Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 763: Thái Sơn Tam Anh

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:35:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ một lát , ba luồng nhân ảnh lướt tới, bao vây c.h.ặ.t lấy . Cư nhiên cả ba đều là cao thủ Thần cấp trung kỳ!

Ba lập tức phóng uy áp mạnh mẽ, ép tới mức chút nghẹt thở. bình thản đảo mắt qua gương mặt bọn họ: hai nam một nữ, cách ăn mặc đều là từ thời Dân quốc. Ba đều quen .

nhàn nhạt lên tiếng: "Ba vị tiền bối, tìm vãn bối việc gì cao kiến?"

Ba , một kẻ hỏi: "Cô chính là Nguyên Quân Dao?"

"Chính là vãn bối." đáp.

"Vậy . Chuyến hành trình bí cảnh , cô hãy cùng chúng ." Người đàn bà lên tiếng, thái độ vênh váo tự đắc, cứ như thể đang ban cho một ân huệ cực lớn.

nheo mắt : " với ba vị vốn quen , các vị cùng ?"

Lão già để râu trắng bên cạnh : "Chẳng vận khí của cô nghịch thiên lắm ? Vừa khéo, dùng vận khí của cô giúp chúng tìm vài món bảo vật."

Gã đàn ông trung niên còn tiếp lời: "Yên tâm, để cô công , chúng sẽ chia cho cô một món."

Khóe môi giật giật, đúng là mặt dày thật!

"Nếu đồng ý thì ?" lạnh lùng hỏi.

Sắc mặt ba trầm xuống: "Không đồng ý? Thái Sơn Tam Anh chúng bắt cô việc là vinh hạnh cực lớn của cô, cô cư nhiên dám đồng ý?"

Ánh mắt trở nên âm hiểm: "Ba vị , những kẻ đây với câu giờ ?"

Lão già : "Nhị , Tam , con bé tà môn lắm, chúng nhất đừng động thủ với nó thì hơn."

Gã đàn ông trung niên hừ lạnh một tiếng gì, nhưng đàn bà mặc sườn xám bảo: "Nguyên cô nương, thực lực của Thái Sơn Tam Anh chúng cô cũng thấy đấy, chúng vệ sĩ cho cô thì ? Cô chỉ cần giúp chúng tìm bảo vật, tìm chúng chia theo tỉ lệ tám-hai, thấy thế nào?"

hỏi: " tám, các hai?"

Mặt bà đen : "Nguyên cô nương, cô chớ nên tham lam quá mức như ."

Gã đàn ông trung niên giận dữ: "Nói nhiều với nó gì? Đánh ngất lôi tìm là xong, rảnh nợ hơn !"

Mặt càng đen hơn. Có nhầm ? Ba kẻ là quân tấu hài ?

lúc , bỗng cảm thấy đỉnh đầu tối sầm . Ngẩng lên , liền thấy một ngọn núi lớn treo lơ lửng đầu, che kín cả bầu trời. Thái Sơn Tam Anh đều giật kinh hãi.

"Phương nào thần thánh?" Họ đồng thanh quát lớn.

Từ ngọn núi đó, một bóng nhảy xuống đáp ngay bên cạnh , trầm giọng : "Thái Sơn Tam Anh, các gần tám mươi năm xuất thế, ngờ ngoài chặn đường cướp bóc ?"

Lão già trợn mắt quát: "Chúng là đang mời Nguyên cô nương lập đội, ai bảo chúng chặn đường cướp bóc?"

Trong mắt Dãn Thịnh Nghiêu xẹt qua một tia lạnh: "Quân Dao nhà từ chối , các vị vẫn còn cưỡng ép lập đội ?"

Gã đàn ông trung niên là kẻ nóng tính, gầm lên: "Đừng phí lời nữa, với bọn chúng thông , tay mau! Chỉ là hai đứa Thần cấp sơ kỳ, gì mà sợ?"

Dãn Thịnh Nghiêu cũng chẳng buồn phí lời, tay khẽ động, ngọn núi lớn đổ ập xuống đầu. Ba kẻ đại kinh thất sắc, lập tức dùng tay chống đỡ ngọn núi, nhưng chống đỡ vô cùng chật vật.

"Ngọn núi nặng tới mười vạn tấn." Anh , "Chỉ cần ý niệm của động một cái là thể tăng thêm mười vạn tấn nữa. Các thử xem xương cứng đến , sức mạnh thế nào thì sẵn lòng chiều lòng."

Ba trong lòng đều kinh hãi. Ngọn núi cư nhiên là một món pháp bảo! Trong mắt họ đều lộ vẻ tham lam nhưng .

Lão già : "Mua bán thành thì nhân nghĩa vẫn còn, việc gì thế ? Mau thả chúng , chúng chứ gì."

Người đàn bà sườn xám tiếp lời: "Cậu nếu thật sự g.i.ế.c chúng thì thứ đồ chơi vẫn đủ trình ! Thay vì lưỡng bại câu thương, chi bằng mỗi bên lùi một bước. Bí cảnh đầy rẫy hiểm nguy, bao nhiêu bọ ngựa núp rình rập, các chắc cũng để kẻ khác đắc lợi chứ?"

"Nói lý." Tay Dãn Thịnh Nghiêu khẽ động, ngọn núi lớn vụt bay lên nhanh ch.óng thu nhỏ chỉ bằng nắm tay, rơi lòng bàn tay .

Thái Sơn Tam Anh chằm chằm ngọn núi với vẻ hổ báo, Dãn Thịnh Nghiêu lạnh lùng hỏi: "Sao? Ba vị vẫn động thủ?"

Lão già đầy vẻ vui, quát: "Chúng !"

Người đàn bà và gã trung niên hừ lạnh một tiếng, theo lão già nhanh ch.óng rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-763-thai-son-tam-anh.html.]

nhíu mày: "Thịnh Nghiêu, sợ thả hổ về rừng ?"

Khóe môi Dãn Thịnh Nghiêu nhếch lên một nụ thâm trầm: "Bọn chúng chạy thoát ."

Chẳng hiểu , thấy lo lắng cho đám "Thái Sơn Tam Anh" . Lúc , ba em nhà nọ đang xuyên qua rừng rậm với tốc độ cực nhanh, nhưng dần dần, tốc độ của họ bỗng chậm .

Người đàn bà sườn xám bỗng vấp chân một cái, sắc mặt khó coi: "Đại ca, Nhị ca, hai cảm thấy đôi chân gì đó ?"

" thế, hành động chút khó khăn, cứ như là đang bước đầm lầy ." Gã trung niên nhíu mày.

Lão già râu trắng bỗng nghĩ điều gì đó, hét lên: "Hỏng ! Chúng trúng kế của thằng nhóc đó !"

"Món pháp bảo ngọn núi nhỏ mà tìm , ngoài việc hóa lớn để đè , còn thể giảm tốc độ của đối phương trong vòng mười phút." Dãn Thịnh Nghiêu , "Quân Dao, thể để bọn chúng sống sót trở về."

Đạo lý hiểu. Bọn chúng nảy sinh lòng tham, nhất định sẽ ẩn nấp trong bóng tối rình rập chúng , nếu tay thì dễ trúng kế của chúng. Thế giới của những tu đạo vốn là cá lớn nuốt cá bé. Muốn sống sót thì thể nửa điểm lòng trắc ẩn với kẻ ác.

Vì thế, khi tốc độ của ba kẻ chậm đến mức buộc dừng bước, chúng lặng lẽ tiếp cận.

Lão già râu trắng mới gào lên: "Hỏng , chúng trúng kế của thằng nhóc đó !" thì Dãn Thịnh Nghiêu tay. Anh chiêu cực nhanh, ngọn núi nhỏ trong tay lập tức bay vọt , hình thái biến lớn nhưng sức mạnh là thực thụ của hai mươi vạn tấn!

Uỳnh!

Ngọn núi nhỏ đập trúng đầu gã trung niên, vị cao thủ Thần cấp trung kỳ cư nhiên cứ thế mà đập nát đầu một cách thô bạo.

"Nhị !" "Nhị ca!" Hai kẻ còn đại kinh thất sắc. lúc , áp sát mặt bọn họ.

cũng là Thần cấp trung kỳ, phản ứng của họ cực nhanh, lập tức triệu hồi phi hành pháp khí, chẳng thèm đếm xỉa đến nữa, nhảy lên phi kiếm định chạy trốn. Thế nhưng điều họ ngờ tới là dù dùng phi kiếm, tốc độ vẫn chậm đến mức đáng kinh ngạc.

rút cây Bạo Vũ Tuyết Hoa Châm từ tóc , b.úng ngón tay một cái, kim bạc b.ắ.n vọt , giữa trung đột ngột phân tách hóa thành hàng nghìn hàng vạn sợi, phủ đầu về phía hai kẻ .

"Tam , cẩn thận!" Lão già râu trắng cư nhiên tung một chưởng đẩy đàn bà sườn xám khiên. Toàn bộ kim bạc đ.â.m ngập cơ thể bà , đó xuyên thấu qua thể lão già, phóng từ lưng.

Lão già râu trắng trợn trừng mắt, lão thấy vết thương nào rõ rệt, nhưng nội tạng bên trong, thậm chí cả đan điền đều hàng vạn cây kim bạc đ.â.m nát bét như cái sàng.

Phụt!

Lão phun một ngụm m.á.u lớn, căm hận chúng , nghiến răng nghiến lợi: "Thằng nhóc, thừa nhận hôm nay thất bại, quá coi thường các . Không ngờ tu vi các tuy mới Thần cấp sơ kỳ, nhưng lực chiến sớm vượt qua trung kỳ!"

Dãn Thịnh Nghiêu nâng ngọn núi nhỏ trong tay, : "Nghĩ điều chứng tỏ các vẫn quá ngu xuẩn, chỉ tiếc là vận khí quá kém mà thôi."

Lão già râu trắng âm hiểm: "Ta đường đường là tu đạo giả Thần cấp trung kỳ, thể bài tẩy cứu mạng!"

Lão bỗng lấy từ trong n.g.ự.c một cái chuông nhỏ, ném mạnh lên trời. Cái chuông đột ngột biến lớn như một chiếc đại hồng chung, úp sầm xuống chỗ chúng .

kinh ngạc, bọn họ cư nhiên vẫn còn pháp bảo?

Boong!

Chiếc chuông khổng lồ bao trùm lấy hai chúng bên trong. gắng sức đ.á.n.h vách chuông nhưng nó vẫn im lìm nhúc nhích.

Lúc , cơ thể lão già râu trắng lảo đảo, Tam của lão lập tức tiến lên dìu lấy, : "Đại ca, chờ chút, em mời thần y đến chữa trị cho ngay!"

Lão già lắc đầu, cơ thể mềm nhũn đổ rạp xuống đất, túm lấy vạt áo đàn bà: "A Cảnh, mau... mau chạy ! Hai kẻ đó đơn giản , chúng là những kẻ đại khí vận. Cái chuông của trấn giữ bọn chúng bao lâu, em chạy bao xa thì cứ chạy !"

Người đàn bà sườn xám vội vã: "Ba em chúng em ruột, nay luôn đồng sinh cộng t.ử, em thể bỏ mặc mà chạy trốn một ?"

Lão già râu trắng hung ác đ.á.n.h một chưởng n.g.ự.c bà , bà kêu khẽ một tiếng, đ.á.n.h văng xa mười mấy mét.

 

 

 

 

 

Loading...