Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 714: Vở kịch luân lý cẩu huyết của Dược Vương Cốc
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:34:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
đột ngột phát một luồng lực lượng định ép bà lùi , ai ngờ cả bà bay ngược , ngã rầm xuống đất, miệng phun một ngụm m.á.u lớn.
khỏi chau mày. Đòn của dường như sức mạnh lớn đến thế?
Dường như nghĩ điều gì, đầu , thấy cửa phòng mở, Doãn Thừa Nghiêu bước . Anh vặn chứng kiến cảnh bà thổ huyết.
Doãn phu nhân lập tức run rẩy định bò dậy nhưng ngã xuống đất, bà yếu ớt vươn tay : "Thừa Nghiêu, Nghiêu nhi của , mau cứu ."
Hóa đây mới là kế sách của bà !
Bà thấy Doãn Thừa Nghiêu sắp xuất quan nên cố tình chọc giận , ép tay để nhân cơ hội diễn màn "khổ nhục kế" .
Doãn Thừa Nghiêu liếc một cái bước nhanh tới đỡ Doãn phu nhân dậy. Tim chợt thắt . Anh vốn là coi trọng gia đình, vì cô em họ đáng ghét mà thậm chí tiếc cả mạng sống. Liệu trúng kế ?
Doãn Thừa Nghiêu bắt mạch cho bà một lúc, đó lấy một viên đan d.ư.ợ.c cho bà uống. Bà nắm c.h.ặ.t lấy tay , mắt đẫm lệ: "Thừa Nghiêu, đừng trách cô , cô cũng là vì cho con thôi. Là tại , quá lo lắng, quá nhớ con. Mẹ cô thích , ... chỉ cần từ xa con là đủ mãn nguyện ."
là kẻ ác cáo trạng !
lạnh lùng bà mà lời nào. Còn Doãn Thừa Nghiêu chằm chằm một hồi lâu, khẽ thở dài: "Mẹ, thực sự hận con đến thế ?"
Doãn phu nhân nức nở: "Nghiêu nhi, chỉ con là con trai, yêu thương còn hết hận con? Mẹ cầu con hiểu cho , chỉ mong con ngày một hơn."
"Nếu , tại tay ám hại lò luyện đan của con?" Trong đáy mắt Doãn Thừa Nghiêu thoáng hiện một tia đau xót, đó là nỗi đau và sự thất vọng khi thiết nhất phản bội.
Doãn phu nhân giật , vội vàng chối: "Nghiêu nhi, con... con thế? Mẹ thể chuyện đó? Là cô với con đúng ? Trong lòng con, là hạng đó ?"
Doãn Thừa Nghiêu , hồi lâu mới thở dài: "Dẫn con bé đó đây."
A Tín gật đầu. Chẳng mấy chốc, một bé gái mười bốn mười lăm tuổi lôi , con bé dây thừng trói c.h.ặ.t, mặt đầy nước mắt. Vừa thấy Doãn phu nhân, con bé òa lên .
Sắc mặt Doãn phu nhân lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Cô bé đó từng gặp, là dân làng gần đây. Nghe gia cảnh khó khăn, lúc xây dựng tông môn, ủy ban thôn tìm đến khẩn cầu tông môn giúp đỡ các hộ gia đình neo đơn. Doãn Thừa Nghiêu bảo Diệp Minh Thanh chọn vài đứa trẻ thông minh nhanh nhẹn tông môn hậu cần, bình thường còn thể học văn hóa cùng các t.ử khác. Y Vương Tông mời vài giáo viên về để dạy học.
Doãn Thừa Nghiêu với cô bé: "Nói , rốt cuộc là chuyện thế nào."
Cô bé c.ắ.n môi dám lên tiếng. Doãn Thừa Nghiêu lạnh nhạt: "Dược Vương Cốc thể cứu cha em, nhưng Y Vương Tông cũng thể g.i.ế.c cha em."
Cô bé run rẩy, nức nở: "Là... là vị phu nhân đưa cho em một viên đan d.ư.ợ.c, bảo em lén tay với lò luyện đan của tông chủ. Cha em bệnh nặng sắp c.h.ế.t, chỉ viên đan d.ư.ợ.c đó mới cứu ông ."
Doãn phu nhân cuống cuồng: "Ăn bậy bạ! Nghiêu nhi, con thể tin lời một kẻ ngoài cuộc?" Bà sang , hung hăng hỏi: "Cô cho con bé lợi lộc gì để nó hãm hại ?"
vẫn lạnh lùng bà , như thể một tên hề nhảy nhót.
"Mẹ." Doãn Thừa Nghiêu đau lòng , "Chứng cứ rành rành, còn chối cãi ? Con dù cũng là con ruột của . Tại hại con như ?"
Doãn phu nhân thấy khẳng định là nên thèm phủ nhận nữa, bà sa sầm mặt: "Con là đứa con trai duy nhất của , đặt hết kỳ vọng con. Từ khi con sinh , luôn mong mỏi con trở thành chủ nhân của Dược Vương Cốc. Để thực hiện tâm nguyện đó, sẵn sàng bất cứ điều gì."
Doãn Thừa Nghiêu cau mày: "Mẹ..."
"Con tưởng cha con là hạng gì ?" Doãn phu nhân nghiến răng nghiến lợi, "Ông nuôi đàn bà bên ngoài, ngay cả con riêng cũng mấy đứa , chẳng qua bấy lâu nay che giấu kỹ thôi. Những năm qua, để đề phòng bọn chúng, nỗ lực bao nhiêu con ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-714-vo-kich-luan-ly-cau-huyet-cua-duoc-vuong-coc.html.]
Mắt Doãn phu nhân đỏ quạch, hận thù : "Nếu con trở về, đám con riêng đó sẽ lên nắm quyền, chẳng lẽ con sống dựa sắc mặt của bọn chúng ?"
"Mẹ thể ly hôn." Doãn Thừa Nghiêu thẳng thừng .
Doãn phu nhân sững sờ, kinh ngạc . Anh trầm mặt: "Mẹ, giờ là thời đại nào ? Tại cố chấp giữ lấy một đàn ông yêu ? Chỉ vì ông thể cho quyền thế ? Chẳng lẽ thể giống như con, dựa chính để tạo quyền thế?"
Doãn phu nhân run rẩy: "Con... con bảo ly hôn với cha con?"
"Ly hôn thì ? Bao nhiêu năm qua, hai ở bên hạnh phúc ?" Doãn Thừa Nghiêu , "Mẹ cũng là tu đạo, tu vi thấp. những năm qua dồn hết tâm trí chuyện tranh đấu trong nhà, chẳng lẽ định phí hoài cả đời việc đó ?"
Doãn phu nhân chút hoảng loạn, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Ta... hy sinh quá nhiều, sẽ ly hôn. Cha con cũng sẽ cho phép..."
"Không cần ông cho phép." Ánh mắt Doãn Thừa Nghiêu kiên định, "Mẹ, nếu một cuộc sống mới, con nhất định sẽ giúp ."
Doãn phu nhân càng hoảng hốt, bà lùi vài bước. Doãn Thừa Nghiêu tiếp tục: "Mẹ, chẳng lẽ còn Vienna học âm nhạc nữa ?"
Toàn Doãn phu nhân run b.ắ.n, kinh ngạc tột độ: "Con... con ?"
"Con , thời trẻ thích piano. Mẹ từng đến Vienna thi học viện âm nhạc và nhận giấy báo trúng tuyển, nhưng ngoại công ép về kết hôn, tạo áp lực cho học viện để họ hủy bỏ kết quả của ." Doãn Thừa Nghiêu chậm rãi bước tới mặt bà: "Mẹ, thực hiện giấc mơ năm xưa ?"
Bí mật chôn giấu nơi đáy lòng nhiều năm khơi dậy, Doãn phu nhân như sụp đổ, nước mắt tuôn rơi. Doãn Thừa Nghiêu giữ c.h.ặ.t vai bà: "Mẹ nên cuộc đời của riêng . Cha con xứng với . Người cần cưới là một đàn ông hiểu , yêu và chung thủy với ."
Doãn phu nhân ngẩn ngơ, lời nào. Doãn Thừa Nghiêu bảo t.ử và vệ sĩ đưa bà về phòng nghỉ ngơi.
nhịn hỏi: "Anh chẳng coi trọng gia đình nhất ? Tại khuyên cha ly hôn?"
Doãn Thừa Nghiêu khẽ thở dài: "Chính vì coi trọng gia đình nên mới khuyên họ tách . Bao năm qua bao giờ thấy thực sự vui vẻ. Sự kìm nén và đau khổ kéo dài khiến bà trở nên lệch lạc, coi là hy vọng duy nhất."
thở hắt : "Trong các thế gia đại tộc, bao nhiêu đôi uyên ương oán hận như thế." Nói nháy mắt với : "Mẹ mà rời khỏi Dược Vương Cốc, cha sẽ cưới khác, Dược Vương Cốc thực sự phần của , cam tâm ?"
Doãn Thừa Nghiêu khẽ: "Y Vương Tông của sớm muộn gì cũng mạnh hơn Dược Vương Cốc, cần gì quan tâm đến thứ vốn dĩ thuộc về ?"
Nhìn lúc , thấy thật cao lớn. Ánh mặt trời từ lưng chiếu tới như phủ lên một tầng hào quang. cuối cùng hiểu tại Đông Hoa Đại Đế chọn kế vị.
Doãn phu nhân tự nhốt trong phòng ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng bước lên xe trở về Dược Vương Cốc.
Doãn Thừa Nghiêu hỏi: "Mẹ, nghĩ kỹ ?"
"Mẹ nghĩ kỹ ." Đuôi mắt bà lộ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt bớt phần u ám, khóe môi hiện lên nụ nhạt, "Mẹ Vienna."
Doãn Thừa Nghiêu mỉm : "Con sẽ giúp ."
Doãn phu nhân gật đầu, khẽ , đó lên xe rời .
Rất nhanh đó, tin tức cốc chủ Dược Vương Cốc và phu nhân đòi ly hôn lan truyền khắp nơi. Doãn phu nhân đơn nhưng cốc chủ đồng ý, bà liền gửi đơn kiện tòa. Cốc chủ Dược Vương Cốc nổi trận lôi đình, cho rằng bà nhục mặt mũi nên giam lỏng bà trong cốc, đồng thời công khai đón một tình sủng ái nhất về. Người tình đó sinh cho ông hai đứa con, một trai một gái, đứa con trai thậm chí còn lớn hơn Doãn Thừa Nghiêu một tuổi.