Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 702: Cô yêu hắn ta sao?

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:32:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xung quanh vẫn ngừng rung chuyển, lên những phiến đá đỉnh đầu, chúng xuất hiện từng vết nứt dài, cát bụi rơi lả tả xuống mặt .

tiếp tục chạy sâu trong hang, vách động sụp đổ ngay lưng. Chạy chừng năm trăm mét, hang động mới dần định . đặt Đường Minh Lê xuống, thở phào nhẹ nhõm: "Được , nữa ."

Anh lặng lẽ , bất chợt mỉm : "Không hối hận vì cứu ? Tại cứu thêm nữa?"

nghiêm nghị đáp: " , thế giới của đang gặp đại nạn, cần giải cứu. Tất nhiên thể để c.h.ế.t."

"Vậy ?" Nụ của mang theo vài phần ý vị sâu xa.

chợt nghĩ đến điều gì đó, tim bỗng đập mạnh. Dù nhục của xuyên qua lỗ hổng gian cũng nguy hiểm, chi bằng g.i.ế.c c.h.ế.t , chỉ mang linh hồn về nhập thể xác của Đường Minh Lê cũ. ý nghĩ đó lóe lên dập tắt ngay lập tức. thể chuyện như , trừ khi tự nguyện, nếu nhất định sẽ hận thấu xương. Dù còn là Đường Minh Lê ngày , cũng hận .

Anh bỗng xích gần, hỏi: "Cô đang nghĩ gì ?"

giật , lấp l.i.ế.m: "Không gì, chúng tìm quanh đây xem lối ."

Anh đột ngột bệt xuống, vén ống quần lên để lộ đôi chân săn chắc, thon dài. giật kinh hãi, ngờ thương nặng đến thế. Chân của đá đè gãy, xương trắng hếu đ.â.m cả ngoài lớp da thịt trông vô cùng đáng sợ. Còn chân , phần bắp chân mất một mảng thịt lớn, lẽ là do đá nhọn lăn qua quẹt .

"Vết thương nặng quá." cau mày , "Mau đưa túi Càn Khôn cho , bên trong nhiều đan d.ư.ợ.c trị thương."

Bị thương nặng thế chắc chắn đau đến thấu xương, nhưng ngoài việc sắc mặt trắng bệch , cư nhiên biểu cảm gì khác. Sức chịu đựng quả thực kinh .

"Ta mang theo bên ." Anh .

nghiến răng, lúc quan trọng mang, đúng là gây phiền phức cho mà. "Nếu , nắn xương cho , ráng nhịn một chút."

Anh gật đầu: "Yên tâm, cũng là quân nhân, chút đau đớn vẫn chịu ."

nắm lấy chân , tiên truyền linh khí để bảo vệ kinh mạch, đó bảo: " đếm một hai ba nhé."

Anh gật đầu đồng ý, dứt lời: "Một..." thì tay đột ngột phát lực, trực tiếp ấn mạnh xương vị trí cũ. Một tiếng "rắc" giòn giã vang lên, xương chân về đúng chỗ.

Lúc mới lộ vẻ đau đớn, hừ nhẹ một tiếng thở dốc nặng nề. tìm thấy một đoạn rễ cây khô héo, chẻ thành những miếng mỏng, đó xé chiếc sơ mi trắng của để băng bó . Tuy nhiên, đến chân bên thì còn vải nữa, đành bất đắc dĩ xé luôn áo sơ mi của .

Thời tiết nóng nực nên chỉ mặc một chiếc sơ mi đen và quần đen. Lúc , phần n.g.ự.c của áo sơ mi xé hết, đành thắt nút ngay chân n.g.ự.c, biến nó thành một chiếc áo dáng ngắn, để lộ vòng eo thon gọn.

Anh chằm chằm eo , nhíu mày: "Có gì mà , chẳng qua cũng chỉ là một đống thịt thôi."

"Đống thịt?" Anh , dùng tay động tác ướm thử, "Eo cô chẳng mấy lạng thịt cả, một tay cũng thể ôm trọn."

"Đường tướng quân." ngắt lời, nghiêm giọng, "Xin đừng trêu ghẹo , vả eo cũng nhỏ đến thế, nhỏ quá chẳng thành yêu quái ?"

Anh cư nhiên bật thành tiếng. đảo mắt, lười chấp nhặt với .

"Ở đây e là sẽ sạt lở hai, để cõng ." nhẹ nhàng nhấc lên lưng, sâu hang động.

"Kẻ ám sát hôm nay là ai? Sao chúng còn cả máy bay chiến đấu?" hỏi.

Đường Minh Lê lạnh: "Đó là của công ty Gray, đối thủ cạnh tranh của nhà họ Đường chúng ."

lắc đầu: "Ở thế giới của chúng , cạnh tranh giữa các công ty cùng lắm là khuyến mãi, bôi nhọ mạng hoặc dùng vài chiêu trò ngầm, giống các , đây rõ ràng là đ.á.n.h trận ."

Khóe môi Đường Minh Lê nhếch lên: "Nghe thì thế giới của cô xem cũng khá hòa bình."

phủ nhận: "Cũng chẳng hòa bình . Nơi nào nơi đó giang hồ, tam thiên đại thiên thế giới, tam thiên tiểu thiên thế giới, bao giờ sự hòa bình thực sự."

Đường Minh Lê rơi trầm mặc. Chúng lâu, ngọn núi quá lớn, hang động chằng chịt, dù dùng thần thức quét qua cũng tìm thấy lối , đành đặt xuống để nghỉ ngơi.

Anh đối diện trong bóng tối, lặng lẽ hồi lâu mới mở lời: "Đường Minh Lê ở thế giới của cô... cô yêu lắm ?"

ngẩn , nỗi chua xót dâng trào: "Rất yêu."

"Hắn c.h.ế.t , cô đau lòng?"

nhíu mày: "Anh hỏi chuyện gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-702-co-yeu-han-ta-sao.html.]

"Hỏi cho thôi." Anh .

Lại là sự im lặng, khí chút gượng gạo.

Rột rột...

Bụng vang lên tiếng kêu. Đường Minh Lê của thế giới chỉ là một bình thường thủ , tất nhiên sẽ đói.

"Chúng tiếp thôi." , "Anh trụ vững chứ?"

"Chút đói khát đáng gì."

chỉ tay vị trí dày của , một luồng ấm áp tràn khiến cảm thấy khoan khoái, cư nhiên còn thấy đói nữa.

"Đây là..."

" truyền cho một luồng linh khí." bảo, "Tránh để đói lả, đám thuộc hạ của tìm liều mạng."

Anh khẽ , tim run lên. Nụ ... quá giống Minh Lê. thầm khổ trong lòng, luôn dung mạo của cho mê .

"Đi thôi." cõng lưng, tiến sâu hang.

"Nguyên Quân Dao." Cằm tựa vai , thì thầm bên tai: "Cô... nhất định đưa ? Không thể ở đây ? Ta thể cho cô cuộc sống xa hoa nhất."

"Đó là điều ." thẳng thừng từ chối, "Thế giới còn hàng tỷ đang chờ cứu mạng, thể vì sự hưởng thụ của bản mà bỏ rơi họ. Vả ..." ngập ngừng một chút, như hạ quyết tâm: "Người đàn ông của vẫn đang đợi về, hứa với ."

Sắc mặt lạnh xuống, đôi mắt đẽ lóe lên sát ý hung hiểm trong bóng tối.

Đi bao lâu, bỗng : "Nguyên Quân Dao, cô thấy tiếng gì ?"

giật về hướng chỉ, quả nhiên thấy tiếng sột soạt, thần thức quét qua, đó là một loài quái vật giống ch.ó, nhưng to hơn ch.ó thường nhiều, chẳng khác gì một con bê con.

"Gừ gừ..." Đôi mắt nó phát ánh xanh lục trong bóng tối, chằm chằm chúng , miệng chảy thứ nước bọt hôi hám.

"Nguyên Quân Dao, đó là Địa Ngục Khuyển." Anh , "Một loại ch.ó kinh hoàng sống trong núi sâu, mỗi năm đều nhiều c.h.ế.t hàm răng của chúng."

bảo: "Đừng lo, chỉ là một con quái vật cấp hai mà thôi."

Lời dứt, trong bóng tối hiện đôi mắt xanh thứ hai, thứ ba, thứ tư. Cư nhiên là cả một bầy?

"Gâu!" Con Địa Ngục Khuyển dẫn đầu gầm lên một tiếng giận dữ, nhún chân phóng tới, hung hãn vồ về phía chúng . ngưng tụ tinh thần lực thành một mũi nhọn, trong nháy mắt xuyên thấu đại não của nó, nó thét t.h.ả.m một tiếng ngã xuống tắt thở. Những con còn mắt đỏ ngầu, gầm rú lao tới. Ánh mắt đanh , mạnh mẽ phóng thần thức tạo thành một cơn sóng triều quét qua. Đám ch.ó thần thức quét trúng đều rên rỉ t.h.ả.m thiết, quằn quại lăn lộn đất.

nhếch môi: "Chỉ là lũ..."

Lời còn dứt, đột nhiên một âm thanh x.é to.ạc da thịt vang lên. chậm rãi cúi đầu, thấy một mũi d.a.o nhọn hoắt đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c từ phía .

Máu tươi tuôn xối xả, nở rộ như một đóa hoa yêu dị n.g.ự.c áo.

Đầu óc trống rỗng, l.ồ.ng n.g.ự.c lạnh ngắt. từ từ đầu Đường Minh Lê lưng, chỉ thấy một khuôn mặt lạnh lùng đến tàn nhẫn.

"Anh..."

Anh bước xuống từ lưng , loạng choạng lùi vài bước, dựa vách đá vững, đạm mạc .

"Tại ..." Máu trào từ miệng , cả như rơi xuống hầm băng, chỗ nào là lạnh lẽo.

 

 

 

 

 

Loading...