Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 742: Hắn thương em, anh sẽ không tha cho hắn
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:35:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
luôn cảm thấy chuyện hề đơn giản như thế. Vẫn còn một sát thủ tên là Thần Phạt xuất hiện, chính là tuyệt thế cao thủ hạng hai Hắc Bảng, buộc giữ tinh thần tỉnh táo gấp mười hai mới .
Đêm khuya, thành phố Sơn Hà bao giờ ngủ, luôn chìm trong ánh đèn rực rỡ. Tại một quán ăn vỉa hè ven đường, đây là lúc việc kinh doanh phát đạt nhất trong ngày, hầu như còn chỗ trống. Thực khách uống bia gặm đủ loại xiên nướng, ăn uống rôm rả, vô cùng náo nhiệt.
Trong đó, một bàn một nước ngoài. Anh còn trẻ, đeo một chiếc ba lô vai, trông giống như một lưu học sinh. Ở thành phố Sơn Hà, lưu học sinh nước ngoài nhiều, quá quen mắt nên chẳng ai buồn liếc thêm thứ hai.
Hắn gọi một đĩa xiên nướng đầy ắp, nhắm cùng một chai bia Sơn Hà, chẳng mấy chốc xử lý xong hơn nửa đĩa.
lúc , tiến gần. Bà chủ quán hớn hở chào mời: "Vị ăn gì đây?"
"Tìm ." Chàng trai trẻ .
"Ồ, , gọi gì cứ việc bảo nhé." Bà chủ bận rộn chỗ khác. Chàng trai trẻ chậm rãi tiến đến mặt gã lưu học sinh, : "Ngồi ghép bàn chứ?"
Gã lưu học sinh ăn đến mức mồm mép đầy dầu mỡ, dùng tiếng Hoa lơ lớ : "Được."
Chàng trai trẻ xuống đối diện, thản nhiên . Hắn sững một chút, cầm chiếc ly sạch bên cạnh rót cho một ly bia, : "Cùng uống ."
Chàng trai trẻ nhếch môi: "Thần Phạt danh tiếng lẫy lừng mà ăn xiên nướng vỉa hè thế , đúng là khiến ngã ngửa."
Gã lưu học sinh cũng : "Luyện đan sư cửu phẩm, tông chủ Y Vương Tông – ngài Dãn Thịnh Nghiêu. Ngài g.i.ế.c Nữ yêu Địa ngục bao lâu tìm , quả nhiên là thần thông quảng đại."
Dãn Thịnh Nghiêu mỉm , bưng ly bia lên nhấp một ngụm, : "Không còn cách nào khác, vất vả lắm mới tìm cô vợ, thể để các g.i.ế.c mất ?"
Thần Phạt tuy bề ngoài trông giống sinh viên nhưng thực tế bốn mươi chín tuổi. Nhờ thực lực mạnh mẽ và thiên phú cao, hiện tại tu vi Thần cấp đỉnh phong, thọ nguyên lên đến một nghìn hai trăm tuổi. Ở tuổi bốn mươi chín, quả thực vẫn coi là trẻ. Hắn sở hữu khuôn mặt trẻ thơ, mỗi khi lộ hai lúm đồng tiền, dễ khiến phụ nữ bộc phát bản năng .
"Vậy, ngài Dãn đây đến để g.i.ế.c ?" Thần Phạt hỏi.
Dãn Thịnh Nghiêu : "Tư liệu về các hạ nghiên cứu kỹ, nền tảng của sâu, thế lực cũng mạnh. động thủ với . Nếu thể từ bỏ nhiệm vụ , hôm nay chúng thể uống với một bữa trò."
Thần Phạt lớn, bảo: "Tới, tới, uống rượu !"
Hắn hào sảng uống cạn một , hét lớn: "Chủ quán, cho thêm một két bia nữa!"
Một két là mười hai chai. Thần Phạt bật nắp, rót cho Dãn Thịnh Nghiêu một ly : "Uống , chuyện gì uống xong hãy ."
"Được. Uống!" Dãn Thịnh Nghiêu nâng ly.
Hai cư nhiên thật sự chén tạc chén thù với . Đến khi trời gần sáng, họ uống hết tổng cộng hai mươi lăm két bia, hơn ba trăm chai, khiến những thực khách khác mà há hốc mồm kinh hãi.
Vợ chồng bà chủ quán cũng chút kinh hồn bạt vía, rón rén tới : "Hai vị... cái , chúng đóng cửa ."
Thần Phạt : "Yên tâm, chúng ăn quỵt ."
Bà chủ mà nước mắt: "Ai sợ các ăn quỵt chứ, sợ các uống c.h.ế.t ở quán thì , lúc đó đền đến tán gia bại sản cũng hết tội."
Dãn Thịnh Nghiêu lấy một chiếc thẻ ngân hàng đưa cho bà chủ, : "Hai về . Số tiền trong đủ để hai thuê một mặt bằng, mở một cửa tiệm hẳn hoi ."
Bà chủ định gì đó, nhưng ông chủ là tinh ranh, lập tức chạy kéo vợ : "Vâng, , hai vị cứ từ từ uống, chúng xin cáo lui ."
Nói ông lôi tuột bà vợ . Bà chủ cuống lên: "Ông cái gì ?"
Ông chủ hạ thấp giọng: "Bà ? Hai đó đều nhân vật tầm thường ."
Bà chủ giật : "Họ là... dị nhân?"
"Chúng mau thôi, tránh để vạ lây!"
"Dị nhân thì chứ?" Bà chủ bất mãn, " báo cảnh sát, bộ phận chuyên quản lý mấy dị nhân mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-742-han-thuong-em-anh-se-khong-tha-cho-han.html.]
"Bà cô của ơi, bà đừng loạn nữa!" Ông chủ phát hỏa, "Người chẳng đưa tiền ? Đi, mau, đừng để đến mạng cũng chẳng còn."
Sau khi vợ chồng chủ quán khỏi, đúng lúc đó là bốn giờ sáng, trời vẫn sáng hẳn. Con đường rộng thênh thang trống huếch trống hoác, một bóng .
Dãn Thịnh Nghiêu uống cạn chai bia cuối cùng, ném vỏ chai lưng, : "Động thủ ."
Thần Phạt nhếch môi nở nụ nhạt, phất tay một cái, chiếc bàn cùng bát đĩa chai lọ mặt bỗng nhiên vỡ vụn, hóa thành bụi phấn.
Thần Phạt – hạng hai Hắc Bảng, ma pháp sư Thần cấp đỉnh phong.
Ma pháp sư là một nhóm dị nhân lịch sử lâu đời ở thế giới phương Tây. Hàng triệu năm , trong cuộc đại chiến giữa nhân loại và Ma tộc, họ học tập pháp thuật của Ma tộc, dùng chính pháp thuật đó để chống chúng. Họ từng lập nhiều chiến công hiển hách và một thời gian dài vô cùng rực rỡ. khi Giáo đình xuất hiện, họ coi là dị giáo và truy quét gắt gao. Vô ma pháp sư sát hại, đó chính là cuộc săn lùng phù thủy nổi tiếng trong lịch sử phương Tây.
Cho đến tận bây giờ, các ma pháp sư vẫn luôn ẩn trong bóng tối, dám lộ diện bừa bãi. Cho đến khi Thần Phạt xuất thế. Giáo đình phương Tây và các thế lực khắp nơi căm thù thấu xương nhưng vẫn thể g.i.ế.c nổi, để tung hoành thiên hạ hơn hai mươi năm, trở thành một huyền thoại.
Giờ đây, huyền thoại đó đang ngay mặt Dãn Thịnh Nghiêu.
Dãn Thịnh Nghiêu dậy, luồng khí xung quanh đột ngột trở nên cuồng bạo. Trong phút chốc, cát bay đá chạy, năng lượng mạnh mẽ xoay quanh như một vị thần linh. Còn xung quanh Thần Phạt, từng vòng tròn ma pháp mini xuất hiện, lúc sáng lúc tối, năng lượng luân chuyển nghiền nát thứ xung quanh.
Sự d.a.o động năng lượng kịch liệt ở khu phía Tây thành phố Sơn Hà chấn động cả thành phố. Cuộc giao tranh của các cao thủ Thần cấp khiến đất trời biến sắc.
Bộ phận đặc biệt lập tức hành động. Tiểu Lâm nhanh ch.óng đưa đến sơ tán cư dân xung quanh. Thực tế đây là phố chợ đêm, ở xung quanh nhiều, là bốn giờ sáng nên đường thưa thớt, mấy thương. các tòa nhà thì sụp đổ quá nửa. Khi chạy đến nơi, khói bụi mù mịt, khí nồng nặc mùi xi măng.
"Thịnh Nghiêu!" như điên dại bới đống gạch đá ngổn ngang, lộ một khuôn mặt tái nhợt phủ đầy bụi trắng.
chạm động mạch cổ của , may quá, tuy thương nặng nhưng tổn hại đến căn cơ. đá văng tảng đá lớn đè lên , kéo , áp tay lên n.g.ự.c truyền linh khí để sửa chữa các kinh mạch tổn thương.
Anh chậm rãi mở mắt, khóe môi khẽ nhếch: "Quân Dao, em an ."
Lời dứt, từ đống đổ nát phía đối diện vang lên tiếng động lớn, một trai nước ngoài lảo đảo dậy. Ánh mắt âm hiểm, chằm chằm Dãn Thịnh Nghiêu như xé xác từng mảnh.
nghiến răng, triệu hoán Điệp Luyến Hoa kiếm định lao lên, nhưng thấy gã nước ngoài đó đột ngột phun một ngụm m.á.u lớn, ngã khụy xuống đất, hai tay chống xuống mặt đường, ngũ quan đều rỉ m.á.u đỏ tươi.
chấn động trong lòng. Hắn thương nặng, nặng hơn Dãn Thịnh Nghiêu nhiều.
Bất ngờ, ngẩng phắt đầu lên, bật lớn.
"Hay! Đã lâu lắm mới đ.á.n.h một trận sảng khoái thế !" Hắn , "Dãn Thịnh Nghiêu! Ngài là một dũng sĩ! Trận chiến hôm nay, ngài giành sự tôn trọng và tình hữu nghị của ! sẽ thực hiện lời hứa của , tay với phụ nữ của ngài nữa!"
Nói xong, giơ tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một ma pháp trận màu xanh lá cây. Ma pháp trận tỏa ánh sáng xanh nhạt bay lên trung, ở giữa xuất hiện một lối màu đen. Hắn nhún chân một cái, chui tọt trong ma pháp trận.
"Hẹn ngày tái ngộ!"
định đuổi theo nhưng Dãn Thịnh Nghiêu giữ .
"Đừng đuổi theo." Anh , "Thằng nhóc nhiều thủ đoạn giữ mạng, dễ g.i.ế.c nó ."
Đáy mắt ngập tràn sự phẫn nộ: "Hắn thương thành thế , em sẽ tha cho !"
Dãn Thịnh Nghiêu bật , động đến vết thương nên ho sù sụ: "Hắn là một đối thủ đáng kính trọng!" Nói đoạn, bằng ánh mắt chứa chan niềm vui: "Có câu của em, tất cả những gì đều ý nghĩa ."
Tim thắt từng cơn đau đớn, cõng lên lưng: "Đừng mấy lời sến súa đó nữa, chúng về nhà thôi."
Hai chữ "về nhà" khiến mắt Dãn Thịnh Nghiêu lóe lên một tia hạnh phúc. Anh vòng tay ôm lấy vai , : "Được, chúng về nhà."