Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 697: Bị đem bán
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:32:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao ở đây phụ nữ?"
"Chẳng lẽ là cô giúp món hàng 14 bỏ trốn?"
"Mặc kệ , cứ bắt !"
Dù ngôn ngữ họ là một thứ tiếng từng qua, nhưng vì thần thức đạt cấp Thần nên thể tự động giải mã và hiểu ý nghĩa trong lời của họ. Thế là hai gã đàn ông nắm lấy cánh tay nhấc bổng lên, kéo lê qua mấy dãy hành lang, xuống vài tầng thang máy tống một gian ngục tối tầng hầm.
đất bao lâu, cơ thể vẫn tê liệt trầm trọng. cố gắng dẫn dắt linh khí trong gột rửa kinh mạch hết đến khác, tình hình chút khởi sắc nhưng hiệu quả vẫn mờ nhạt.
Lúc , ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, thấy một giọng đầy giận dữ: "Danh sách hàng hóa tung , khách hàng hôm nay đều là đại lão khắp các vùng, phận vô cùng tôn quý. Nếu để họ món hàng của chúng trốn thoát, nhà đấu giá Tân Sa còn mặt mũi nào mà ăn nữa?"
"Quản lý, 14 chạy mất cũng , chúng bắt một đứa." Một kẻ khác lên tiếng, "Cũng là mỹ nữ, thậm chí còn hơn cả 14 nữa."
"Số 14 vốn là hoa hậu cấp quốc gia đấy, thể hơn cô ?" Tên quản lý vẻ tin, "Đẹp cỡ nào?"
"Ngài tự xem là ngay." Một tràng tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên, cửa lao mở , hai bước .
Một tên bế thốc lên, túm tóc để lộ khuôn mặt , tên còn quan sát kỹ lưỡng gật đầu hài lòng: "Quả thực xinh , cô thế chỗ chắc chắn đám đại lão sẽ ý kiến gì . Giao cho A Phương, bảo bà tân trang cho nó thật kỹ ."
"Rõ, thưa quản lý." Kẻ đang bế hớ hớ, "Đảm bảo sẽ khiến ngài hài lòng."
Trong cơn mê man, một đám phụ nữ bế , đưa một phòng tắm xa hoa, kỳ cọ từ trong ngoài sạch tì vết. Lúc tắm, đàn bà trang điểm đậm chép miệng: "Tiếc quá, còn là xử nữ nữa."
nổi trận lôi đình. Lũ khốn kiếp, đợi cơ thể khôi phục, nhất định sẽ băm vằn lũ buôn các ngươi trăm mảnh!
Rất nhanh đó, nhốt một chiếc l.ồ.ng bằng vàng ròng, bên quấn những đóa hồng tường vi đỏ rực. Còn , khoác bộ váy dài trắng tinh khôi, mái tóc dài xõa tung như đang một tấm nhung đen tuyền.
khiêng một gian phòng rộng lớn, bên trong chứa ít "hàng hóa". Thần thức quét qua, phát hiện cư nhiên cả vài loại linh thảo quý giá. Mấy thiếu nữ xinh ăn mặc sang trọng đang sắp xếp đồ đạc, thỉnh thoảng lén .
"Đó là món hàng 14 đêm nay ?"
"Đẹp quá mất, bọn họ tìm nhỉ, tối nay chắc chắn sẽ bán giá cao."
"Nghe là hoa hậu nước nào đó ?"
"Các , cô hoa hậu lén chạy mất ."
"Cái gì? Chạy ?"
"Tất nhiên."
"Trời ạ, thể chứ. Cư nhiên 'hàng' chạy thoát khỏi nhà đấu giá Tân Sa? Người phụ nữ đó là thần thánh phương nào ?"
"Nghe đến cứu, là một nhân vật lợi hại."
"Vậy còn cô gái là ai?"
"Ai mà , tóm cứ xinh , bán tiền là ."
"Cũng đúng, hi hi."
Nghe những lời của đám con gái đó, cảm thấy lòng đầy khó chịu. Lúc đến quá vội vàng, chỉ mặc một bộ đồ ngủ, túi Càn Khôn dù mang theo bên cũng bọn chúng lấy mất. Nếu mặc bộ nội y hộ do Minh Lê luyện chế thì thể dễ dàng bọn chúng lột đồ như thế ?
Cuộc đấu giá dường như bắt đầu, các thiếu nữ xinh cầm theo đủ loại bảo vật bước ngoài, tiếng đấu giá tranh giành vang lên dồn dập, món nào cũng chốt ở mức giá cực cao.
"Nhanh, nhanh lên, đến lượt 14 , mau khiêng cô lên." Có tiếng gọi lớn.
Bốn thiếu nữ khiêng chiếc l.ồ.ng chim lên, chậm rãi bước lên sân khấu đấu giá. Ánh đèn flash đ.á.n.h thẳng , thấy những tiếng hít hà kinh ngạc từ bên . Thần thức quét qua, nhận thấy cuộc đấu giá ở đây khác xa với đấu giá Đào Nguyên của . Ở đây ghế phổ thông, tất cả đều là phòng bao cao cấp treo lơ lửng giữa trung. Người bên ngoài thấy bên trong, nhưng bên trong ngoài rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-697-bi-dem-ban.html.]
May mà những phòng bao bằng kính, thể ngăn thần thức của .
"Như quý vị thấy, món hàng 14 là một tuyệt thế giai nhân." Gã điều phối viên rạng rỡ, dõng dạc : "Mỹ nhân là nhà đấu giá Tân Sa chúng khắp các nước, khó khăn lắm mới tìm , là một chú chim sơn ca quý hiếm ngàn năm một. Giá khởi điểm là ba mươi triệu Hồng Thù, cuộc đấu giá bắt đầu!"
Hồng Thù, vẻ là tiền tệ của thế giới . Hiện tại thể thấy văn minh nơi cũng tương đồng với Trái Đất, đều là văn minh công nghệ nhưng trình độ cao hơn Trái Đất một chút. Ngọc tỷ của Đông Nhạc Đại Đế dẫn dắt đến đây, chứng tỏ sợi hồn phách của Đường Minh Lê đang ở gần đây. Liệu là một trong những mua ?
Con mặt kính các phòng bao bắt đầu nhảy vọt, giá. Giá trị của tăng phi mã, chớp mắt lên đến năm mươi triệu.
Lúc , trong phòng bao 15, Đường tướng quân đang sofa, viên phó quan hầu bên cạnh, ánh mắt nhàn nhạt, hề giá. Phó quan do dự một chút, thận trọng : "Tướng quân, là... ngài đấu giá con chim sơn ca ?"
Đường Minh Lê đặt ly rượu xuống, hỏi: "Sao, chấm cô ?"
"Không, thuộc hạ ý đó." Khóe miệng phó quan giật giật, : "Thuộc hạ chỉ cảm thấy bên cạnh ngài nên một phụ nữ."
Đường Minh Lê hừ lạnh: "Chuyện riêng của , từ bao giờ đến lượt quản?"
Phó quan thầm mắng trong lòng: Chuyện riêng của ngài chẳng đều do quản ? Anh cung kính cúi rót thêm rượu cho vị tướng quân của : "Tướng quân, ngài bên ngoài đồn thổi về ngài thế nào ?"
"Thế nào? Cậu nghĩ sẽ bận tâm đến mấy lời đồn đó ?" Đường tướng quân lạnh.
Phó quan tiếp tục lầm bầm: Ngài bận tâm nhưng bận tâm đấy. Anh ho khẽ hai tiếng: "Tướng quân, bọn họ... bọn họ ngài thích nữ sắc, chỉ ưa nam phong, cho nên... cái đó... là... khụ khụ..."
Đường tướng quân nheo mắt , "rắc" một tiếng, chiếc ly thủy tinh trong tay vỡ vụn. Phó quan vội vã cúi đầu, dám thêm lời nào.
Đường Minh Lê im lặng một lát nhấn nút giá. Số giá ngày càng nhiều, nhưng khi phòng bao 15 đưa cái giá một trăm triệu, tất cả đều im bặt. Dù là những đại lão vung tiền như rác cũng cảm thấy bỏ một trăm triệu để mua một đàn bà là đáng.
"Một trăm triệu Hồng Thù!" Gã điều phối viên phấn khích tột độ, "Còn ai giá nữa ?"
Không phản hồi.
"Một trăm triệu thứ nhất, một trăm triệu thứ hai, một trăm triệu thứ ba. Chốt giá!" Gã gõ mạnh b.úa gỗ xuống bàn.
khiêng xuống, nhanh ch.óng đưa một chiếc thùng chuyển lên một phi cơ riêng hạng sang.
Không qua bao lâu, nắp thùng mở . Một đàn ông cao lớn bên cạnh thùng, lạnh lùng . Toàn lập tức nổi da gà, l.ồ.ng n.g.ự.c như thứ gì đó chẹn , mũi cay xè, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt, thấm làn tóc mây.
Minh Lê! Anh chính là Đường Minh Lê của ! Anh trông giống hệt Đường Minh Lê, ngay cả khí chất cao quý toát cũng y đúc.
Minh Lê, cuối cùng em cũng tìm thấy !
lúc , thấy phát một tiếng nhạo, hắt ly rượu trong tay lên mặt .
"Đừng giả vờ nữa, cô đang tỉnh." Khóe môi nở một nụ tàn nhẫn: "Đứng dậy."
chút ngẩn ngơ. Minh Lê... nhận ? , linh hồn mới thức tỉnh, khôi phục ký ức, lẽ...
Chờ , đúng! Ngọc tỷ từng khi chuyển thế, Đông Nhạc Đại Đế rút một sợi hồn phách ném đại thiên thế giới. Trước khi chuyển thế! Nghĩa là sợi hồn phách căn bản hề là ai!
Nghĩ đến đây, một nỗi sợ hãi trào dâng trong lòng . Anh , cũng từng uống m.á.u của , đối với ... lẽ sẽ yêu .
Cảm giác đau đớn tràn ngập tâm trí. Thực nên nghĩ đến điều từ sớm, khoảnh khắc Đường Minh Lê c.h.ế.t , thực sự vĩnh viễn mất . Một Đường Minh Lê yêu , chiều chuộng , sẵn sàng hy sinh tất cả vì . Dù tìm sợi hồn phách , cũng sẽ nhớ những gì chúng trải qua. Không những ký ức đó, thể coi là cùng một ?