Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 719: Sư phụ đã trở lại

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:34:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng bà cũng lạnh lẽo như băng, chậm rãi lùi hai bước, chỉ cảm thấy trái tim từng cơn đau nhói.

Doãn Thừa Nghiêu tiến lên hai bước, đối đầu trực diện với Doãn Lộ Đức. Doãn Lộ Đức cảm nhận áp lực mạnh mẽ tỏa từ , nghiến răng : "Nghịch t.ử, ngươi gì?"

Doãn Thừa Nghiêu im lặng một lát, từ trong túi Càn Khôn lấy một chiếc bình ngọc đưa cho ông , : "Cha, đây là Kim Luân Thăng Thiên Đan mà cha hằng mong ."

Mắt Doãn Lộ Đức sáng rực lên, lập tức giật lấy bình ngọc mở nắp , một mùi hương d.ư.ợ.c liệu nồng nàn lan tỏa khắp gian.

Quả nhiên là thần d.ư.ợ.c Kim Luân Thăng Thiên Đan!

Trong lòng ông ngập tràn vui sướng. Tuy hiện tại thực lực vẫn đột phá Thần cấp, nhưng ông luôn tin rằng, sự bồi đắp của đan d.ư.ợ.c Dược Vương Cốc, chắc chắn thể phi thăng thành tiên. Vì , ông luôn khao khát Kim Luân Thăng Thiên Đan để chuẩn cho ngày đó.

Ánh mắt ông con trai cũng trở nên dịu dàng hơn, : "Thừa Nghiêu, con thủy chung vẫn là con trai của , vẫn còn nghĩ đến cha . Con , con thành kiến lớn với Dược Vương Cốc như thế? Dược Vương Cốc điểm nào ? Giang sơn rộng lớn mà gây dựng bấy lâu nay, chẳng đều giao cho con ?"

Doãn Thừa Nghiêu lắc đầu, nét mặt lạnh lùng: "Cha, viên đan d.ư.ợ.c coi như là vật báo đáp ơn sinh thành dưỡng d.ụ.c của cha."

Sắc mặt Doãn Lộ Đức biến đổi, lập tức nổi trận lôi đình: "Nghịch t.ử! Ngươi ý gì?"

Doãn Thừa Nghiêu lùi một bước: "Kể từ hôm nay, và Dược Vương Cốc còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa."

Doãn Lộ Đức tức đến đỏ mặt tía tai: "Ngươi đoạn tuyệt quan hệ với chúng ? Ngươi là con trai của , xương m.á.u của ngươi là từ chúng ! Sống ngươi là của Doãn gia, c.h.ế.t cũng ma nhà họ Doãn! Chuyện ngày hôm nay nếu truyền ngoài, thiên hạ sẽ ngươi thế nào? Nhìn cái Y Vương Tông mà ngươi lập nên ?"

"Chỉ cần luyện đan d.ư.ợ.c phẩm cấp cao, thiên hạ sẽ bất kỳ ý kiến gì với cả." Doãn Thừa Nghiêu lạnh lùng đáp trả.

Doãn Lộ Đức lập tức nghẹn lời, trừng mắt dữ tợn. Hồi lâu , chuyện thể cứu vãn, ông chỉ tay quát: "Được, nghịch t.ử! Ngươi hạng vô cha vô , phản bội tông môn, đại nghịch bất đạo! Ta tuyên bố trục xuất ngươi khỏi Dược Vương Cốc, từ nay về ngươi còn là của Dược Vương Cốc, cũng con trai nữa, ngươi phép mang họ Doãn!"

Cặp nam nữ trẻ tuổi lưng Doãn Lộ Đức đều lộ nụ đắc ý.

Doãn Thừa Nghiêu lạnh: " họ gì là chuyện của , ông quản ."

Doãn Lộ Đức gầm lên: "Ta sẽ thông cáo thiên hạ, bất cứ kẻ nào dây dưa với Y Vương Tông đều là đối đầu với Dược Vương Cốc!"

Doãn Thừa Nghiêu ngược còn mỉm : "Rất . Mời ông mau ch.óng thông cáo thiên hạ, đem tất cả khách hàng của ông đuổi sang chỗ , thưa Doãn Cốc chủ."

Dứt lời, nắm lấy tay : "Quân Dao, chúng ."

Anh triệu hồi hắc kiếm hóa thành phi kiếm, đó bế bổng lên theo kiểu công chúa bước lên kiếm. Phi kiếm vụt bay mất. Doãn Lộ Đức tức đến run rẩy, lùi một bước, cảm thấy cổ họng ngọt đắng phun một ngụm m.á.u lớn.

"Cha!" Cặp nam nữ trẻ tuổi lập tức chạy đỡ lấy ông , mặt đầy vẻ lo lắng nhưng trong lòng mở cờ trong bụng. Doãn Thừa Nghiêu - đứa con đích xuất , Dược Vương Cốc tương lai sẽ là thiên hạ của bọn họ.

"Nghịch t.ử! là nghịch t.ử mà!" Doãn Lộ Đức ngửa mặt lên trời gào thét, lòng đầy chua chát và đau đớn.

Nếu đứa con vô dụng thì cũng , nhưng Doãn Thừa Nghiêu chỉ thăng cấp Thần cấp khi còn trẻ mà còn là một luyện đan sư cửu phẩm. Dược Vương Cốc thì chắc chắn sẽ huy hoàng hơn nhiều. Còn bây giờ, ông mất đứa con ưu tú nhất, còn tự rước thêm một đối thủ cạnh tranh, bảo ông hận?

Ông hai đứa trẻ mặt, vẻ mặt vồn vã nịnh nọt của chúng khiến ông phát phiền, liền vung tay đẩy chúng : "Đều là chủ ý tồi tệ của các ! Đứa con giỏi giang của đều các đuổi mất ! Cút, cút hết cho !"

Cả hai đều giật sợ hãi, của họ nháy mắt hiệu bảo họ mau rời . Bà theo Doãn Lộ Đức nhiều năm, đương nhiên hiểu tính nết ông , lúc ông đang bực bội cần tìm trút giận, thể để ông trút lên đầu con cái .

Hai trẻ tuổi lẻn mất, kết quả là đám t.ử hầu hạ bên cạnh Doãn Lộ Đức chịu khổ. Đêm đó, hai đ.á.n.h trọng thương.

________________________________________

Chúng trở về Y Vương Tông, tâm trạng Doãn Thừa Nghiêu chút sa sút. nhẹ nhàng ôm lấy vai từ phía , : "Anh vẫn còn em."

Anh khẽ nghiêng đầu, ngước mắt ánh nắng ban mai: "Anh còn những t.ử trung thành nữa. Ngay cả khi tin đồn giải tán tông môn, họ cũng rời , vẫn luôn chờ trở về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-719-su-phu-da-tro-lai.html.]

Doãn Thừa Nghiêu khẽ nhếch môi: "Em đúng, còn ."

áp mặt lưng , thầm : "Sau , sẽ còn thêm nhiều nữa."

Anh gật đầu, bỗng hỏi: "Quân Dao, thời gian qua... bọn chúng gì em?"

ngập ngừng một lát kể bộ đầu đuôi câu chuyện. Sắc mặt Doãn Thừa Nghiêu lập tức tối sầm, đáy mắt hiện lên cơn giận dữ, vung tay vỗ mạnh xuống khiến chiếc bàn gỗ hồng mộc mới đóng xong nát vụn thành từng mảnh.

"Khinh quá đáng!" Anh phẫn nộ, "Chúng thừa em là phụ nữ của , mà dám giao em cho Doãn Thừa Thuấn! Để em chịu sự sỉ nhục của tên khốn đó!"

"Đừng giận nữa." an ủi, "Dù em cũng thương gì, ngược tên Doãn Thừa Thuấn đó giờ thành phế nhân ."

Ánh mắt Doãn Thừa Nghiêu ngoài cửa sổ lạnh thấu xương. Chỉ riêng việc trở thành phế nhân thể xóa nhòa hận thù trong lòng ? Bọn chúng chỉ tổn thương yêu, mà còn tạo cơ hội cho Đường Minh Lê " hùng cứu mỹ nhân". Thật là quá quắt!

Một tuần , Dược Vương Cốc truyền tin tức: Doãn Thừa Nghiêu trục xuất, Doãn Thừa Thuấn lâm trọng bệnh tĩnh dưỡng trong cốc, Cốc chủ chọn một con trai khác là Doãn Thừa Ngọc kế vị.

Thế nhưng lâu , Doãn Thừa Ngọc trong một luyện chế đan d.ư.ợ.c tứ phẩm nổ lò, trọng thương suýt c.h.ế.t, bộ khuôn mặt gần như thiêu hủy, kinh mạch tổn thương khiến tu vi thụt lùi, khó lòng thăng tiến. Doãn Lộ Đức vì chuyện mà nổi trận lôi đình, nghi ngờ là do Doãn Thừa Nghiêu nhưng bất kỳ bằng chứng nào.

Tiếp đó, hàng loạt chuyện xui xẻo ập đến Dược Vương Cốc: vườn linh d.ư.ợ.c quý cháy rụi một nửa, một lô đan d.ư.ợ.c bán cho Thiên Khu Tông phát hiện là hàng kém chất lượng, thậm chí vài luyện đan sư thực lực mạnh còn bỏ . Dược Vương Cốc liên tục gặp họa, tổn thất nặng nề. Doãn Lộ Đức vì sầu muộn mà bạc trắng cả đầu.

thầm nghĩ, đây là cách Doãn Thừa Nghiêu trút giận cho ? Rất , cảm thấy hả .

Rảnh rỗi việc gì , mở máy tính lên. Thời gian qua vẫn luôn để tin nhắn cho sư phụ Âm Trường Sinh nhưng ông hồi âm, chắc là vẫn từ Cực Uyên trở về. hôm nay mở , thấy biểu tượng của ông sáng lên.

"Sư phụ!" mừng rỡ , "Người về ạ?"

Giọng quen thuộc của Âm Trường Sinh vang lên, nhưng chút mệt mỏi: "Chuyện ở Cực Uyên giải quyết xong. Chuyện ở phàm gian... con cũng giải quyết chứ?"

gật đầu, kể chuyện. Âm Trường Sinh thở dài: "Đông Nhạc Đại Đế tính tình hỉ nộ vô thường, con rời xa cũng ."

thầm nghĩ, xem danh tiếng của Đường Minh Lê ở Thiên giới lắm nhỉ.

Âm Trường Sinh tiếp: "Còn về phần Doãn Thừa Nghiêu , tạm thời thấy cũng , nhưng cần khảo sát thêm."

bật "phụt" một cái, ông hỏi: "Con cái gì?"

đáp: "Sư phụ, lời của giống hệt một cha đang lo lắng cho con gái ."

Âm Trường Sinh: "..."

Đối phương im lặng hồi lâu mới bảo: "Ta là sư phụ của con, lo lắng cho con là chuyện bình thường, con đừng nghĩ nhiều."

Ơ? nghĩ nhiều ? Ý ông là đừng hy vọng nhận tình cha từ ông ? Cũng đúng, quan hệ của chúng là thầy trò là bạn bè, nếu coi ông là cha thì cũng thấy gượng gạo thật.

"Ta còn chút thời gian, con hiểu về tu luyện cứ hỏi ." Âm Trường Sinh lảng sang chuyện khác.

gật đầu, thỉnh giáo ông nhiều vấn đề. Cách ông giảng giải đơn giản, dễ hiểu, khiến cảm thấy như khai sáng. Chẳng mấy chốc đến tối, Âm Trường Sinh : "Thời gian còn sớm nữa, Quân Dao, hiểu cứ để tin nhắn cho ."

"Vâng, cảm ơn sư phụ."

 

 

 

 

Loading...