Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 715: Nghiêu nhi, xin lỗi con
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:34:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Doãn Thừa Nghiêu âm trầm, chuẩn về Dược Vương Cốc để cứu .
"Thừa Nghiêu, em cùng ." .
Doãn Thừa Nghiêu chút lo lắng: "Quân Dao, em nên thì hơn."
Dược Vương Cốc đối với mà là những hồi ức mấy vui vẻ. Anh sợ theo khơi dậy cơn thịnh nộ trong lòng, thậm chí vì thế mà rời xa .
thản nhiên đáp: "Thấy nhà loạn thành một đoàn, vui từ tận đáy lòng. Kịch thế đương nhiên xem."
Nói đoạn, trực tiếp bước lên chiếc trực thăng riêng của . Doãn Thừa Nghiêu ngẩn một lát, đó nở một nụ khổ.
Vài giờ , chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh cổng lớn Dược Vương Cốc. Chúng nhảy xuống, hai tên bảo vệ gác cổng lập tức chặn : "Đại thiếu gia, xin , Cốc chủ hoan nghênh trở về, xin đừng khó chúng ..."
Lời còn dứt, Doãn Thừa Nghiêu vung tay một cái, hai tên đó bay vọt ngoài, trong bụi cỏ rên rỉ đau đớn. Thật cú đ.á.n.h chẳng dùng bao nhiêu lực, bọn họ cũng hề thương. Đây là bọn họ cố ý , đây là việc riêng nhà thì nhất đừng xen kẻo bia đỡ đạn cho cả đôi bên.
Doãn Thừa Nghiêu tuy rời nhiều năm, nhưng uy nghiêm năm xưa vẫn còn đó. Đệ t.ử và hạ nhân của Dược Vương Cốc hễ thấy là kẻ thì trốn, thì vẻ ngăn cản cho lệ thôi.
Nhờ , chúng thẳng tiến đến cửa viện của Cốc chủ phu nhân. Cả Dược Vương Cốc náo loạn vang trời, những kẻ đ.á.n.h đều la liệt đất rên rỉ, nhưng thực chất chẳng mấy ai thương nặng.
thầm cảm thông cho đám , ai bảo họ gặp một gia đình thực lực mạnh nhất nhưng cũng bất hòa nhất Hoa Hạ cơ chứ.
"Đại thiếu gia." Lúc , một đàn ông trung niên chặn đường . kỹ, tuy diện mạo trẻ trung nhưng tuổi tác chắc hẳn lớn, là một cao thủ Thần cấp trung kỳ.
Ở Dược Vương Cốc bao giờ thiếu cao thủ, thậm chí họ còn nuôi một nhóm cao thủ tuyệt đỉnh phụng sự, ngày thường chỉ tu luyện trong cốc, một khi cốc biến họ sẽ dốc lực trận.
Doãn Thừa Nghiêu chắp tay: "Trịnh thúc."
Trịnh thúc thở dài: "Đại thiếu gia, phận con, nên khuyên nhủ phu nhân. Cốc chủ địa vị cao quý, bên ngoài vài đàn bà là chuyện bình thường. Chỉ cần phu nhân vẫn là phu nhân, hà tất bận tâm những chuyện ?"
nhịn bật : "Vị đại thúc chắc tuổi cao quá nên xa rời xã hội lâu ngày , quên mất bây giờ sớm là thế kỷ 21."
Trịnh thúc liếc một cái đầy vẻ giận dữ, nhưng hề sợ hãi mà trừng mắt . Kể từ khi tu vi của thăng lên Thần cấp, thần thức đạt tới Thần cấp hậu kỳ, chỉ qua một cái , ông cư nhiên cảm thấy áp chế phần nào.
Doãn Thừa Nghiêu : "Trịnh thúc, chính vì là con của họ nên con mới khuyên họ tách , để tránh họ giày vò lẫn , cả đời hạnh phúc. Con động thủ với thúc, xin thúc nhường đường."
Trịnh thúc thở dài: "Thôi , đây là chuyện nhà các , cũng ngoại địch, xen gì cho mệt. mặc kệ đấy!" Nói xong, ông phẩy tay áo bước thẳng.
thầm nghĩ: Ông chú thông minh đấy, đối thủ của chúng , thêm Doãn Thừa Nghiêu dù cũng là đại thiếu gia, cản cũng mà cản cũng xong, lỡ thương thì Cốc chủ trách tội, chi bằng phủi tay bỏ mặc cho xong chuyện.
Doãn Thừa Nghiêu sải bước trong, tung một chưởng đ.á.n.h nát cửa phòng. Doãn phu nhân đang xếp bằng tu luyện giường.
"Mẹ!" Doãn Thừa Nghiêu gọi lớn.
Doãn phu nhân mở mắt, mặt đầy vẻ mừng rỡ: "Nghiêu nhi, con đến cứu ?"
Doãn Thừa Nghiêu gật đầu, nắm lấy cánh tay bà: "Mau theo con."
Chúng chạy đến cửa thấy xung quanh đèn đuốc sáng trưng. Trên đầu hai chiếc trực thăng lượn lờ, đ.á.n.h những chùm sáng trắng rực rỡ xuống và Doãn Thừa Nghiêu.
"Nghịch t.ử, ngươi còn mặt mũi mà về!" Một tiếng quát ch.ói tai vang lên. ngẩng đầu về phía , Cốc chủ Dược Vương Cốc một đám đông hộ tống đang tiến tới, gió thổi tung vạt áo khoác dài của họ, kêu phần phật trong đêm.
Trong đám đó, nhạy bén phát hiện Doãn Nguyệt Nha và Doãn Thừa Thuấn.
Doãn Nguyệt Nha đương nhiên hận thấu xương. Thấy cạnh Doãn Thừa Nghiêu, sự phẫn nộ và căm ghét trong mắt cô càng đậm, hận thể ăn thịt, lột da, uống m.á.u . Còn Doãn Thừa Thuấn dùng vẻ mặt đầy hứng thú để quan sát chúng .
Doãn Thừa Nghiêu lạnh lùng : "Cha, con đến đón ."
Sắc mặt Cốc chủ sa sầm, nộ quát: "Hỗn xược! Đối với cha , ngươi rốt cuộc còn chút tôn trọng nào ?"
Giọng điệu Doãn Thừa Nghiêu càng thêm nhạt nhẽo: "Cha, theo luật pháp Hoa Hạ, con quyền ly hôn với cha, còn việc cha giam lỏng bà là vi phạm pháp luật."
Cốc chủ tức đến mức mặt mũi trắng bệch, chỉ tay : "Ngươi dám nhắc đến luật pháp với ? Cái thứ luật pháp đó chỉ để quản giáo đám phàm thôi, ở Dược Vương Cốc , chính là luật pháp!"
Doãn Thừa Nghiêu lộ vẻ thất vọng: "Cha, hai dày vò bao nhiêu năm nay , hà tất tiếp tục? Chỉ vì cái sĩ diện Cốc chủ của cha ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-715-nghieu-nhi-xin-loi-con.html.]
Cốc chủ run rẩy , hít sâu một Doãn phu nhân: "A Quỳ, cô định nó vì cô mà chống đối cha ruột ?"
Mặt Doãn phu nhân đầy nước mắt: "Thừa Nghiêu, con , ... cứ ở đây là ."
Doãn Thừa Nghiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y bà: "Ông ngay cả tình nhân và con riêng cũng dẫn về , còn mong chờ gì ở ông nữa?"
Doãn phu nhân lóc: " mà..."
"Mẹ." Doãn Thừa Nghiêu mắt bà, gằn từng chữ, "Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ trả tự do cho !"
Doãn phu nhân dang hai tay ôm chầm lấy con trai , nước mắt giàn giụa: "Nghiêu nhi, xin con, con sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của ."
Dứt lời, bà bỗng nhiên bóp nát một viên đan d.ư.ợ.c trong tay.
"Thừa Nghiêu, cẩn thận!" hét lớn.
Một luồng khói màu vàng đen lập tức lan tỏa. kịp phòng , vội bịt mũi miệng nhưng đan d.ư.ợ.c vô cùng lợi hại, vô khổng bất nhập (chỗ nào cũng chui ), cư nhiên thấm qua lỗ chân lông da thịt, xâm nhập kinh mạch.
bắt đầu ho dữ dội, rã rời, ý thức mơ hồ, tự chủ mà quỳ sụp xuống: "Thừa Nghiêu!"
Thế giới dường như tối sầm , đổ gục xuống đất.
________________________________________
Không qua bao lâu, từ trong cơn mê u u minh minh tỉnh . Phát hiện đang một chiếc giường mềm mại, xung quanh là màn trướng màu xanh thẫm.
xoa xoa thái dương, mặt đầy vẻ ngơ ngác. Lúc , một bóng xuất hiện ngoài màn, đó vén rèm lên, lộ một gương mặt tuấn tú.
"Em tỉnh ?" Anh mỉm .
kỳ lạ , nghiêng đầu xem xét hồi lâu hỏi: "Anh là ai?"
"Anh tên là Doãn Thừa Thuấn." Anh xuống cạnh , "Em nhớ là ai ?"
cố gắng suy nghĩ, nhưng đầu óc bỗng nhiên đau nhức dữ dội. đau đớn ôm lấy đầu, Doãn Thừa Thuấn lập tức giữ lấy tay : "Được , đừng nghĩ nữa, để cho em ."
, : "Em tên là Tiểu Dao."
chỉ : "Tiểu Dao?"
Anh gật đầu: "Em là bạn gái của ."
ngơ ngác, nhưng trong lòng cảm thấy chút gì đó đúng lắm.
Sau đó, kể cho một câu chuyện, giống hệt như những bộ phim thần tượng cẩu huyết: chỉ là một sinh viên nghiệp đại học bình thường, chuyên ngành y, khi trường thì đang tìm việc khắp nơi. Có một đến một bệnh viện lớn phỏng vấn, còn tình cờ đến đó thăm bạn. Khi lái xe từ hầm , đang thất thểu bước khỏi bệnh viện, kịp phanh nên xe quẹt .
Anh lo lắng, đưa viện kiểm tra thì phát hiện gãy chân. Anh chi trả bộ viện phí và ở chăm sóc tận tình. Chẳng mấy chốc chúng nảy sinh tình cảm. Vào ngày xuất viện, lái xe đến cổng bệnh viện, trong cốp xe đầy ắp chín trăm chín mươi chín đóa hồng.
nhíu mày: "Vậy... em đồng ý ?"
"Tất nhiên là đồng ý ." Doãn Thừa Thuấn , "Em còn vui mừng lắm đấy."
càng thêm mịt mờ, hỏi tiếp: "Vậy... tại em mất trí nhớ?"
Doãn Thừa Thuấn thở dài, nắm lấy tay . giật như điện giật, lập tức rụt tay .
Doãn Thừa Thuấn ngẩn , chút ngại ngùng: "Xin ... đối với ... ký ức."