Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 692: Tình yêu vĩnh cửu, tình yêu vô vọng

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:32:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dược nghiệp Tế Thế trở thành một trong những công ty d.ư.ợ.c phẩm hàng đầu trong nước, còn nhà đấu giá Đào Nguyên cũng ngày càng tiếng tăm, nhu cầu về an ninh là lớn. để Mộc Tu chiêu mộ một lượng lớn dị nhân, thuê một khu đất rộng ở ngoại ô thành phố Sơn Hải để xây dựng sân tập, chuyên đào tạo đám dị nhân .

Vì danh tiếng của vang xa nên nhiều dị nhân tìm đến đầu quân, trong đó cư nhiên còn cả cao thủ cấp bốn, cấp năm, khiến áp lực đè nặng lên vai Mộc Tu.

Sau khi bàn bạc xong xuôi chuyện, Doãn Thừa Nghiêu lên tiếng: "Trời tối , nếu còn , e là đường về sẽ an cho lắm."

Mộc Tu ngẩn , lén liếc một cái, trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ đang cái bóng đèn siêu cấp mười vạn watt ? Lời của Doãn hình như chút mùi vị đe dọa?

lúc đó, Doãn Thừa Nghiêu sang, bốn mắt , lập tức dời mắt , tim run bần bật.

Anh Doãn đáng sợ quá mất.

"Phải , muộn thế , cũng xin phép cáo từ, ha ha." Cậu lập tức dậy, ý lui ngoài, chạy như thể đang chạy nạn. Cậu chút nghi ngờ, nếu còn tiếp tục bóng đèn, chắc chắn sẽ Doãn hành cho bã.

chút cạn lời, đang định thu dọn bát đĩa thì Doãn Thừa Nghiêu cầm lấy, bảo: "Để cho."

Rửa bát xong, cởi tạp dề , : "Quân Dao, chúng ngoài dạo nhé."

Mặt nóng lên, khẽ gật đầu.

lúc phố phường lên đèn, chúng tản bộ bên con đường vắng vẻ của khu biệt thự, khí chút gượng gạo. Gió mùa hè khẽ thổi qua mặt , mang theo hương cỏ xanh thoang thoảng xen lẫn mùi d.ư.ợ.c hương thanh khiết .

Lạ thật, rõ ràng hề uống rượu, tại cảm thấy say thế .

"Quân Dao, em kìa." Anh khẽ bên tai .

ngẩng đầu lên, thấy một con đom đóm bay ngang qua mặt, con thứ hai, thứ ba... hàng vạn con đom đóm nhảy múa giữa trung. Đèn đường xung quanh tắt tự bao giờ, trong màn đêm đen kịt, chỉ những đốm sáng bay lượn ngừng, tựa như một dải ngân hà lấp lánh.

"Đẹp quá." kìm mà trầm trồ, "Không ngờ thành phố Sơn Hải vẫn còn đom đóm, bao nhiêu năm em thấy cảnh ."

"Anh trồng vài khóm Huỳnh Hỏa Hoa ở đây." Doãn Thừa Nghiêu .

đầu , thấy trong bồn hoa hai đóa hoa màu trắng, trông chẳng khác gì hoa dại bình thường, nhưng trong bóng tối tỏa thứ ánh sáng huỳnh quang dịu nhẹ. Loại hoa thể thu hút đom đóm, giúp chúng đẻ trứng và ấp nở, chỉ tiếc là công nghiệp hiện đại ô nhiễm nặng nề, linh khí thưa thớt nên loại hoa cũng dần biến mất.

đưa tay lên, vài con đom đóm đậu lòng bàn tay , giống như đang nâng niu những vì trong tay . Gương mặt rạng rỡ nụ như một đứa trẻ, khẽ thổi một , lũ đom đóm liền bay v.út lên trung.

Bất chợt, một đôi bàn tay vươn tới, bao bọc lấy đôi tay . Tim như thứ gì đó gảy nhẹ, tê dại, chút xót xa thấy dễ chịu.

"Quân Dao." Anh cúi đầu sâu mắt , đôi mắt sáng như : "Ngày mai... chúng xem phim ?"

thoáng chút do dự: "Em... chẳng chúng hẹn ước ba năm ?"

Doãn Thừa Nghiêu nhíu mày: " ngọc tỷ giám định rõ ràng , thực sự còn nữa."

Lòng vô cùng giằng xé: " em thể quên !"

"Anh . em thể vì thế mà hành hạ bản ." Doãn Thừa Nghiêu đưa tay vén lọn tóc mai trán , : "Thế gian hàng vạn phụ nữ mất chồng tái giá, chẳng lẽ tất cả họ đều quên chồng quá cố của ? Người c.h.ế.t yên nghỉ, sống vẫn tiếp tục cuộc đời, thể thủ tiết cả đời đúng ?"

Giọng của dường như một ma lực nào đó, khiến trái tim băng giá cứng nhắc của bắt đầu tan chảy từng chút một.

"Quân Dao, bây giờ còn là thời cổ đại mà bắt phụ nữ thủ tiết khi chồng c.h.ế.t." Doãn Thừa Nghiêu tiếp tục, "Phụ nữ cũng là con , quyền mưu cầu hạnh phúc cho riêng . Huống hồ em và Đường Minh Lê chỉ là yêu, chẳng lẽ em vẫn còn tư tưởng phong kiến cổ hủ ?"

d.a.o động. Minh Lê còn, lẽ... thể cân nhắc chấp nhận , thử tìm hiểu xem ?

"Quân Dao." Anh gọi tên , từng bước lấn tới, "Ngày mai chúng dạo phố , vài quán ăn vặt ngon, ăn tối xong chúng sẽ xem phim, đó lên núi Nam An ngắm trăng, ngày mai vặn là rằm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-692-tinh-yeu-vinh-cuu-tinh-yeu-vo-vong.html.]

do dự một hồi, c.ắ.n môi đáp: "Được."

Mắt Doãn Thừa Nghiêu lập tức rực lên tia sáng nóng bỏng. đến mức mất tự nhiên, ánh mắt cứ như nuốt chửng lấy . Anh dang tay ôm c.h.ặ.t lòng, dường như khảm da thịt, thầm thì: "Quân Dao, quá . Cuối cùng cũng đợi đến ngày !"

đưa tay vỗ nhẹ lên vai , : "Chúng thể thử hẹn hò xem , nếu hợp..."

"Sẽ chuyện hợp ." Anh vội vàng ngắt lời, "Không cặp tình nhân nào hợp hơn chúng cả."

mắt , đôi đồng t.ử thâm sâu tựa như một hồ nước mùa xuân, hút hồn đó, khiến chìm đắm.

Đêm muộn, đưa về nhà. bước phòng khách, đàn ông giường, khẽ nắm lấy tay , thầm thì: "Minh Lê, em... em đồng ý với Thừa Nghiêu , giận em ?"

Nhìn khuôn mặt tĩnh lặng như mặt nước hồ thu của , lòng chua xót khôn nguôi: "Nếu thể nổi giận thì mấy, nhưng mất , hồn bay phách tán . Minh Lê, em chỉ thể giấu nơi sâu thẳm nhất trong tim. Nếu cứ ngày đêm nhớ nhung thế , sớm muộn gì cũng sẽ trở thành tâm ma của em."

im lặng một lát, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán : "Minh Lê, tạm biệt ."

lấy từ túi Càn Khôn một chiếc quan tài bằng ngọc thạch. Đây là thứ cất công đến tận Tây Bắc, chọn một khối ngọc Dương Chỉ nhất, bỏ một tiền lớn để chế tác thành.

đặt t.h.i t.h.ể Đường Minh Lê trong quan tài ngọc, đó mang đến núi Long Phục ở phía Tây. Đây là một ngọn núi nhỏ mua bộ để trồng linh thảo quy mô lớn. Suốt hai năm qua, ngừng bố trí trận pháp núi. Giờ đây, tòa Âm Dương Bát Quái Tụ Linh Trận thành, nó thể hội tụ linh khí, khiến linh khí nơi đậm đặc hơn xung quanh gấp vài , đồng thời còn khả năng phòng thủ cực mạnh, dù mặt ở Sơn Hải cũng lo đám tiểu nhân đột nhập. Huống hồ Vân Vĩnh Thanh còn đặc biệt sắp xếp luân phiên canh gác.

chôn cất Đường Minh Lê ở ngay vị trí trận nhãn, nơi linh khí dồi dào nhất để dưỡng t.h.i t.h.ể cho . cũng tại , lẽ từ sâu trong linh hồn, vẫn hằng mong mỏi thể trở về chăng.

theo phong tục Hoa Hạ, nên chôn cất trong mộ tổ của Đường gia, nhưng nơi như Đường gia thì xứng gì để cất giữ thi cốt của ?

trồng một khóm hoa Cát Cánh mộ .

Ý nghĩa của hoa Cát Cánh: Tình yêu vĩnh cửu, tình yêu vô vọng.

Vĩnh biệt , Minh Lê.

trở về nhà thì thấy Doãn Thừa Nghiêu đang trồng linh thảo trong vườn. Anh xổm đất, dùng một chiếc xẻng nhỏ cẩn thận đào đất, đặt một cây linh thảo non xuống. Động tác của nhẹ nhàng, tỉ mỉ, ngờ một đàn ông thể kiên nhẫn đến .

"Anh đang trồng gì thế?" kìm mà hỏi.

Doãn Thừa Nghiêu nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên lộ nụ dịu dàng: "Đây là Lưu Ly Nguyệt Nha."

Lưu Ly Nguyệt Nha?

Mặt đỏ lên. Thời thượng cổ, nếu nam tu sĩ thích nữ tu sĩ nào sẽ tặng nàng một bó Lưu Ly Nguyệt Nha. Nếu nữ tu sĩ nhận hoa, nghĩa là đồng ý cùng đó song tu. Doãn Thừa Nghiêu... bình thường lời đường mật, nhưng trong xương tủy lãng mạn. Suốt thời gian qua, luôn thầm lặng bảo vệ , khiến lòng trào dâng một cảm giác nghẹn ngào.

"Trưa nay để em nấu cơm cho." bếp. Anh cũng theo phụ giúp . Động tác nhặt rau của thành thục, : "Bào chế d.ư.ợ.c liệu và nấu ăn, đôi khi cũng những điểm tương đồng đấy."

mỉm : "Hèn chi mà khéo thế."

Một bàn cơm trưa thịnh soạn xong. Vừa bày bàn thì thấy Thẩm An Nghị bước . Cậu khoác một chiếc ba lô vai, liếc chúng một cái, ánh mắt lộ vài phần châm chọc lưng thẳng trong.

"An Nghị." gọi , "Vào ăn cơm cùng luôn ."

Bước chân Thẩm An Nghị khựng , ngoái đầu , dời ánh mắt sang Doãn Thừa Nghiêu. Trong mắt lóe lên một tia đau đớn nhưng biến mất ngay lập tức, lạnh lùng đáp: "Em ăn ."

 

 

 

 

Loading...