Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 767: Tiên cảnh trong họa
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:35:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Mấy thằng cha biến thái phía cút mau!] [Mày dám bảo tao là thằng biến thái ? Tao là Thiếu tông chủ của Huyền Thiên Tông! Con nhỏ streamer cùng lắm chỉ là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, tao nạp nó là nể mặt nó lắm !] [Hơ hơ, một thằng Thiếu tông chủ Huyền Thiên Tông mà cũng dám bất kính với trong mộng của chúng ? Ta là trưởng lão Cửu Thiên Tông đây còn thèm gì nhé.] [Hơ hơ, mặt Hợp Hoan Tông chúng , đám các chỉ là cái đinh gì!] [Hợp Hoan Tông? Chẳng đó là tông môn phụ nữ ?] [Nghe tông chủ Hợp Hoan Tông đời một đứa con trai.]
Gã Thiếu tông chủ Huyền Thiên Tông nhanh ch.óng những lời mắng nhiếc nhấn chìm. Khán giả chợt nhận , những đang xem buổi livestream là nhân vật phận địa vị cực cao. Thậm chí còn cả tông chủ của một đại tông môn nào đó!
Mà lúc , gì về những chuyện đó. lùi một bước, lạnh: "Muốn cướp nhục của , xem bà bản lĩnh đó ."
Dứt lời, vỗ nhẹ túi Càn Khôn, một bức tranh cuộn xuất hiện trong tay. giũ nhẹ, bức tranh tức khắc mở , bên trong vẽ đầy những mỹ nhân với đủ loại tư thế khác .
Bức họa đó dường như mang một ma lực thần bí, Vân Vụ cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ kéo mạnh, trong nháy mắt chui tọt trong tranh.
Bên trong bức họa núi sông, phong cảnh hữu tình, cũng vang lên tiếng phụ nữ nô đùa. Bà vạch lùm cỏ , thấy phía đối diện một đầm nước, một đám thiếu nữ xinh đang đùa nghịch nước. Những thiếu nữ đó đều mặc lớp lụa mỏng đủ màu sắc, lụa trôi dập dềnh mặt nước, làn nước trong vắt phản chiếu hình thướt tha của họ, đến mức hư ảo như một giấc mơ.
Vân Vụ thầm rủa một tiếng, định chạy, nhưng ngoảnh thấy một thiếu nữ mặc đồ mỏng manh mỉm : "Cô nương, đến đây thì đừng nữa."
Vân Vụ giận dữ: "Con tì tiện, cút !"
Dứt lời, bà tung một chưởng đ.á.n.h thiếu nữ. Thân hình cô gái hóa thành một làn khói, trôi nổi trung một lát ngưng tụ thành hình , xuất hiện ngay lưng bà .
"Đây là mộng ảo tiên cảnh." Thiếu nữ , "Đã đây , cũng nổi ."
"Nói láo!" Vân Vụ gầm lên, đ.á.n.h thêm một chưởng nữa lao rừng sâu.
Sơn thủy trong họa cực kỳ diễm lệ. Bà băng qua một con sông nhỏ, phát hiện phía đối diện một tòa cung điện. Bà đá phăng cửa cung điện, bên trong lập tức sáng bừng lên như lạc cõi tiên, vô thiếu nữ xinh đang đùa uống rượu, múa hát tưng bừng. Không khí thoang thoảng một mùi dị hương nhàn nhạt, ý thức của bà bỗng chốc trở nên mơ hồ.
Các thiếu nữ ùa tới mặt bà , tay bưng đầy mỹ t.ửu giai hào, : "Chắc là khát , đây, uống một chén ."
Bà ngơ ngác đón lấy ly rượu, uống cạn một . Rượu bụng, ngay cả ký ức của bà cũng trở nên mờ mịt.
Ta là ai? Tại ở đây?
Các thiếu nữ nắm lấy tay bà , kéo bàn tiệc: "Một ly rượu đục giải ngàn sầu. Uống , say thì chẳng còn phiền não gì nữa."
Bà gật đầu, cầm lấy bầu rượu, ngửa cổ dốc ngược thứ nước màu hổ phách miệng.
Lúc , bức tranh trong tay như một màn hình máy tính, hiện bộ những cảnh tượng , cuối cùng dừng ở phân cảnh bà đang uống rượu. chậm rãi cuộn bức tranh , thầm nhủ trong lòng: Vân Hà tiền bối, báo thù cho .
[ cũng bức tranh chơi một đêm quá.] [Hơ hơ, bộ chê mạng quá dài nên định c.h.ế.t luôn trong đó hả?] [C.h.ế.t hoa mẫu đơn, quỷ cũng phong lưu mà, là tuyệt thế mỹ nữ đấy.] [Xì, đừng tin , chỉ phét cho sướng mồm thôi.]
"Quân Dao." bỗng giật tỉnh , phát hiện vẫn đang lơ lửng trung, tay cầm cuốn công pháp cấp Thiên. Nhìn xuống , đám Dãn Thịnh Nghiêu đang đợi .
Cuốn công pháp là năm xưa Vân Hà tiên t.ử tìm từ một bí cảnh thượng cổ. Nó mang một chút ma tính, uy lực tuy lớn nhưng luyện lâu ngày sẽ nảy sinh ác niệm, sớm muộn cũng trở thành tà tu g.i.ế.c ghê tay. Chính vì thế mà Vân Vụ mới chuyện g.i.ế.c thầy đoạt vị. Tuy nhiên, sự đố kỵ của bà với Vân Hà tiên t.ử vốn bén rễ sâu trong tâm khảm từ lâu .
Loại ma công , cần. đặt cuốn công pháp đó trở giá sách.
Dãn Thịnh Nghiêu và những khác hỏi tại lấy cuốn sách đó, mà tiếp tục cùng . Sau đó chúng tìm thêm vài bộ bí tịch, tiếc là cái nào cấp Thiên, cao nhất cũng chỉ là cấp Địa thượng phẩm. cấp Địa thượng phẩm cũng đủ để bảo vật trấn phái của một tông môn .
Không qua bao lâu, đột nhiên tiếng chuông vang lên. Dãn Thịnh Nghiêu : "Tàng Kinh Các sắp đóng cửa , chúng mau thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-767-tien-canh-trong-hoa.html.]
Chúng vội vã về. Ngay khi chuẩn rời khỏi tầng tám, chợt thấy trong góc giá sách một cuốn sách lộ phần gáy. chẳng thèm tiêu đề, trực tiếp rút phắt nhét túi Càn Khôn.
Ra khỏi Tàng Kinh Các, chúng thấy một vội vã, hề dừng mà chạy với tốc độ nhanh nhất. trong đám đông, thấp thoáng những kẻ lẳng lặng bám theo họ.
Trước khi cửa, Dãn Thịnh Nghiêu hạ thấp giọng bên tai : "Quân Dao, lát nữa chúng cũng ngay, dừng dù chỉ một khắc."
gật đầu, khỏi cửa liền triệu hồi Điệp Luyến Hoa Kiếm. Dãn Thịnh Nghiêu cũng triệu hồi một pháp khí phi hành hình tròn như cái đĩa. Bạch Ninh Thanh chịu kém cạnh, xòe chiếc quạt trong tay , chiếc quạt biến lớn, nhảy lên mặt quạt lướt theo sát chúng .
Ba chúng như ba luồng lưu quang lướt qua đầu . Từ trong đám đông, mấy bóng đột ngột lao , bám đuôi chúng khu rừng phía xa.
"Vừa ... đó là nữ streamer kinh dị lừng danh Nguyên Quân Dao ?" Trong đám đông xầm xì. "Chắc chắn , nhận thanh phi kiếm đó của cô ." "Chẳng trách nhiều đuổi theo thế, là cao thủ cả. Vận khí cô , chắc chắn kiếm ít đồ xịn." "Haiz, đừng mơ mộng nữa, đằng nào cũng chẳng đến lượt ." "Cũng đúng."
"Thịnh Nghiêu, mấy kẻ đằng cắt đuôi ." thử mấy nhưng vẫn thể rũ bỏ những kẻ bám đuôi.
Dãn Thịnh Nghiêu trầm ngâm giây lát: "Để nghĩ cách."
kịp hành động thì phía tiếng gọi: "Dãn tông chủ, nhanh thế, đến cả đồ của cũng cần nữa ?"
Sắc mặt Dãn Thịnh Nghiêu trầm xuống, dừng bước . nhíu mày, với Bạch Ninh Thanh: "Bọn chúng nhắm chúng , liên quan đến . Anh ."
Bạch Ninh Thanh vui đáp: "Quân Dao, cô coi là hạng gì thế? là loại đó ?" Dứt lời, cũng dừng cạnh . định với Lý Mộc T.ử thì con bé lên tiếng: "Sư phụ, ngay cả ngoài còn nỡ bỏ mặc để chạy thoát , con là đồ của , thể chuyện khi sư diệt tổ?"
Bạch Ninh Thanh hừ một tiếng: " ngoài nhé." Anh liếc một cái: " với Quân Dao là nhà."
Dãn Thịnh Nghiêu bất mãn liếc một cái nhưng cũng gì.
lúc , hai cao thủ Thần cấp trung kỳ bay tới, dừng cách chúng vài chục bước. Một kẻ trong đó đang tóm lấy A Tín, kề thanh phi kiếm cổ . A Tín mặt đầy vẻ nản lòng, ủ rũ : "Sư phụ, con vô dụng quá..."
Dãn Thịnh Nghiêu bảo: "Không của con, đừng tự trách. Sư phụ sẽ cứu con." A Tín c.ắ.n c.h.ặ.t răng, gật đầu.
"Khéo cho tình thầy trò sâu nặng." Hai vị cao thủ Thần cấp lạnh.
quan sát kỹ hai , một nam một nữ, dường như là vợ chồng. Cặp đôi trông khá tuấn tú xinh , khoác trang phục thời nhà Minh, ẩn cư trong núi bao nhiêu năm . Gã đàn ông mặc một bộ chiến giáp cổ đại. Đừng coi thường bộ chiến giáp , đó toát một luồng huyết khí nồng nặc. Kẻ thời nhà Minh chắc chắn là một vị tướng quân g.i.ế.c chớp mắt. Trên bộ giáp đó nhuốm m.á.u của bao nhiêu , oan hồn tụ tập, qua năm dài tháng rộng cư nhiên sinh linh tính, trở thành một món pháp bảo.
"Hóa là Sầm tướng quân và Sầm phu nhân." Dãn Thịnh Nghiêu dường như hai , vô cùng bình tĩnh, khóe môi nở một nụ lạnh lẽo: "Hai vị định gì đây?"
Sầm tướng quân khẩy: "Đừng giả điên khiêng nữa, Dãn tông chủ, giao hết bí tịch các tìm đây, bằng tính mạng của đồ khó mà giữ đấy."
Ánh mắt Dãn Thịnh Nghiêu lạnh lùng như d.a.o cạo lướt qua mặt , : " danh Sầm tướng quân là một vị tướng trung nghĩa, ngờ trăm bằng một thấy, cư nhiên cái trò bắt giữ đồ khác để chặn đường cướp bóc."