Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 757: Con đường tắt phi thăng Tiên giới
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:35:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong cơn đau khổ tột cùng, lão Trương định bụng thâm sơn để tự sát. Vùng núi Đại Ba địa thế hiểm trở, thú dữ hoành hành, nhiều nơi thường bao giờ dám bén mảng tới, hễ là cầm chắc cái c.h.ế.t.
Lão chẳng mang theo thứ gì, cứ thế bước sâu rừng già, tìm một nơi dấu chân thú dữ xuống, chờ chúng tới ăn thịt . Như , lão thể theo bầu bạn với vợ con suối vàng.
Lão ròng rã hai ngày hai đêm, mệt lả lúc nào . Khi tỉnh , màn đêm buông xuống, mà thú dữ vẫn chẳng thấy . Vừa đói mệt, lão lồm cồm bò dậy, tiếp tục lảo đảo bước . Không bao lâu, lão chợt thấy phía một luồng sáng phát từ một hang động, kèm theo đó là tiếng đùa của phụ nữ.
Thoang thoảng trong gió, lão còn ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức. Dù quyết chí c.h.ế.t, nhưng một con ma no vẫn hơn con ma đói, lão bèn hướng về phía phát âm thanh mà bước tới.
Lão bước hang động đó. Cửa hang nhỏ hẹp, nhưng bên trong thì gian bỗng chốc mở rộng, ánh sáng lung linh rạng rỡ. Nơi đó hệt như một tòa tiên sơn, núi đình đài lầu các, tất cả đều xây bằng ngọc thạch, vô cùng tráng lệ.
Trong lầu các nhiều diện mạo cực kỳ xinh , cả nam lẫn nữ, họ còn thể bay lượn trung. Lão Trương ngỡ lạc tiên cảnh, lòng đầy phấn khởi. Lão lén lút đến cổng sơn môn, thấy một mảnh ngọc trắng cổng vết nứt, liền bí mật cạy nó xuống. Chỉ cần mang mảnh ngọc về, lão sẽ tiền, thể cưới một vợ khác.
lúc đó, trung bỗng vang lên giọng nữ: "Sao kẻ phàm trần ở đây?"
Lão ngẩng đầu , thấy hai thiếu nữ xinh tuyệt trần. Một mặc váy đỏ, mặc váy xanh, kiểu dáng váy áo đó lão từng thấy bao giờ, đến mê hồn. Hai thiếu nữ là những nhất lão từng gặp, khiến lão đến ngẩn ngơ.
"Vân Hà, cô gã đàn ông xem, già , mặt mũi gian xảo, chắc chắn là kẻ tâm thuật bất chính. Mau đuổi cho khuất mắt." Thiếu nữ váy đỏ dùng tay áo che mặt, dường như chỉ liếc lão một cái cũng thấy bẩn mắt.
Thiếu nữ váy xanh cũng đầy vẻ chán ghét: "Được, Long Cát, đuổi ngay đây!"
Dứt lời, thiếu nữ váy xanh phất tay áo một cái, lão Trương cảm thấy như rơi xuống vực thẳm vạn trượng, sợ hãi hét lên thất thanh. Khi tỉnh , lão thấy đang cửa hang động cũ, trời đang mưa tầm tã, khiến lão ướt sũng từ đầu đến chân. Lão trong hang, thì thấy đó chỉ là một hốc đá nhỏ, nông choèn, một cái là thấy tận đáy.
Thế giới tựa tiên cảnh biến mất dấu vết.
Như sực nhớ điều gì, lão sờ tay lên n.g.ự.c áo, thấy mảnh ngọc cạy vẫn còn trong túi. Lão mừng rỡ khôn xiết, hóa tất cả là mơ, lão thực sự từng đến Tiên giới! Lão còn c.h.ế.t nữa, tìm cách khỏi núi, nhưng phát hiện vượt qua mấy ngàn dặm, đến tận vùng ngoại ô hẻo lánh của thành phố Sơn Hà.
Lão bán mảnh ngọc, nhưng ai dám mua. Các cửa hàng ngọc thạch đều thế gian loại ngọc nào trong suốt và thế , chắc chắn là đồ giả. Cũng chẳng ai tin câu chuyện của lão, kẻ thì bảo lão đói quá nên sinh ảo giác, kẻ cho rằng lão tâm thần.
Lão tiền, cũng về làng, chỉ đau đáu bán mảnh ngọc lấy món tiền hời để về cưới vợ sinh con. Cứ thế phiêu bạt, lão dạt đến nội thành Sơn Hà và lang thang ở đây suốt mấy năm trời.
Lão hết câu, xúc động nắm lấy tay lão: "Ông xem, thiếu nữ váy xanh tên là gì?"
"Hình... hình như gọi là Vân Hà?" Lão biểu cảm của dọa sợ, rụt rè đáp.
Vân Hà? Vân Hà tiên t.ử?
Thiếu nữ mà lão gặp, liệu là vị Vân Hà tiên t.ử mà quen ? Lần khi hồng hoang cự thú trấn áp ở Tòng Cực Uyên suýt chút nữa phá ấn xông , nhiều thần tiên Tiên giới xuống trấn áp. Chính Dương chân quân hy sinh, những khác đều thương, đặc biệt là Vân Hà tiên t.ử. Nghe Âm Trường Sinh cô thương nặng, đang bế quan dưỡng thương, bao giờ mới xuất hiện.
Cũng hai ba năm nay trò chuyện cùng cô . Lòng khỏi dâng lên một chút nhung nhớ và bùi ngùi.
Lão Trương chúng bằng ánh mắt đầy hy vọng: "Mảnh ngọc , các mua ?"
"Mua." Dãn Thịnh Nghiêu đáp, "Ông giá ."
Lão Trương nuốt nước bọt, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam. Lão do dự hồi lâu mới giơ một ngón tay : "Một... một triệu tệ."
"Được." Dãn Thịnh Nghiêu hai lời, đưa cho lão một thẻ ngân hàng: "Trong thẻ một triệu, mảnh ngọc thuộc về chúng ."
Lão Trương vui mừng khôn xiết, thầm xếp chúng hạng "tiền nhiều mà ngốc". "Khoan !" Lão chút nghi ngờ, "Làm trong thẻ thực sự tiền?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-757-con-duong-tat-phi-thang-tien-gioi.html.]
"Đối diện máy ATM kìa." Dãn Thịnh Nghiêu , "Ông thể tự kiểm tra."
Khi thấy dãy hiện lên màn hình, lão Trương xúc động đến mức run rẩy, miệng ngừng lẩm bẩm: " tiền , thực sự tiền , ha ha ha ha!"
________________________________________
Chúng quan tâm đến lão nữa, vội vàng trở về nhà. Nhìn mảnh Tiên ngọc đặt bàn, chút khó hiểu: "Lão chỉ là một phàm nhân, thể Tiên giới?"
Dãn Thịnh Nghiêu đáp: "Chuyện lạ. Trong cổ tịch ghi chép nhiều chuyện phàm nhân gặp tiên."
" những họ gặp mười phần thì đến tám chín là tu đạo giả, chứ thần tiên thật sự." .
Dãn Thịnh Nghiêu khẽ gật đầu: "Khôn Luân còn một cái tên khác là 'Thượng Đế chi hạ đô', nghĩa là kinh thành của Thiên Đế tại phàm gian. tiên nhân thể tùy ý xuống phàm trần vì sẽ thiên đạo pháp tắc trừng phạt. Sở dĩ thấy thần tiên ở Khôn Luân là bởi nơi đó một con đường dẫn đến Tiên giới, chỉ cực ít cơ duyên mới thể tiến ."
Anh dừng một chút, dường như đang chìm ký ức xa xăm của Đông Hoa Đại Đế: "Thời cổ đại nhiều tu đạo giả núi Khôn Luân cầu tiên vấn đạo, thực chất là đường tắt, thông qua con đường đó để Tiên giới. Tuy nhiên, thực sự thành công chỉ đếm đầu ngón tay."
nhịn hỏi: "Những kẻ đột nhập Tiên giới sẽ xử trí thế nào?"
"Nếu là nữ thì giao cho Dao Trì, nếu là nam thì giao cho Đông Hoa Đại Đế. Hai vị sẽ khảo nghiệm tâm tính họ, chỉ những kẻ tâm thuật chính trực mới giữ ." Dãn Thịnh Nghiêu hồi tưởng chi tiết, trong đầu hiện lên cảnh tượng tại Đông Hoa cung ở Bồng Lai sơn, những vận khí nghịch thiên đang quỳ điện, run rẩy bái kiến .
Anh tiếp tục: "Kẻ tìm đường tắt vốn ít, kẻ ở còn ít hơn. một khi ở Thiên giới, tu hành sẽ tiến triển vượt bậc, còn tránh nỗi khổ của phi thăng lôi kiếp."
xoa cằm: "Nghe xong em cũng tìm con đường tắt đấy."
Dãn Thịnh Nghiêu bật : "Vô thèm khát con đường nhưng cả đời cũng chẳng tìm thấy. Trong ký ức của Đông Hoa Đại Đế, tìm ròng rã sáu mươi năm, đến lúc tám mươi tuổi mới tìm thấy và Tiên giới, nhưng ngài phán là tâm thuật bất chính và đ.á.n.h đuổi về phàm gian."
Khóe môi giật giật: "Anh cũng ác thật đấy."
"Con đường tu đạo chính là như , khi em tưởng tìm đường tắt, thực chất đó là vực thẳm vạn trượng." Dãn Thịnh Nghiêu ánh trăng ngoài cửa sổ, cảm thán.
" mà, thiên lộ ở núi Khôn Luân chẳng biến mất ?" hỏi, "Tại nó xuất hiện ở núi Đại Ba?"
Dãn Thịnh Nghiêu thở dài: "Thiên lộ đó biến mất từ thời nhà Tống, đó những truyền thuyết gặp tiên cũng thưa thớt dần. Còn việc tại nó biến mất, e rằng đến cả Thiên Đế cũng chắc ." Ánh mắt trở nên sâu thẳm: "Chẳng lẽ... lời tiên tri của Độc Cô lão nhân năm xưa sắp ứng nghiệm ?"
ngẩn , vội hỏi: "Lời tiên tri gì của Độc Cô lão nhân?"
"Không gì." Anh mỉm , "Quân Dao, em thực sự định đến núi Đại Ba tìm tiên lộ ?"
mảnh Tiên ngọc. Thú thực là cũng thấy lung lay. sợ Dao Trì Kim Mẫu bắt bẻ, vì dù cũng " quen" ở đó! Tuy nhiên, tìm kiếm thiên lộ phụ thuộc hai chữ cơ duyên, nếu cứ mải miết truy đuổi như các tu sĩ cổ đại thì sẽ rơi mê chướng của sự chấp nhất, tổn hại đạo tâm.
cất mảnh ngọc túi Càn Khôn : "Em sẽ trải qua lôi kiếp để đường đường chính chính phi thăng Tiên giới, cửa phong cách của em."