Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 749: Anh ta quan trọng hơn cả anh sao?
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:35:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nghe một vị cao thủ Thần cấp tay g.i.ế.c c.h.ế.t mụ cổ sư tên Ba Na đó, ép mấy gã thương nhân Nam Dương tự thú, mới thể giải oan." Luật sư , "Lạc tổng, đơn giản nha, cao thủ Thần cấp đích vì mà tay đấy."
Lạc Gia nhíu mày, trong đầu chợt hiện lên một bóng dáng. Anh im lặng hồi lâu khẽ thốt: "Chẳng lẽ là cô ?"
Hoàng hôn buông xuống, những tia nắng cuối ngày rạng rỡ hắt Quế Viên của . Bỗng nhiên tiếng gõ cửa, mở thì thấy đó chính là Lạc Gia.
"Nguyên cô nương." Anh ôm một chiếc hộp ngọc trong tay, : "Mạo quấy rầy, hy vọng cô đừng trách."
"Vào ." mời phòng khách, đích pha một ấm hỏi: "Lạc tổng tìm việc gì?"
Lạc Gia đáp: "Lần thể thuận lợi minh oan đều nhờ Nguyên cô nương giúp đỡ, vô cùng cảm kích. Đây là một chút lòng thành, mong cô đừng chê."
Anh mở hộp , bên trong là một cây Dưỡng Thần Thảo, thứ dùng để luyện chế Dưỡng Thần Hộ Linh Đan là tuyệt vời nhất. Phân của mãi vẫn tỉnh , lẽ Dưỡng Thần Hộ Linh Đan sẽ tác dụng?
gật đầu, nhận lấy hộp ngọc: "Đã là tấm lòng của Lạc tổng, xin nhận."
Lạc Gia đăm đăm, ánh mắt khiến chút thoải mái. hỏi: "Lạc tổng, gì thế? Trên mặt dính gì ?"
Anh ngập ngừng một lát hỏi: "Nguyên cô nương... Hòa Ngưng... rốt cuộc là gì của cô?"
"Anh ..." im lặng giây lát, những hình ảnh trong giấc mơ lướt qua tâm trí. Khóe môi khẽ nhếch lên: "Vừa là thầy, là bạn."
Anh nhíu mày: "... trong những mảnh ký ức vụn vặt của , cô."
mỉm , điều quá đỗi bình thường. Hòa Ngưng thực hề quen , chúng cách hàng ngàn vạn năm lịch sử.
"... từ đầu thấy cô, cảm thấy chút quen thuộc." Anh , "Giống như là... thất lạc nhiều năm ."
Đó chính là sức mạnh của huyết mạch.
Anh do dự một chút bảo: "Nếu... nếu Nguyên cô nương chê, chúng ... thể bạn ?"
kịp trả lời, dường như cảm thấy ngượng ngùng: " phận của , cô là Thần cấp cao quý, còn chỉ là một tán tu ngũ phẩm..."
bỗng bật dậy, đặt tay lên vai .
Anh đầy vẻ kỳ lạ. Sắc mặt nghiêm nghị, chộp lấy gáy , ép cúi đầu xuống để lộ phần cổ trắng sạch. Ở gáy hiện một đường chỉ đỏ cực mảnh, mảnh như sợi tóc, nếu chú ý kỹ thì căn bản thể nhận .
Anh cư nhiên trúng độc? Kẻ nào ? Chẳng lẽ là sư phụ của Ba Na – Miêu Cửu Cổ?
Lúc đó hề nhận tư thế của hai chúng vô cùng ám , trông giống như đang dùng lực ép đầu sát .
lúc , cửa mở , Dãn Thịnh Nghiêu sải bước . Vừa thấy cảnh tượng mắt, sắc mặt lập tức đại biến.
ngẩn , cũng nhận động tác gì đó , vội vàng giải thích: "Thịnh Nghiêu, đây là..."
Chưa đợi giải thích xong, đột ngột tay, bóp nghẹt cổ Lạc Gia nhấc bổng lên, đó ném mạnh ngoài. Cú va chạm vỡ nát cả bộ bàn bát tiên bằng gỗ sưa của .
kinh giận, lập tức chạy đỡ Lạc Gia dậy. Xương cốt gãy mất hai cái, đến cả kinh mạch cũng đứt một sợi. vội vàng cho nuốt một viên đan d.ư.ợ.c, quát lên với Dãn Thịnh Nghiêu: "Anh điên ?"
"Hai đang cái gì?" Đáy mắt Dãn Thịnh Nghiêu dâng lên một nỗi đau đớn sâu sắc, giống như là... bắt quả tang vợ đang vụng trộm với đàn ông khác .
Lòng tràn đầy phẫn nộ. Trong mắt , là loại phụ nữ như ? Một kẻ lẳng lơ, thể phản bội bất cứ lúc nào để lén lút với kẻ khác?
hít một thật sâu, : "Anh trúng độc, em đang chẩn trị cho ."
"Chẩn bệnh mà cần mật thế ?" Ánh mắt Dãn Thịnh Nghiêu vẫn u ám như cũ. thẳng mắt , gằn từng chữ: "Anh... tin tưởng em?"
Ánh mắt Dãn Thịnh Nghiêu rơi Lạc Gia, lạnh lùng : "Anh luôn rằng Hòa Ngưng đối với em là một đặc biệt."
"Nói cách khác, là thực sự tin em." nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đột nhiên thấy l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói.
Dãn Thịnh Nghiêu lạnh lùng Lạc Gia, gầm lên: "Cút!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-749-anh-ta-quan-trong-hon-ca-anh-sao.html.]
Lạc Gia cau mày : "Vị , và Nguyên cô nương chỉ là bạn bình thường, bao giờ ý nghĩ phận sự với cô , xin đừng hiểu lầm."
Toàn Dãn Thịnh Nghiêu tỏa một luồng sát khí nồng nặc, khiến nhiệt độ cả căn phòng hạ xuống vài độ.
"Cút!" Anh lên tiếng nữa. Lạc Gia chỉ cảm thấy một tiếng sét nổ vang trong đầu, cơ thể lảo đảo ngất lịm .
kinh hãi, vội vàng bắt mạch cho , gào lên: "Dãn Thịnh Nghiêu! Anh điên thật ? Anh chỉ tu vi ngũ phẩm, thần thức yếu, thể chịu nổi đòn tấn công của ?"
càng quan tâm đến Lạc Gia, Dãn Thịnh Nghiêu càng phẫn nộ. Anh gắt lên: "Quân Dao, trong lòng em, gã đàn ông tu vi thấp kém còn quan trọng hơn cả ?"
"Tất nhiên là quan trọng nhất!" giận dữ quát , " cũng thể vô duyên vô cớ đ.á.n.h như ! Em coi Hòa Ngưng như thầy như bạn, đ.á.n.h bạn của em, lẽ nào em quyền tức giận?"
"Tốt lắm." Dãn Thịnh Nghiêu lùi một bước, gương mặt đầy vẻ thất vọng, "Quân Dao, em..."
Những lời đó , đôi mắt đỏ hoe, sải bước khỏi Quế Viên. Nhìn theo bóng lưng , lòng từng cơn thắt .
đối với Hòa Ngưng từng nửa điểm tình cảm nam nữ, tại chịu tin chứ?
Thở dài một tiếng não nề, bế Lạc Gia phòng khách, cho uống một viên dưỡng thần đan. Anh thương thế quá nặng, đầy hai giờ tỉnh .
Anh lộ vẻ hối : "Xin , khiến hiểu lầm."
ngoài cửa sổ, lòng đầy muộn phiền: "Nếu tin thì hiểu lầm. Nếu tin, thì dù chỉ một câu với đàn ông, cũng sẽ nghi thần nghi quỷ."
Lạc Gia thở dài, an ủi thế nào. chuyển chủ đề: "Chất độc đơn giản, chắc chắn là do vị cổ sư Thần cấp tên Miêu Cửu Cổ hạ. cho uống đan d.ư.ợ.c để tạm thời trấn áp độc tính, còn việc nhổ tận gốc thì cân nhắc kỹ lưỡng."
Lạc Gia đầy vẻ cảm kích: "Thực sự cảm ơn cô, Nguyên cô nương. Cần linh thực d.ư.ợ.c thảo gì xin cứ bảo, sẽ tìm cách mang về."
Sau khi rời , tâm trạng tệ, liền giam trong phòng tu luyện, nửa tháng mới bước . Lý Mộc T.ử tiến gần, vẻ mặt khó xử : "Sư phụ... chuyện , nên ."
"Có gì thì mau." bảo, "Từ bao giờ con cũng lề mề như ?"
Lý Mộc T.ử do dự một chút : "Là Lạc Gia..."
"Anh thế?" ngạc nhiên, "Độc phát tán ? Ta cho uống đan d.ư.ợ.c, đáng lẽ trấn áp hơn một tháng mới đúng chứ."
Lý Mộc T.ử lắc đầu: "Không ... là chuyện ... Dãn tông chủ..."
nhíu mày: "Thịnh Nghiêu? Anh gì?"
Nửa giờ , vội vã xông hiệu t.h.u.ố.c An Dân. Từ khi tông môn thành lập, danh tiếng của hiệu t.h.u.ố.c ngày càng lớn, từ muôn nơi lặn lội đến đây cầu y đông đến mức sắp đạp đổ cả ngưỡng cửa. Tuy nhiên, hiện nay chẩn bệnh ngoài những danh y mà Dãn Thịnh Nghiêu mời về thì đều là t.ử của , bản sớm còn trực tiếp khám bệnh cho thường nữa. Dù , ngày rằm hàng tháng, vẫn đến xem xét và chỉ dẫn cho các t.ử.
Lúc , Dãn Thịnh Nghiêu đang giảng giải cho t.ử về một ca bệnh nan y. Ngẩng đầu lên, bốn mắt , ánh mắt phần trầm mặc.
"Tất cả lui xuống ." Anh lạnh lùng .
Các t.ử nhận khí gì đó , vội vàng chạy biến ngoài. Sắc mặt khó coi, hỏi thẳng: "Anh những gì?"
Dãn Thịnh Nghiêu liếc một cái lạnh nhạt, bỏ mấy vị t.h.u.ố.c bàn tráp, hỏi ngược : "Em gì?"
"Tại gây khó dễ cho Lạc Gia?" phẫn nộ , "Nửa tháng qua, công ty của ở thành phố Sơn Hà việc gì cũng thuận, chẳng lẽ là tác phẩm của ?"
"Đó là do kinh doanh ." Dãn Thịnh Nghiêu thản nhiên đáp.
"Anh dám dám nhận ?" nghiến răng .
Dãn Thịnh Nghiêu lạnh, nghiêng đầu bảo: "Quân Dao, tất cả những gì đều là thủ đoạn bình thường thương trường, ngay cả bộ phận đặc biệt cũng tìm bất kỳ sai sót nào ."