Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 745: Thực sự là anh ấy!

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:35:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Các ông xem, giờ tính đây?" Một thương nhân Nam Dương lên tiếng hỏi.

Tên khác hừ lạnh một tiếng: "Chính phủ Hoa Hạ coi trọng việc thu hút đầu tư như , chắc chắn sẽ mặt giúp chúng thôi."

Tên còn cũng gật đầu tán thành: " thế, chúng tìm mấy bạn quan chức. Doanh nghiệp Hoa Hạ đều sợ quan, chỉ cần họ chịu mặt, chắc chắn thể khiến tập đoàn Lạc Thị quỳ xuống cầu xin chúng ăn cùng."

________________________________________

Lúc , Lạc Gia rời khỏi lầu Đức Huệ. Sau khi đưa nữ quản lý về nhà, tầng thượng của tòa cao ốc chi nhánh. Vừa bước cửa, sững .

Bởi vì, đang chễm chệ chiếc sofa đối diện, tay cầm một chiếc ly Tulip cao cổ. Bên cạnh là chai vang đỏ mà trân quý nhất, đang thong thả nhấm nháp nó.

Trong mắt hiện lên vài phần giận dữ: "Rốt cuộc cô cái gì? Nếu cô định quyến rũ thì cho cô , chẳng chút hứng thú nào với cô cả! Mời cô rời ngay lập tức."

dậy, chậm rãi bước đến mặt , vòng quanh một vòng. Anh cau c.h.ặ.t mày: "Nếu cô còn , sẽ gọi bảo vệ đấy."

"Gọi bảo vệ cũng vô ích thôi." thản nhiên, "Đến một tu đạo giả ngũ phẩm như còn chẳng đuổi nổi , mấy gã phàm xuất đặc công thì gì?"

Lạc Gia giật , nheo mắt bằng ánh mắt đầy cảnh giác và nguy hiểm.

" điều tra thế của ." , "Anh là trẻ mồ côi, viện từ lúc còn quấn tã, đó nhận nuôi và sống cùng một cặp vợ chồng giáo sư già. Anh từng bái sư ở , tu vi của từ ?"

Sắc mặt Lạc Gia lạnh xuống: "Liên quan gì đến cô?"

" đang tìm một ." thẳng mắt , " , liệu đó ."

"Hòa Ngưng?" Anh nhướng mày hỏi .

mỉm , lật tay một cái, một chiếc sáo trắng hiện . đặt lên môi, thổi lên bản nhạc Đào Yêu Khúc.

Lạc Gia sững sờ, thần tình chút thẫn thờ. Đợi thổi xong một khúc, đột ngột chộp lấy cánh tay , trầm giọng hỏi: "Sao cô bản nhạc ?"

"Bản nhạc là do Hòa Ngưng dạy ." đáp, "Câu đó để hỏi mới đúng, tại thổi?"

Lạc Gia im lặng hồi lâu, : "Từ nhỏ những ký ức kỳ lạ, lúc lúc . Trong những mảnh ký ức đó, là một tu đạo giả, sống nhiều năm ở một nơi hoa đào nở rộ để tu tập công pháp." Anh dừng một chút: " vẫn luôn tưởng rằng đó là ký ức từ tiền kiếp."

vội vàng hỏi: "Nơi hoa đào nở rộ đó trông như thế nào?"

"Nơi đó như tiên cảnh nhân gian, sống cùng tộc nhân của . Mỗi đều một căn nhà tranh độc lập..." Anh kể tỉ mỉ, sai một ly so với ký ức của .

Hòa Ngưng! Thực sự là Hòa Ngưng!

xúc động đến mức run rẩy cả , lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi mỏng. Anh nghi hoặc : "Cho dù thực sự ký ức đó, cũng chắc là Hòa Ngưng trong miệng cô."

khẽ gật đầu: "Nói đúng lắm, cho nên cần xác nhận một chút."

"Cái gì?" Sắc mặt biến đổi, đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng. Anh lùi một bước, tay ôm trán: "Cô... cô ?"

" bỏ một chút thứ thức ăn của ." .

"Không thể nào, nhổ !"

"Thuốc của hạ, nhổ cũng vô ích."

"Cô... cho cô , dù cô nữa, cũng sẽ ở bên cô !" Anh gắt lên, cơ thể trụ vững nữa mà ngã xuống sofa.

đầy vạch đen mặt: "Anh nghĩ nhiều quá , cũng chẳng hứng thú với ."

Anh lạnh: "Loại phụ nữ như cô gặp nhiều , tìm đủ cách tiếp cận , nhân cơ hội lên giường để m.a.n.g t.h.a.i con của . Cô kết cục của bọn họ thế nào ?"

bỗng nhiên phóng thích linh khí, uy áp Thần cấp đè nặng lên , khiến ép c.h.ặ.t sofa, đến cử động cũng nổi.

"Cô..." Anh kinh ngạc , "Cô cư nhiên là... Thần cấp?"

xoáy mắt : "Là một cao thủ Thần cấp, đàn ông cực phẩm theo đuổi thể xếp hàng từ Triều Thiên Môn đến Quan Âm Kiều. rảnh rỗi đến mức tốn tâm tư quyến rũ một tu đạo giả ngũ phẩm nhỏ bé như , đừng mà tự luyến."

Lạc Gia trố mắt , trong ánh mắt thoáng hiện vẻ tổn thương.

tiếp tục: "Tốt nhất là nên ngậm miệng . Kết cục của những phụ nữ đó thế nào , nhưng kết cục của , sẽ sớm thôi."

Lạc Gia nghiến răng: "Rốt cuộc cô định gì?"

rút một con d.a.o nhỏ từ trong áo , đưa lên mặt . Anh nheo mắt: "Cô g.i.ế.c ? Cái tên Hòa Ngưng là kẻ thù của cô ?"

hai lời, nắm lấy tay , rạch một đường lên cổ tay. Máu tươi tức thì tuôn , khí thoang thoảng một mùi hương lạ kỳ. Một cảm giác huyết mạch tương liên dâng lên từ tận đáy lòng. kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Là , Hòa Ngưng, đúng là !"

Lạc Gia : "Cứ cho là là Hòa Ngưng thì ? còn nhớ những chuyện , cũng quen cô, cô gì?"

khựng . Phải , chấp nhất tìm kiếm Hòa Ngưng như , rốt cuộc là gì? Nhận ? sến súa đến thế. Có lẽ, khi trải qua t.h.ả.m kiếp ở đại lục Sơn Hải, chỉ còn sống . Thế là đủ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-745-thuc-su-la-anh-ay.html.]

khẽ bật thành tiếng. Anh ngẩn ngơ trong bóng tối. Ánh trăng xuyên qua lớp kính cửa sổ chiếu lên mặt , phủ lên một lớp sương lạnh nhạt. lấy một hộp t.h.u.ố.c mỡ bôi lên cổ tay , vết thương lập tức khép miệng và lành với tốc độ mắt thường cũng thấy .

ngẩng đầu, bốn mắt . Chẳng hiểu mặt , má ửng lên một vệt hồng nhạt.

"Nhìn như thế gì?" Anh lầm bầm, "Dù là Hòa Ngưng, cũng sẽ nối tiền duyên với cô ."

phì thành tiếng. Khóe môi giật giật: "Lời buồn lắm ?"

"Anh nhầm ." , "Hòa Ngưng tình của ."

"Vậy là..."

trả lời, chỉ sâu sắc một cái: "Chỉ cần còn sống, mãn nguyện ."

Lời dứt, một cơn gió thoảng qua, biến mất. Anh cổ tay , vết thương đóng vảy, mọc da non. Anh nghiêng đầu bầu trời đêm qua cửa sổ. Đêm khuya mờ mịt, thâm trầm như mực đế, đặc quánh tan.

________________________________________

Vừa bước khỏi tòa nhà Lạc Thị xa, lên tiếng về phía con hẻm tối đen: "Ra ."

Một bóng từ trong bóng tối chậm rãi bước , chính là Dãn Thịnh Nghiêu.

"Thật trùng hợp." Anh cảm xúc.

"Phải, đúng là trùng hợp thật." đầy vạch đen đầu, "Đừng bảo tới đây để bắt gian đấy nhé."

"Anh tin em." Anh .

tất nhiên là tin: "Tin em mà còn bám đuôi ?"

"Anh chỉ là tin tưởng lũ đàn ông thôi." Anh chậm rãi bước tới mặt , sâu thẳm: "Anh lo chúng sẽ ý đồ bất chính với em. Đặc biệt là lúc đêm đen gió lớn, đàn ông dễ biến thành sói."

Cơ mặt giật giật: "Anh ghen ?"

Vẻ mặt Dãn Thịnh Nghiêu chút gượng gạo: "Không ."

Còn , ghen đến mức sóng chua dâng trào cả biển đấy!

Dãn Thịnh Nghiêu im lặng một lúc hỏi: "Anh thực sự là Hòa Ngưng?"

gật đầu: "Máu của dị hương giống hệt , hơn nữa còn mang cho cảm giác huyết mạch tương liên."

Dãn Thịnh Nghiêu nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Em định tính ?"

"Tính là tính ?" đáp, "Chỉ cần còn sống là . Tuy chúng chung huyết mạch, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là lạ mà thôi."

Dãn Thịnh Nghiêu thở phào một thật dài: "Vậy thì ."

lườm một cái, còn bảo ghen.

"Được , về thôi." xoay định , Dãn Thịnh Nghiêu bất ngờ bế thốc lên kiểu công chúa. hốt hoảng: "Anh cái gì ?"

"Đưa em về nhà."

" tự ."

"Anh thích bế cơ."

"... phản đối!"

"Phản đối vô hiệu!"

"..."

Sao đây phát hiện bá đạo thế nhỉ?

Rất nhanh đó chúng về đến cổng Quế Viên. Thế nhưng, thấy một chiếc Maserati quen thuộc đỗ cửa nhà, một bóng hình cao ráo đang tựa xe.

Đường Minh Lê?

Dãn Thịnh Nghiêu cảnh giác , vòng tay ôm càng c.h.ặ.t hơn. Ánh mắt Đường Minh Lê tối sầm , khóe môi mang theo một tia giễu cợt: "Hai đúng là nhã hứng thật đấy, nửa đêm nửa hôm còn khoe ân ái."

 

 

 

 

Loading...