Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 705: Hắn đã làm em bị thương?
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:32:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
gật đầu, nắm lấy tay . Doãn Thừa Nghiêu ngẩn , đó lập tức lộ rõ vẻ cuồng hỉ.
Đường Minh Lê đang bay lơ lửng trung liếc hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của chúng , sắc mặt bỗng chốc lạnh lẽo.
Chúng lên núi, đào chiếc quan tài bằng ngọc thạch chôn trận nhãn lên. Mở nắp quan tài, t.h.i t.h.ể bên trong vẫn sống động như còn đang ngủ.
cau mày : "Đế quân, nhục chỉnh mới thể phục sinh. Không trái tim, e là..."
Đường Minh Lê đáp: "Dùng thứ thế trái tim tạm thời ."
Vừa , ngọc tỷ từ tay bay , ẩn hiện lặn mất trong l.ồ.ng n.g.ự.c của t.h.i t.h.ể.
trợn tròn mắt, thế cũng ?
Đường Minh Lê tung nhảy lên, từ từ hạ xuống, nhập một với t.h.i t.h.ể.
Tĩnh lặng.
chút thắc mắc, cúi xuống thì thấy đột nhiên mở bừng mắt, bật dậy. giật b.ắ.n , đó thở phào nhẹ nhõm: "Anh thể sống , thật là quá."
Đường Minh Lê mỉm với , trong mắt chứa đựng những cảm xúc kỳ lạ. Doãn Thừa Nghiêu cảnh giác nắm lấy cánh tay kéo , : "Nếu Đường gia chủ tỉnh, , chúng cùng sát cánh tiến đ.á.n.h cung Đông Nhạc, tiêu diệt Tòng Cực."
Đường Minh Lê liếc một cái, nhàn nhạt bảo: "Ngươi chẳng qua mới là Cửu phẩm đỉnh phong, cứ ở nhân gian bảo vệ lê dân bách tính ."
Nói đoạn, nhảy khỏi quan tài, mạnh mẽ giải phóng sức mạnh trong cơ thể. Uy áp khủng khiếp khiến thiên địa biến sắc, gió cuồng nổi lên giữa rừng già, chim ch.óc cây rụng lả tả xuống đất, co cụm run rẩy vì kinh hãi.
Cấp Thần... đỉnh phong?
kinh ngạc thốt nên lời. Chẳng lẽ do ngọc tỷ biến thành trái tim nên khiến cảnh giới tăng vọt?
Đường Minh Lê đôi bàn tay , : "Đáng tiếc, quy tắc của thế giới hạn chế đối với , chỉ thể đạt tới cấp Thần đỉnh phong. Nếu , còn thể mạnh hơn nữa."
Doãn Thừa Nghiêu lạnh lùng : "Ngươi nên nghĩ cách đối phó với thứ thì hơn."
Anh chỉ tay lên trời. ngẩng đầu lên, thấy những tầng kiếp vân dày đặc.
Doãn Thừa Nghiêu dịu dàng với : "Quân Dao, chúng mau tránh chút , kẻo phiền Đường gia chủ độ kiếp."
"Nói lý." gật đầu, triệu hồi kiếm Điệp Luyến Hoa, : "Đế quân, cố lên, chúng đợi ở Quế Viên."
Dứt lời, cùng Doãn Thừa Nghiêu ngự kiếm lướt qua bầu trời, bay về phía núi. Đường Minh Lê lặng lẽ theo bóng lưng chúng , ánh mắt trở nên thâm trầm, cơ thể cứng đờ. Chỉ trầm mặc trong chốc lát, triệu hồi thanh kim kiếm của , lao thẳng lên nghênh chiến lôi kiếp.
________________________________________
Chúng trở về Quế Viên, hiên sảnh chính. Nhìn những đám mây đen cuồn cuộn và tiếng sấm rền vang dứt từ xa, chút lo lắng.
Doãn Thừa Nghiêu tiến gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai : "Quân Dao... em đang lo cho ?"
"Sinh mạng của liên quan đến tương lai của cả phàm trần, em đương nhiên quan tâm." .
Anh do dự một chút, dang tay ôm lấy từ phía , thì thầm: "Quân Dao, em đối với ... còn tình cảm ?"
ngẩn , đó nở một nụ thanh thản, khẽ vỗ tay : "Thừa Nghiêu, chuyến đến thế giới khác giúp em thông suốt. Đường Minh Lê từng tình yêu sâu đậm với em c.h.ế.t . Còn bây giờ, chỉ là một lạ mà thôi."
Doãn Thừa Nghiêu mừng rỡ khôn xiết, ôm c.h.ặ.t hơn: "Em nghĩ thông suốt là ."
Ngay đó, dường như cảm nhận điều gì, sắc mặt bỗng sa sầm: "Quân Dao, em thương ở bên ?"
giật : "Sao ?"
"Đừng quên, là một bác sĩ." Anh , "Vết thương của em ở n.g.ự.c, tổn thương đến tâm mạch, may mà quá nghiêm trọng. Là ai thương em?"
im lặng một lát: "Vết thương lành , những chuyện đó còn quan trọng ?"
"Tất nhiên là quan trọng." Anh , trầm ngâm vài giây hỏi: "Là Đường Minh Lê ?"
bất lực đáp: "Lúc đó thức tỉnh, ký ức cũng khôi phục. Nếu ai đó đến với em rằng linh hồn em là thần của thế giới khác và mang em , em cũng sẽ tay g.i.ế.c thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-705-han-da-lam-em-bi-thuong.html.]
Doãn Thừa Nghiêu nghiến răng: "Quân Dao, ngay cả khi đ.â.m trọng thương, em vẫn đỡ cho ?"
bật nhẹ nhàng: "Nhát kiếm coi như em trả nợ ân tình cho Minh Lê. Từ nay về , em thể buông bỏ ."
Cơn giận mặt Doãn Thừa Nghiêu bấy giờ mới dịu đôi chút. Anh ôm lòng, bảo: "Dù vết thương lành nhưng tâm mạch tổn thương thì chủ quan. Anh mấy viên đan d.ư.ợ.c trị tâm tật, em uống ."
Thấy vẻ quan tâm chân thành của , tiện từ chối nên uống hết. Quả nhiên cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp, vô cùng thoải mái.
Lôi kiếp qua, bầu trời bắt đầu xuất hiện dị tượng. Giữa quầng sáng , hiện hình ảnh một nam nhân mặc đế vương miện phục, khí độ hào hùng vĩ đại. Dù rõ mặt nhưng khiến vô thức nảy sinh lòng kính trọng, quỳ xuống đỉnh lễ bái lạy.
Sự xuất hiện của dị tượng khiến lê dân bách tính – vốn đang lo âu vì ác quỷ hoành hành và trẻ sơ sinh t.ử vong – bỗng cảm thấy như chỗ dựa tinh thần, an tâm hơn nhiều. Tình hình trị an cũng nhờ đó mà định hơn.
Dị tượng cũng kéo dài suốt ba ngày ba đêm. Nghe trong thành phố Sơn Cảnh, ít dân mua hương nến tiền vàng về bái lạy dị tượng trung, cầu xin thượng thần rủ lòng thương xót, cứu giúp chúng sinh.
________________________________________
Buổi chiều hôm đó, Đường Minh Lê trở về Quế Viên. Anh xuất hiện, Doãn Thừa Nghiêu bước tới, tung một cú đ.ấ.m thẳng mặt .
Cú đ.ấ.m của Doãn Thừa Nghiêu cực nhanh, nhưng phản ứng của Đường Minh Lê cũng nhanh kém. Anh đan chéo hai tay mặt, chặn cú đ.ấ.m đó. Cả hai bắt đầu giao đấu, dùng linh khí mà là nhục bác đấu, so kè bằng nắm đ.ấ.m.
"Ngươi cái gì thế?" Đường Minh Lê lạnh lùng hỏi.
Ánh mắt Doãn Thừa Nghiêu âm lãnh như d.a.o, bồi thêm một cú mặt đối phương: "Là ngươi đ.â.m trọng thương Quân Dao?"
Đường Minh Lê sững một chút, nghiêng né tránh, đ.ấ.m ngược n.g.ự.c : "Đó là chuyện giữa và Nguyên cô nương, liên quan gì đến ngươi."
Trong mắt Doãn Thừa Nghiêu bùng lên ngọn lửa giận dữ: "Cô là bạn gái của , ngươi tổn thương phụ nữ của mà còn liên quan đến ?"
Hai bên đ.ấ.m qua đá , ai chịu nhường ai. Ánh mắt Đường Minh Lê tối sầm , nhưng gương mặt lộ vẻ gì thêm, thản nhiên : "Lúc đó khôi phục ký ức... Dù nữa, quả thực tổn thương Nguyên cô nương, sẽ bù đắp cho cô ."
Doãn Thừa Nghiêu lạnh: "Bù đắp? Ngươi xem, định bù đắp thế nào?"
Đường Minh Lê lạnh giọng: "Nguyên cô nương bù đắp thế nào, đều thể đáp ứng."
" cần bù đắp." hành lang, lên tiếng: "Hai đừng đ.á.n.h nữa."
Động tác của cả hai khựng , cùng lùi về một bước. chậm rãi bước đến mặt Đường Minh Lê, lấy từ trong túi Càn Khôn bộ lễ phục hoàng hậu của Đông Nhạc Đại Đế, : "Cái ... là Minh Lê đây tặng . Bây giờ dùng đến nữa , sẽ những tiên t.ử tuyệt vời hơn khoác lên nó để bên cạnh ngài. Đông Nhạc Đế quân."
Đường Minh Lê bộ đại lễ phục đó, sắc mặt chút u ám.
Doãn Thừa Nghiêu bước tới cạnh , : " thế, thu , sẽ chuẩn cho cô những thứ hơn."
Sắc mặt Đường Minh Lê đen thêm một phần. Anh nheo mắt chúng , dường như thấy hình ảnh hai chúng cạnh vô cùng ch.ói mắt. Hồi lâu , thu hồi bộ lễ phục, : "Nguyên cô nương, xin mời cùng đến địa phủ, giúp mở cánh cổng địa ngục."
gật đầu: "Nghĩa bất từ nan."
Doãn Thừa Nghiêu : " cũng cùng."
Đường Minh Lê liếc một cái, bảo: "Các hạ chẳng qua mới Cửu phẩm, tâm trí mà phân tâm chăm sóc ngươi, ngươi nhất nên ở phàm gian."
Đáy mắt Doãn Thừa Nghiêu hiện lên vài phần nộ khí, nhưng mặt vẫn giữ nụ : "Thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách. Sao thể vì tu vi cao mà tham sống sợ c.h.ế.t chứ?"
Anh sang , nắm lấy tay : "Vả , Quân Dao là phụ nữ của , thể để cô một đối mặt với nguy hiểm?"
cũng gật đầu tán đồng: "Đế quân, thực lực của Thừa Nghiêu mạnh. Tuy đẳng cấp đạt đến cấp Thần, nhưng linh võ song tu, sức chiến đấu tương đương cấp Thần trung kỳ, sẽ kéo chân ."
Thấy đỡ cho , Doãn Thừa Nghiêu giấu nổi vẻ đắc ý, vui vẻ : "Vẫn là Quân Dao hiểu nhất."
Đường Minh Lê chúng , cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c từng trận đau nhói, như thể hàng ngàn mũi kim đ.â.m mạnh tim.
Đau đớn thấu xương.