Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 716: Tôi đã đợi ngày này rất lâu rồi
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:34:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Doãn Thừa Thuấn dịu dàng : "Không , chúng cứ từ từ thôi."
Anh tiếp tục kể, rằng chúng hẹn hò mấy năm . Đợt Tết qua, đưa Nam Hải chơi, lúc xuống biển bơi thì một con sóng lớn ập đến cuốn mất. Anh lập tức nhảy xuống biển cứu , khó khăn lắm mới đưa lên bờ, nhưng vì ở nước quá lâu dẫn đến đại não thiếu oxy, hôn mê suốt từ đó tới giờ. Thậm chí bác sĩ khuyên nên từ bỏ, nhưng vẫn luôn túc trực bên cạnh, rời bỏ.
Vài ngày , cuối cùng cũng tỉnh nhưng mất trí nhớ, đầu óc lúc nào cũng m.ô.n.g lung, đến tận hôm nay mới coi như chút ý thức.
Anh một nữa nắm lấy tay . rút nhưng nắm c.h.ặ.t, nhất quyết buông.
"Tiểu Dao." Anh đầy tình tứ: "Hứa với , đừng bao giờ rời xa nữa, ?"
do dự một chút, trả lời thế nào.
Anh tâm lý mà bảo: "Bây giờ em nhớ nên chút bài xích cũng là điều dễ hiểu. em yên tâm, sẽ đối xử thật với em, khiến em yêu thêm một nữa."
suy nghĩ một hồi ngập ngừng gật đầu. Trong mắt lóe lên một tia đắc ý.
quanh một lượt, hỏi: "Đây là ?"
"Đây là biệt thự của ." Anh , "Em cứ yên tâm ở đây."
gật đầu, bỗng phát hiện cổ tay trái của đeo một chiếc vòng, trông như bằng gỗ nhưng mặt khắc những phù văn tinh xảo.
"Đây là quà sinh nhật tặng em." Doãn Thừa Thuấn dịu dàng , "Em thích nên lúc nào cũng đeo." Đôi mắt bỗng hiện lên một tia mờ ám, ghé sát tai thì thầm: "Ngay cả lúc 'chuyện đó', em cũng chịu tháo ."
Mặt lập tức đỏ bừng, vội vàng né sang một bên. Không hiểu luôn cảm thấy bài xích , theo lý mà nếu là bạn trai thì chúng mật mới đúng chứ.
Chẳng lẽ... thực sự là do mất trí nhớ ?
"Lại đây, đưa em ngoài dạo." Anh dắt tay khỏi biệt thự. Ngôi biệt thự dường như xây giữa rừng sâu, lúc đang là đầu xuân, vạn vật tràn đầy sức sống, cây cối đ.â.m chồi nảy lộc xanh mướt.
Anh dắt tản bộ trong rừng. quan sát kỹ, xung quanh một bóng , chỉ một con đường mòn dẫn bên ngoài. Anh cứ thao thao bất tuyệt kể về việc đây chúng mật thế nào, nhưng mà thấy vô cùng xa lạ.
"Doãn Thừa Thuấn..." cất tiếng. Sắc mặt lập tức sa sầm, bảo: "Gọi là Thừa Thuấn , đây em gọi như mà."
do dự một chút: "Thừa Thuấn..."
Anh lập tức rạng rỡ như hoa nở mặt. Còn thì cau mày, kỳ lạ thật, thấy gượng gạo thế nhỉ.
"Thừa Thuấn, là... chúng về ." "Được, chúng về biệt thự." Anh đáp. "Em ý đó." , "Ý em là, em về nhà của ."
Đáy mắt Doãn Thừa Thuấn thoáng hiện vẻ u ám, : "Quê em ở nông thôn, trong nhà cũng chẳng còn nào nữa. Trước đây em thuê phòng ở thành phố Sơn Cảnh, đó trả phòng chuyển đến ở cùng . Bác sĩ sức khỏe em , tinh thần dễ kích động nên mới đưa em đến đây tĩnh dưỡng."
ngơ ngác gật đầu: "Ồ."
"Sau em cứ yên tâm ở đây dưỡng bệnh." Doãn Thừa Thuấn dùng hai tay bao bọc lấy tay , : "Em yên tâm, sẽ thường xuyên đến bầu bạn với em."
Anh chằm chằm mắt , nhất thời tình nồng ý đượm, cư nhiên cúi đầu định hôn lên mặt . lập tức né tránh.
Đáy mắt lóe lên tia âm u, cúi đầu : "Xin ."
Doãn Thừa Thuấn bảo: "Không , bây giờ em quen, chúng thể bồi đắp tình cảm từ đầu."
gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cứ cảm thấy khó chịu.
________________________________________
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-716-toi-da-doi-ngay-nay-rat-lau-roi.html.]
Những ngày tiếp theo, ở trong căn biệt thự , hằng ngày chẳng việc gì , chỉ bên cửa sổ thẩn thờ. luôn cảm thấy quên mất một điều gì đó cực kỳ quan trọng. Rất quan trọng, nhưng cũng nhớ , hễ cứ cố nghĩ sâu một chút là đầu đau như b.úa bổ.
Hằng ngày Doãn Thừa Thuấn đều đến thăm , trò chuyện và kể về những kỷ niệm cũ của hai đứa. Trong lời kể của , là một phụ nữ tính cách ôn hòa, nhu mì, yêu sâu đậm đến mức hận thể dính lấy như hình với bóng.
khỏi chau mày: "Thừa Thuấn, em bám như , chắc ghét em lắm nhỉ?"
"Sao thể chứ?" Anh vươn tay choàng qua vai . định né nhưng ôm c.h.ặ.t: "Anh chỉ thích em dính lấy thôi."
Những lời tình tứ nếu là phụ nữ khác chắc hẳn sẽ thấy ngọt ngào vô cùng, nhưng thấy phần nực và kỳ quặc.
Hôm đó Doãn Thừa Thuấn đến, còn bảo giúp việc trong biệt thự một bàn tiệc tối cực kỳ thịnh soạn. À , giúp việc ở đây là một câm, cũng chữ. Doãn Thừa Thuấn thấy bà đáng thương nên mới cho bà một miếng cơm manh áo.
Lúc ăn cơm, luôn cảm thấy ánh mắt phần nóng bỏng, khiến sởn gai ốc. Bữa cơm trôi qua trong sự gượng gạo. Khó khăn lắm mới ăn xong, tìm cách lẩn tránh ánh mắt trần trụi của : "... về phòng nghỉ đây."
"Đợi ." Anh bỗng nắm lấy cánh tay , "Tiểu Dao, chúng ... tâm sự thêm chút nữa ."
chút sợ hãi, cảm giác đơn thuần chỉ là tâm sự. Nếu ở , e rằng sẽ chuyện kinh khủng xảy . đẩy , rảo bước về phía phòng ngủ lầu. Mới vài bước, đột ngột ôm chầm lấy từ phía .
"Tiểu Dao, đừng ." Anh thì thầm bên tai . Ngay đó, ngửi thấy một mùi hương hoa kỳ lạ, cả trở nên choáng váng, đầu óc nặng trĩu. thoát khỏi vòng tay nhưng sức lực cứ thế biến mất.
"Anh... buông ..." yếu ớt vùng vẫy nhưng chỉ thể ngã quỵ trong lòng .
Anh bế bổng lên, nhanh ch.óng bước phòng, nhẹ nhàng đặt xuống giường. Anh bên mép giường, khẽ vuốt ve gò má , vén lọn tóc mai tai.
"Tiểu Dao, em , đợi ngày lâu lắm ." Ánh mắt tối sầm , nhịp thở trở nên dồn dập, cúi xuống định hôn lên môi .
Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu bỗng lóe lên những hình ảnh kỳ lạ, một gương mặt tuấn hiện . Gương mặt đó vài phần giống Doãn Thừa Thuấn, nhưng tuyệt đối là !
"Tránh... tránh ..." yếu ớt né tránh, đẩy nhưng vô dụng.
Ngay khi sắp đạt mục đích, một bóng đột ngột xuất hiện phía . Anh dường như cảm nhận điều gì đó, lập tức đầu . Cổ bỗng thắt c.h.ặ.t, nhấc bổng lên trung. Anh kinh hoàng đó, lắp bắp: "Đường... gia chủ?"
"Ngươi là cái thá gì mà cũng xứng chạm cô ?" Trong mắt Đường Minh Lê hiện rõ sát khí, "Nếu nể mặt Dược Vương Cốc, lúc ngươi là một cái xác hồn ."
Dứt lời, tung một chưởng đ.á.n.h đan điền của Doãn Thừa Thuấn. Hắn phát một tiếng hét t.h.ả.m thiết xé lòng quăng ngoài như một bao rác.
khó khăn dậy. Đường Minh Lê bước tới đỡ lấy : "Nguyên cô nương, cô trúng độc . Mau uống viên t.h.u.ố.c ."
Anh nhét một viên đan d.ư.ợ.c tỏa hương thanh khiết miệng . Một luồng ấm áp chảy xuống cổ họng, đột ngột xông lên đại não, khiến đầu óc trở nên minh mẫn lạ thường.
"Ưm..." ôm trán, đau đớn cúi gập . Đường Minh Lê đặt ngón tay lên trán , giúp trấn áp cơn đau. Toàn vã mồ hôi lạnh đầm đìa như từ nước vớt lên.
"Được ." nắm lấy tay , "Cảm ơn , nữa ."
Đường Minh Lê cúi xuống bàn tay đang nắm lấy tay , ngẩn . rụt tay , : "Đế quân... Đường gia chủ. Anh thể giúp mở chiếc vòng ?"
Cách xưng hô của khiến chút thoải mái: "Được." Anh do dự một lát nắm lấy cánh tay trái của : "Đây là pháp bảo thượng cổ, thể giam cầm pháp lực Thần cấp trong thời gian ngắn."
Những ngón tay thon dài của lướt chiếc vòng, tìm thấy một điểm mấu chốt, đó bấm một pháp quyết, dùng sức nhấn mạnh. Một tiếng rắc vang lên, chiếc vòng mở . Sức mạnh trong đan điền lập tức tuôn trào cuồn cuộn, chảy tứ chi bách hài khiến vô cùng sảng khoái.