Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 735: Buổi hòa nhạc
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:35:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh đột nhiên vươn tay chộp lấy cánh tay , gằn giọng: "Những gì thể cho em, cũng thể cho em, chỉ nhiều hơn chứ bao giờ kém!"
khẽ thở dài, gạt tay và : "Đường , chuyện gì qua thì hãy để nó qua , cũng nên buông bỏ thôi."
"Nếu thể buông bỏ dễ dàng như thì đau khổ thế ." Anh nghiến c.h.ặ.t răng, ánh mắt lộ một tia hận ý: "Tại em xuất hiện mặt ? Nếu em đến, lẽ cả đời sẽ chịu đựng nỗi thống khổ như ."
hít một thật sâu, bình tĩnh : "Anh cũng cần chịu đựng lâu nữa . Đợi đến khi tiêu diệt Tòng Cực, trở về với nhục của Đông Nhạc Đại Đế, sẽ lấy m.á.u trong . Đến lúc đó, đối với chỉ như một xa lạ, lẽ chẳng đến ba mươi năm, sẽ quên sạch là ai thôi."
Anh im lặng, hồi lâu mới nghiến răng nghiến lợi thốt : "Nguyên Quân Dao, em đúng là một tai họa."
Tim nhói đau. Minh Lê của đây tuyệt đối sẽ bao giờ với những lời như .
Sắc mặt lạnh một phần, lòng cũng nguội lạnh theo: "Đường , là thế , lấy m.á.u trong ngay bây giờ, như sẽ vĩnh viễn chịu đựng đau khổ nữa, thấy ?"
Đường Minh Lê nghiến răng, đột ngột bóp lấy cằm , ép ngẩng đầu thẳng mắt : "Nguyên Quân Dao, em đừng quá kiêu ngạo! Đừng ỷ việc thích em mà em dám càn quấy như ."
"Sự yêu thích của , gánh nổi." Những lời tổn thương thốt từ miệng , ánh mắt trở nên lạnh lẽo: "Nếu nỡ từ bỏ tu vi hiện tại thì đừng đến đây mà tỏ thái độ với , cũng lòng tự trọng của ."
Lời còn dứt, đột nhiên cúi đầu, định hôn lấy môi .
Nếu là bình thường, chắc chắn thể né , nhưng hiện tại linh hồn đang tổn thương, thần thức sụt giảm, phản ứng tự nhiên cũng chậm nhiều, cư nhiên hôn trúng.
đại kinh thất sắc, đ.á.n.h một chưởng n.g.ự.c . Anh cư nhiên tránh né, cứ thế hứng trọn một chưởng mới từ từ rời . Khóe môi vương một vệt m.á.u, nở một nụ kỳ quái: "Cuối cùng hiểu tại Đường Minh Lê đây yêu em đến thế. Hương vị của em ngọt ngào như , dù ảnh hưởng từ huyết mạch, cũng thể rời bỏ em."
bừng bừng nổi giận, nhảy dựng lên mắng: "Anh tư cách gì mà bình phẩm tình cảm của và Minh Lê? Cút ngay cho !"
Vừa dứt lời, cửa bỗng mở toang, Dãn Thịnh Nghiêu bước nhanh với vẻ mặt cực kỳ khó coi. Không một lời, lập tức triệu hoán hắc kiếm, c.h.é.m thẳng về phía Đường Minh Lê. Đường Minh Lê tất nhiên chịu kém cạnh, triệu hoán kim kiếm nghênh chiến. Hai giao đấu khiến căn nhà ngừng rung chuyển, mắt thấy sắp sụp đổ đến nơi.
Cơn giận bùng lên trong lòng, lao giữa hai , mỗi tay bắt lấy một lưỡi kiếm. Lưỡi kiếm sắc lẹm cứa rách da thịt, m.á.u tươi lập tức trào . Cả hai đều sững sờ kinh ngạc. trân trân họ, gắt lên: "Hai gây lộn đủ ?"
Cả hai đều mặt nặng mày nhẹ, im lặng .
" chịu đủ !" phẫn nộ , "Chịu đủ sự dây dưa dứt ! Hôm nay cho rõ ràng ở đây , kết thúc đoạn nghiệt duyên luôn!"
Hai đều căng thẳng . sang Đường Minh Lê: "Đường , Minh Lê đây mất . Trong một thời gian dài thể buông tay, thậm chí đến tận bây giờ cũng dám khẳng định quên . Thịnh Nghiêu ở bên giúp đỡ và an ủi lúc khó khăn nhất. quyết định gác quá khứ để ở bên là sự lựa chọn suy nghĩ kỹ lưỡng. sẽ lòng đổi , bỏ rơi để theo . Trừ khi cần nữa, còn sẽ bao giờ rời bỏ , hiểu ?"
Ánh mắt Dãn Thịnh Nghiêu lóe lên vẻ xúc động và hưng phấn, còn trong mắt Đường Minh Lê là sự tuyệt vọng nồng đậm.
Nỗi tuyệt vọng đó chỉ như một tia sáng lướt qua, nhanh ch.óng đè nén xuống. Anh che giấu giỏi, vẻ mặt dần trở nên bình thản.
"Được, hiểu ." Anh lùi một bước, liếc Dãn Thịnh Nghiêu. Cái liếc mắt đó tràn đầy sát ý.
sát ý cũng nhanh ch.óng nhạt , : " sống ở thế giới khác hơn hai mươi năm, từng xông pha vô chiến trường, g.i.ế.c ch.óc vô . Những trận chiến đó dạy cho một chân lý: phàm là thứ , tự tay đoạt lấy! Nếu lùi bước dù chỉ một tấc, kết cục sẽ chỉ là c.h.ế.t chỗ chôn thây."
Dãn Thịnh Nghiêu tiến lên một bước chắn mặt : "Cô là của , bất kể ai cướp, đều cho phép. Anh chiêu trò gì cứ việc tung , tiếp hết."
giận cuống, đẩy : "Hai hiểu lời ? Đường Minh Lê, thích là Minh Lê đây, ! tuyệt đối thể ở bên , từ bỏ ý định đó !"
Đường Minh Lê lạnh lùng đáp: "Chuyện do em quyết định!"
nghiến răng: "Anh chỉ khiến thêm hận thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-735-buoi-hoa-nhac.html.]
"Tùy em." Anh thản nhiên , " thà để em hận còn hơn trơ mắt em ở bên đàn ông khác."
Nói xong, Dãn Thịnh Nghiêu bằng ánh mắt âm u, lùi một bước hình đột ngột lóe lên, biến mất bên ngoài cửa.
nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, một giọt nước mắt lăn dài má. Dãn Thịnh Nghiêu lập tức ôm lấy : "Quân Dao, em yên tâm, nhất định sẽ bảo vệ em. Hắn là Đông Nhạc Đại Đế thì ? Đừng quên nắm giữ Ngọc Ấn của Đông Hoa Đại Đế, địa vị ngang hàng với , đừng hòng động em."
lắc đầu, thều thào: "Tại biến thành như ? Chẳng lẽ thật sự là em sai ?"
Dãn Thịnh Nghiêu xót xa : "Quân Dao, đừng buồn nữa, em còn mà."
khẽ thở dài: "Em mệt quá, để em nghỉ ngơi một lát."
Dãn Thịnh Nghiêu bế thốc lên, nhẹ nhàng đặt xuống giường, đắp chăn cẩn thận: "Linh hồn em đang thương, cảm xúc nên biến động quá lớn. Ngủ em, đừng lo lắng, chuyện ."
gật đầu nhắm mắt .
Một tuần lễ trôi qua lặng lẽ trong lúc dưỡng bệnh. Khi thấy tinh thần khá hơn, gọi Lý Mộc T.ử cùng dạo phố cho khuây khỏa, cảm nhận chút khí náo nhiệt của nhân gian.
Lý Mộc T.ử hào hứng đề nghị: "Sư phụ, là ca nhạc của Lý Khiết Hạo ."
"Lý Khiết Hạo?" ngạc nhiên hỏi, "Là ai?"
Lý Mộc T.ử kinh ngạc: "Sư phụ mà Lý Khiết Hạo ? Người đúng là tách biệt với xã hội quá . Lý Khiết Hạo là ca sĩ nổi tiếng nhất hiện nay đấy. Anh mắt đầy hai năm chinh phục bộ hâm mộ Hoa Hạ bằng giọng hát tuyệt vời, hiện là ca sĩ yêu thích nhất. Nghe sang năm đĩa CD của sẽ phát hành cầu."
mà mờ mịt, xem đúng là rời xa xã hội quá lâu.
"Sư phụ, ngày mai tổ chức concert tại thành phố Sơn Hà, con tình cờ hai tấm vé, cùng nhé." Cô bé phấn khích .
Nhìn gương mặt háo hức của Mộc Tử, thầm thở dài. Ở tuổi cô bé đúng là lứa tuổi thích đu thần tượng, còn , rõ ràng chẳng lớn hơn cô bé bao nhiêu nhưng tâm thế như một bà già .
"Được, chúng cùng ." . Có lẽ nhạc một chút sẽ khiến tâm trạng hơn.
Chiều tối hôm , khi đến hiện trường buổi biểu diễn, mới thấu hiểu Lý Khiết Hạo yêu thích đến nhường nào. Sân vận động sức chứa mười vạn chật kín còn chỗ trống. Xung quanh là biển mênh m.ô.n.g, ai nấy đều cầm gậy huỳnh quang, giơ cao biểu ngữ, hưng phấn chờ đợi thần tượng xuất hiện.
đầy hắc tuyến, đôi khi thật sự thể hiểu nổi những . Chỉ là một ca sĩ thôi mà, dù hát đến mấy thì cần cuồng nhiệt đến thế ?
Vé Lý Mộc T.ử mua là vé hạng đặc biệt, vị trí ngay sát sân khấu. Nghe một tờ giá tới tám nghìn tám trăm tám mươi tám tệ mà vẫn mà mua. Cô bé nhờ vả các mối quan hệ mới mua giá gốc, chứ chợ đen hét giá lên tới hơn vạn tệ.
một nữa đầy hắc tuyến. Chỉ là một tấm vé thôi mà cũng chợ đen ? Đám phe vé đúng là quá lộng hành.
Bên trong vô cùng đông đúc, dù là ghế đặc biệt nhưng hâm mộ vẫn chen lấn bịt kín các lối . Lý Mộc T.ử chen mãi , liền nổi giận, trực tiếp giải phóng uy áp của dị năng giả cấp bảy. Những bình thường xung quanh lập tức cảm thấy một luồng áp lực đè nặng, khiến họ tự chủ mà lùi sang hai bên nhường lối.
"Sư phụ, mời." Lý Mộc T.ử nháy mắt với .
mỉm , sải bước tiến lên. Chúng đến , đều dạt né tránh đến đó.