thanh cao thoát tục, mà lúc biến thành một nữ t.ử ngoan ngoãn tòng phục, cẩn trọng chiều chuộng Đường Minh Huy. Nhìn khuôn mặt giống hệt Đường Minh Lê, khung cảnh khiến cảm thấy chướng mắt vô cùng.
xuống chiếc ghế quan mạo đối diện, bưng tách bàn nhấp một ngụm, may là mới pha, nguội.
Đường Minh Huy nhếch môi: "Nguyên tiểu thư đúng là tự nhiên như ở nhà nhỉ, khách nhà mà tùy tiện quá."
lạnh hai tiếng: "Hôm nay mở mang tầm mắt về cách đãi khách của Đường gia. Đã là Đường gia thất lễ , cũng chẳng cần giữ lễ nghĩa quy củ với các gì." Nói đoạn, thở dài: "Hồi Minh Lê còn ở đây, Đường gia cái kiểu chướng khí mù mịt thế ?"
Câu chạm đúng vảy ngược của Đường Minh Huy. Hắn đột ngột phắt dậy, khiến Khương Ngọc Lan cẩn thận va ngã nhào xuống đất. Cô đau đến nhăn mặt nhưng dám phát tiếng động, chỉ đành lẳng lặng bò dậy, sợ hãi lùi xa vài bước.
Đường Minh Huy chậm rãi bước đến mặt , ánh mắt sắc lẹm như d.a.o găm trừng trừng . hề hấn gì, vẫn thong thả nhấp .
Cơn giận mặt bỗng biến thành nụ vặn vẹo: "Anh đến mấy thì cũng c.h.ế.t ."
Động tác của khựng , ngước mắt . Hắn lộ vẻ đắc ý, dùng ánh mắt thương hại : "Còn cô, chẳng vẫn tìm đến tận cửa cầu xin ?"
lạnh lùng : "Ai bảo đến cầu xin ?"
Hắn khẩy: "Sao? Chẳng lẽ cô đến để tán tỉnh ?"
thản nhiên : " đến lấy di vật của Minh Lê."
Hắn nhướn mày: "Ồ? Di vật gì?"
"Thứ mà cha lấy từ , đó cướp mất." .
Nụ của Đường Minh Huy càng thêm châm chọc: "Cô lấy tư cách gì mà đòi ?"
Ánh mắt lạnh lẽo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-688-giao-ngoc-ty-ra-day.html.]
Hắn nhạo báng: "Cô là gì của Đường Minh Lê? Chẳng là cái gì cả! Di vật của đương nhiên thuộc về cha , còn cha đưa thứ đó cho ai thì đến lượt cô quản."
bình tĩnh đáp: " ngay sẽ dễ dàng đưa nó cho mà."
"Không, cô lầm , sẽ đưa cho cô." Đường Minh Huy mỉa mai, "Chỉ cần cô đưa thứ khiến hài lòng."
"Anh gì?" hỏi.
Hắn cúi , ghé sát mặt , cách giữa hai khuôn mặt chỉ tính bằng centimet, thể cảm nhận rõ thở nóng hổi của .
" cô." Hắn .
"Ồ?" chẳng hề ngạc nhiên, "Muốn chứng minh giường mạnh hơn Đường Minh Lê?"
Sự giễu cợt trong giọng của khiến đáy mắt bùng lên cơn giận. Ánh mắt như d.a.o cạo mặt : " , rốt cuộc tại Đường Minh Lê mê đắm cô như , cô ma lực gì khiến chìm đắm đến thế?"
Vừa , đưa tay định cởi cúc áo sơ mi của .
đột ngột tay, chộp lấy cổ tay , dùng lực vặn mạnh ép c.h.ặ.t xuống mặt bàn bên cạnh.
"Cô!" Hắn giãy giụa nhưng phát hiện căn bản thoát : "Mẹ kiếp, bỏ tao !"
lạnh, lấy chiếc vòng tay Kim Tương Ngọc , trói c.h.ặ.t như bó giò ném thẳng lên giường La Hán. Khương Ngọc Lan sợ đến mặt cắt còn giọt m.á.u, lùi mấy bước, đầy kinh hãi.
"Ra ngoài." lệnh.
Khương Ngọc Lan Đường Minh Huy giường đầy do dự. nhiều kiên nhẫn, phất tay một cái, cô liền bay qua cửa sổ, rơi bịch xuống bãi đất bùn bên ngoài, ngã chổng vó ngất xỉu ngay lập tức.
cúi đầu gã thanh niên giường, mặt đầy phẫn uất, đôi mắt hằn học như băm vằn thành trăm mảnh. lạnh lùng liếc một cái, trực tiếp tay khám xét .
chẳng thèm kiêng dè, lột sạch đồ của .
Khi lột đến quần của , sắc mặt trở nên vô cùng vặn vẹo, trong mắt chứa đầy sự oán độc và thù hận.
"Yên tâm , là bác sĩ, trong mắt bác sĩ thì đàn ông đàn bà cũng chỉ là một đống thịt thôi." thản nhiên , "Huống hồ cũng chẳng hứng thú với loại 'hàng' nhỏ xíu ."
"Cô!" Hắn tức đến suýt hộc m.á.u. Không đàn ông nào chịu nổi khi chê "nhỏ".
tìm kiếm khắp . Tu vi của tiến bộ nhanh, cơ thể đổi và thể chất ngày càng , chắc chắn là mang theo ngọc tỷ bên .
lúc , ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Có đang tới. mỉm tà mị, : "Tốt nhất là bảo họ đừng , nếu thấy cảnh tượng thì còn uy tín gì nữa?"
Đường Minh Huy tức đến mức suýt nghiền nát hàm răng, gào lên: "Đứa nào cũng !"
" gia chủ, ngài..." Người bên ngoài lo lắng. Đường Minh Huy quát lớn: "Ta đang cùng Nguyên tiểu thư hưởng đêm xuân, đứa nào dám phá hỏng chuyện của , lấy mạng đứa đó!"
Sắc mặt lập tức tối sầm , vung tay tát cho một cái nảy lửa. Hắn phát một tiếng hừ nhẹ.
Tiếng hừ lọt tai bên ngoài thì cực kỳ mập mờ, trong lòng thầm nghĩ: Hóa gia chủ nhà sở thích .
Mấy đều là bậc trưởng bối và cung phụng trong tộc, thực lực tồi, đều là từng trải nên đưa mắt , ai nấy đều hiểu ý. Thanh niên mà, thích cảm giác mạnh chút, hiểu. Gia chủ đúng là chơi. Hóa gia chủ thích kiểu , gia chủ tiền nhiệm cũng... Hì hì, dù cũng là em họ mà, gu chọn phụ nữ giống cũng là thường.
"Gia chủ, Nguyên Quân Dao dù cũng là bạn gái của gia chủ tiền nhiệm, truyền ngoài e là tổn hại danh tiếng của ngài và Đường gia." Một vị trưởng bối lên tiếng.
Đường Minh Huy nghiến răng : "Cô tự dâng xác đến tận cửa, lý gì mà chơi..." Lời dứt, lột tất của nhét tọt mồm , gằn giọng: "Nếu còn dám thêm một chữ, sẽ ném ngoài cho đám thuộc hạ của thấy gia chủ của họ là cái loại rác rưởi gì!"