Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 703: Hối hận và đớn đau

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:32:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ta nhớ một vài thứ." Giọng bình thản lạ thường, cứ như thể g.i.ế.c c.h.ế.t một xa lạ, "Cơ thể phàm thể chịu đựng năng lượng khi xuyên qua lỗ hổng gian. Cô đưa , chỉ thể mang theo linh hồn."

Anh dừng một chút tiếp: "Để lấy linh hồn của , chỉ một cách duy nhất là g.i.ế.c c.h.ế.t . Mà thì c.h.ế.t."

Cả run rẩy kịch liệt: "Nếu nhớ vài thứ, thì nên kiếp là một vị thần linh, nắm giữ sức mạnh hùng mạnh và quyền thế ngút trời. So với những thứ đó, tất cả những gì đang ở hiện tại đều đáng một đồng."

"Ta nhớ rõ nhiều đến thế." Anh lạnh lùng đáp, "Dù nhớ nữa thì cũng chuyển kiếp . Mọi thứ ở tiền kiếp chỉ là mây khói thoảng qua, chỉ những thứ mắt mới là thật."

Ánh mắt trầm xuống, đầy suy tư: "Khi tiếp quản công ty của cha, nó mục nát và chia năm xẻ bảy. Nhà họ Đường thành tựu như hôm nay đều do một tay gây dựng, tuyệt đối bao giờ từ bỏ."

nghiến răng: "Đợi đến khi nhớ tất cả, nhất định sẽ hối hận vì chuyện ngày hôm nay."

Máu tuôn mỗi lúc một nhiều, dốc hết chút tàn lực cuối cùng lao lên định bóp cổ , nhưng một viên đạn Hóa Linh b.ắ.n trúng. bay ngược , ngã rầm xuống đất, m.á.u chảy lênh láng khiến cả hang động bao trùm trong mùi tanh nồng nặc.

lúc , từ sâu trong hang động, một nhóm lính đ.á.n.h thuê lao , dẫn đầu chính là viên phó quan. Hắn cúi chào Đường Minh Lê: "Tướng quân, sự chuẩn xong."

như chợt bừng tỉnh, bật cay đắng: "Hóa ... hóa . Những kẻ ám sát căn bản là đối thủ cạnh tranh nào cả, mà là một quân bài do chính bày . Một cái bẫy để g.i.ế.c !"

Anh lặng lẽ , một lát mới mở lời: "Cô yêu cái ở thế giới khác, nên g.i.ế.c cô thì dùng khổ nhục kế mới khiến cô mất cảnh giác."

Vết thương ở n.g.ự.c đau, nhưng sánh bằng nỗi đau trong lòng. cứ ngỡ tìm Minh Lê, giờ , hóa chỉ là một giấc mộng do chính dệt nên. Và giấc mộng cuối cùng hóa thành ác mộng.

Minh Lê của c.h.ế.t từ lâu . Nếu sớm chấp nhận sự thật đó, liệu mất cảnh giác với ? Liệu gánh chịu kiếp nạn ?

cuối, trong nỗi bi thương và tuyệt vọng, từ từ nhắm mắt .

Viên phó quan tiến lên dùng máy móc kiểm tra dấu hiệu sự sống của báo cáo: "Tướng quân, cô c.h.ế.t ."

Gương mặt Đường Minh Lê u ám. Nghe tin đáng lẽ vui mừng vì nhổ một cái gai trong mắt, nhưng... tại lòng thắt , một cơn đau âm ỉ trỗi dậy như ai đó dùng con d.a.o gỉ cứa từng nhát tim.

Anh nén cảm giác kỳ lạ trong lòng, lạnh giọng: "Ta đ.â.m một d.a.o xuyên tim cô , mà con d.a.o đó là loại chuyên dụng để g.i.ế.c dị năng giả, cô chắc chắn c.h.ế.t."

"Tướng quân, xử lý cái xác thế nào ạ?" Phó quan hỏi.

"Không cần xử lý, cứ để cô đây ." Đường Minh Lê xoay . Rất nhanh đó khiêng một chiếc kiệu mềm đến, rước khỏi hang.

"Rõ." Phó quan nắm lấy chuôi d.a.o lưng , dùng lực rút mạnh . Hắn lau vết m.á.u lên áo , khinh bỉ liếc một cái lưng bước .

đó, trong hang động lạnh lẽo ẩm thấp như địa ngục, xung quanh rơi sự tĩnh mịch vô tận. Trong khoảnh khắc , cả thế giới như đóng băng, thời gian ngừng trệ, chỉ còn màn đêm đen đặc.

________________________________________

Đường Minh Lê bước khỏi hang, lên bầu trời đêm mênh m.ô.n.g với muôn vàn tinh tú lấp lánh tựa ảo mộng. Thế nhưng, tại lòng nặng trĩu và đau đớn đến thế?

Trở về dinh thự, tổng thống nước Mâu rời , nơi vốn dĩ ồn ào náo nhiệt giờ bỗng chốc vắng lặng. Phó quan gọi bác sĩ đến băng bó vết thương cho . Vị bác sĩ lộ vẻ kinh ngạc: "Tướng quân, ai xử lý vết thương cho ngài ?"

"Sao? Xử lý đúng ?"

"Không, , là xử lý quá . Nắn xương hảo, băng bó chuyên nghiệp, vết thương cũng đang lành nhanh." Bác sĩ , "Người xử lý vết thương cho ngài đúng là một thiên tài."

Đường Minh Lê sa sầm mặt, một lời. Phó quan thấy liền nhanh ch.óng đuổi bác sĩ ngoài: "Bôi t.h.u.ố.c xong thì , đừng phiền tướng quân nghỉ ngơi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-703-hoi-han-va-don-dau.html.]

Vị bác sĩ cũng nhận Đường Minh Lê đang vui, sợ giận lây nên lẹ tay lẹ chân dọn dẹp lui . Thấy Đường Minh Lê cứ im lặng, cả bao phủ bởi luồng áp lực thấp, phó quan do dự hỏi: "Tướng quân, cần gọi hai phụ nữ đến hầu hạ ngài ?"

"Không cần." Đường Minh Lê lạnh lùng đáp, "Lui xuống ."

Phó quan bất lực thở dài: "Rõ."

Hắn , một Đường Minh Lê ngoài ban công như cho đến tận bình minh. Những ngày tiếp theo, liên tục mất ngủ. Cứ hễ nhắm mắt là khuôn mặt xinh , linh động hiện . Nụ lay động lòng của cô quẩn quanh khiến lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. mỗi khi đưa tay định nắm lấy thiếu nữ , thấy cái xác lạnh lẽo của cô với con d.a.o sắc lẹm cắm ngập n.g.ự.c.

Mỗi lúc như thế, giật tỉnh giấc, mồ hôi lạnh vã đầy trán, ướt sũng cả lưng áo.

Trời sáng, phó quan bước : "Tướng quân, hôm nay ngài hẹn gặp Bộ trưởng Quốc phòng nước Liệt."

"Hủy giúp ." Anh nhàn nhạt , "Trong thấy khỏe."

Phó quan khuôn mặt hốc hác và quầng thâm mắt , trong lòng chút xót xa: "Rõ. Tướng quân, cần mời... bác sĩ tâm lý đến xem cho ngài ?"

Sắc mặt Đường Minh Lê trở nên u ám, liếc phó quan một cái lạnh buốt khiến sởn gai ốc: "Tướng quân, là thuộc hạ quá lời, thuộc hạ xin cáo lui."

Đường Minh Lê dần siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Anh hiểu nổi, chẳng chỉ là g.i.ế.c một đàn bà thôi ? Số c.h.ế.t tay chẳng lẽ còn ít? Tại đau khổ đến ?

Khốn kiếp!

Anh đ.ấ.m mạnh tay vịnh ghế, thầm nhủ: May mà g.i.ế.c , nếu chỉ mới gặp vài mà cô thể ảnh hưởng đến tâm trí , thêm một thời gian nữa e là sẽ thực sự yêu cô , lúc đó mới khó giải quyết.

Thế nhưng, đ.á.n.h giá thấp tình cảm của chính . Anh phát hiện rằng, tình cảm dành cho cô gái đó những phai nhạt theo cái c.h.ế.t của cô mà trái càng lúc càng nồng đậm.

Nỗi hối hận gặm nhấm lấy tim . Anh thậm chí còn nghĩ, để cô gái đó bên cạnh cũng tệ, để cô theo , mỗi đầu thể thấy cô, cảm giác đó chắc chắn hạnh phúc. Thậm chí vài mải mê suy nghĩ đến mức vô thức đưa ly rượu vang phía định đưa cho cô, đến khi sực tỉnh thì lòng trào dâng một nỗi trống trải vô hạn, theo đó là một cơn thịnh nộ lôi đình.

Đám hầu trong phủ tướng quân phát hiện Đường tướng quân vốn là hỉ nộ lộ mặt nay trở nên vui buồn thất thường.

Nửa năm trôi qua, Đường Minh Lê ngày càng tiều tụy. Ký ức của cũng dần khôi phục, nhớ nhiều chuyện ở tiền kiếp, nỗi hối hận càng thêm sâu sắc. Trong đầu bắt đầu nảy sinh ý nghĩ: Có lẽ từ bỏ thứ ở đây để trở về thế giới một vị thần linh cũng tồi. Một khi ý nghĩ xuất hiện, nó ngày càng trở nên mạnh mẽ. Trong não thậm chí còn xuất hiện nhiều công pháp, thuật luyện khí, cùng những khung cảnh oai phong lẫm liệt, quân lâm thiên hạ của kiếp .

"Tướng quân." Phó quan chịu nổi nữa, lên tiếng: "Ngài nên gặp bác sĩ , cứ tiếp tục thế tinh thần của ngài e là sẽ..."

Anh bỗng đặt ly rượu xuống, : "Chuẩn , chúng hang núi."

Phó quan sững sờ: "Ngài định tìm xác cô gái đó ? Tướng quân, hang động đó luôn lũ Địa Ngục Khuyển xuất hiện, đừng là nửa năm, dù chỉ vài ngày thì cái xác cũng chúng gặm sạch , ngài e là đến xương cũng tìm thấy ."

Sắc mặt Đường Minh Lê lập tức trở nên vô cùng khó coi, đôi mắt b.ắ.n sát ý nồng nặc khiến phó quan kinh hãi cúi gầm mặt. Tướng quân đây hề đáng sợ thế , dạo gần đây ngày càng trở nên kinh khủng, giống như là... đúng , giống như một vị vua của địa ngục.

"Còn mau chuẩn ngay!" Đường Minh Lê lạnh lùng quát.

"Rõ, rõ, thuộc hạ chuẩn ngay đây." Phó quan kịp rời thì bỗng nhiên một trận đất rung núi chuyển xảy . Cả hai ngước đầu lên, thấy bầu trời ngọn núi cao phía đối diện xuất hiện một luồng xoáy hình phễu, còn tầng cư nhiên xuất hiện những đám mây dày đặc, mây đen cuồn cuộn che lấp cả mặt trời khiến cả thế giới bỗng chốc tối sầm .

 

 

 

 

Loading...