Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 769: Có chịu thần phục hay không?
Cập nhật lúc: 2025-12-29 16:33:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Ninh Thanh ngây , vợ chồng nhà họ Sầm cũng hình tại chỗ.
Doãn Thịnh Nghiêu vốn là thừa kế của Đông Hoa Đại Đế, thủ lĩnh của nam tiên trong tương lai. Nhị Lang Chân Quân dù thực lực hùng mạnh, nhưng xét về địa vị vẫn thấp hơn một bậc, chịu sự quản thúc của .
Doãn Thịnh Nghiêu lạnh lùng lên tiếng: "Nhị Lang Chân Quân, ngươi định giúp tên phàm nhân đối đầu với trẫm ?"
"Thuộc hạ dám." Nhị Lang Chân Quân đáp.
Doãn Thịnh Nghiêu quát lớn: "Đã dám thì còn mau lui xuống!"
"Rõ! Thuộc hạ lĩnh mệnh." Nhị Lang Chân Quân hóa thành một luồng kim quang, biến mất giữa trung.
Vợ chồng họ Sầm Doãn Thịnh Nghiêu với vẻ thể tin nổi, cứ như thấy quỷ.
Doãn Thịnh Nghiêu thèm phí lời với hai kẻ đó nữa, đ.á.n.h một luồng tiên khí món pháp bảo tiểu sơn, một nữa trấn áp xuống đầu bọn họ.
Sầm phu nhân cuống quýt: "Nhà nó ơi, đến lượt ông tay chứ?"
"Được, dùng pháp bảo của !" Nói đoạn, lão đột nhiên vung chưởng đ.á.n.h mạnh n.g.ự.c Sầm phu nhân. Bà phun một ngụm m.á.u lớn, kinh hãi thốt lên: "Ông... ông..."
Sầm tướng quân nghiến răng: "Món bảo vật của mỗi sử dụng đều dùng lễ tế. Tu vi của vật tế càng mạnh thì bảo vật càng phát huy uy lực!"
Vừa dứt lời, lão rút một thanh đao đỏ rực như m.á.u, đ.â.m thẳng n.g.ự.c Sầm phu nhân. Bà thét lên đau đớn, bộ m.á.u trong cơ thể đều thanh đao hút sạch. Lưỡi đao chuyển sang màu đỏ thẫm, đỏ đến mức hóa đen.
Lão rút đao , chẳng thèm liếc xác vợ lấy một cái, lao thẳng về phía ngọn núi nhỏ đang ép xuống.
Doãn Thịnh Nghiêu nhíu mày, đó là một thanh Yêu đao rèn từ xương cốt của đại yêu, là một thứ hung khí cực kỳ lợi hại. Pháp bảo tiểu sơn dù mạnh đến mấy e rằng cũng khó lòng chống đỡ.
Thế nhưng... vẫn còn luồng tiên khí !
Oành!
Sầm tướng quân c.h.é.m một đao ngọn núi, mặt đất rung chuyển dữ dội, đá tảng vỡ vụn lăn lông lốc. Lão đắc thắng, ánh mắt đầy vẻ điên cuồng: "Doãn Thịnh Nghiêu, để xem còn bản lĩnh gì!"
Doãn Thịnh Nghiêu hừ lạnh: "Thiêu lao đầu lửa, tự lượng sức ."
Sầm tướng quân ngạo mạn lớn: "Ha ha, xem gì ..." Lời dứt, lão thấy ngọn núi quấn quýt một luồng khí trắng mờ ảo. Ngọn núi còn sụp đổ nữa, ngay cả những tảng đá lăn xuống cũng tự động về vị trí cũ.
"Không, chuyện thể nào!" Lão gầm lên, c.h.é.m thêm một đao nữa nhưng cảm giác như c.h.é.m bông gòn.
Lão điên cuồng vung đao c.h.é.m loạn xạ nhưng chẳng tác dụng gì. Thanh đao vốn đang hung hăng là thế, nay huyết quang lịm dần tắt hẳn.
lúc đó, ngọn núi khổng lồ ập xuống.
Sầm tướng quân thét lên t.h.ả.m thiết, cả cơ thể ngọn núi bao phủ bởi tiên khí ép thành một đống thịt vụn.
"Thu!" Doãn Thịnh Nghiêu vẫy tay, ngọn núi nhỏ bay ngược về lòng bàn tay, tiến nhặt thanh yêu đao lên.
Tiên là khắc tinh của Yêu, tiên khí áp chế yêu khí. Lúc , thanh đao trong tay run rẩy bần bật, thậm chí sinh một phần linh trí.
Doãn Thịnh Nghiêu lạnh giọng hỏi: "Có chịu thần phục ?"
Thanh yêu đao phản ứng.
Doãn Thịnh Nghiêu lập tức truyền một luồng tiên khí trong đao. Thanh đao phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết rơi xuống đất, hướng chuôi đao về phía tỏ ý quy thuận.
"Tốt lắm." Doãn Thịnh Nghiêu thu yêu đao túi Càn Khôn. bắt quyết giải ấn đưa ngoài, Bạch Ninh Thanh với ánh mắt đầy kỳ quái.
Doãn Thịnh Nghiêu đảo mắt quanh. Những kẻ bám đuôi lúc nãy chỉ vợ chồng họ Sầm, còn những nhân vật lợi hại hơn vẫn luôn ẩn quan sát. Thấy chúng g.i.ế.c c.h.ế.t vợ chồng họ Sầm dễ dàng như , ngoại trừ A Tín thì chẳng ai thương, bọn chúng càng dám khinh suất tay.
Khóe môi Doãn Thịnh Nghiêu nhếch lên một nụ khinh bỉ. Chẳng qua cũng chỉ là một lũ nhát gan mà thôi.
Vừa định rời , mặt đất chợt rung chuyển dữ dội. Mọi đầu , thấy màn sương mù dày đặc bắt đầu tản , lộ một vùng bình nguyên rộng lớn.
Cơn địa chấn ngày càng mạnh, mặt đất đột nhiên nứt toác, một khe rãnh sâu hoắm kéo dài từ tận chân trời bên sang chân trời bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-769-co-chiu-than-phuc-hay-khong.html.]
Rắc! Rắc! Rắc!
Mặt đất x.é to.ạc thành một đại vực thẳm!
Uỳnh uỳnh!
Từ vực thẳm vang lên những tiếng gầm rú như sấm sét. Sắc mặt Doãn Thịnh Nghiêu biến đổi, hô lớn: "Không xong , là Thú triều!"
Dứt lời, một đoàn dị thú đông nghịt như kiến cỏ từ vực lao vọt lên. Những con thú đó như kích động, mắt đỏ ngầu, điên cuồng càn quét, san phẳng thứ đường của chúng.
Thời thượng cổ, khi loài tiêu diệt kẻ thù lớn nhất là Ma tộc, thì mối nguy tiếp theo chính là thú triều. Khi đó dị thú nhiều, tu đạo giả săn b.ắ.n chúng để thức ăn, vật cưỡi nguyên liệu luyện pháp bảo. Để trả thù, cứ mỗi vài chục đến trăm năm, dị thú tổ chức một đợt thú triều tấn công thành trì, tàn sát con .
dị thú dù đông đến cũng đấu trí tuệ của con . Thêm đó, linh khí ở nhân gian ngày càng cạn kiệt khiến lượng dị thú giảm mạnh. Ngày nay, tìm một con dị thú ở nhân gian khó, gì đến thú triều.
Thế nhưng đây là Cự Mộc Bí Cảnh, chẳng ai nơi ẩn chứa bao nhiêu dị thú từ thời thượng cổ.
"Chạy mau!" Doãn Thịnh Nghiêu , "Số lượng quá đông, chúng đối đầu nổi !"
Những tu đạo giả đang ẩn nấp định phục kích chúng cũng bắt đầu tháo chạy thục mạng, chẳng còn tâm trí mà để ý đến chúng nữa.
Chúng leo lên phi hành pháp khí chạy trối c.h.ế.t. Từ đại vực thẳm, một đàn quái điểu bay , tốc độ cực nhanh với những chiếc mỏ dài nhọn hoắt dính chất độc màu xanh lục lờ mờ.
Khi lướt qua vùng thảo nguyên, chúng thấy nhiều dị nhân đang kinh hãi ngước bầu trời:
"Cái gì thế ?" "Nhiều chim quá! Toàn là dị thú thôi! Chạy mau em ơi!" "Tiêu , thú triều đến ! Chạy nhanh thì kịp !"
Tiếng gào thét hoảng loạn vang lên khắp nơi. Đàn quái điểu từ cao lao xuống như tên b.ắ.n, xông đám đông. Phía lưng chúng chỉ còn những tiếng gào thét thê lương.
Chúng nhanh ch.óng lao khu rừng rậm. Cây cối san sát thể giúp cản trở tốc độ của thú triều và thuận tiện cho việc ẩn nấp.
Bạch Ninh Thanh hét lớn: " chỗ trốn, theo !"
Anh xoay bay về hướng Đông Bắc, chúng bám sát theo . Chẳng mấy chốc, cả nhóm tới một thung lũng. Bạch Ninh Thanh tìm kiếm một hồi dừng một hang động: "Mọi đây nhanh!"
định bước , Doãn Thịnh Nghiêu đột nhiên giữ vai , trầm giọng hỏi: "Em tin ?"
ngẩn , sực nhớ từng uống m.á.u , liền gật đầu: "Anh sẽ hại em ."
Dù trong mắt Doãn Thịnh Nghiêu thoáng qua một tia ghen tuông, nhưng gì thêm.
Chúng theo Bạch Ninh Thanh hang. Cửa hang mọc đầy cỏ dại, bứt một nắm đưa cho chúng : "Nhựa của loại cỏ thể che giấu thở đặc trưng của con . Những con dị thú cấp thấp, linh trí sẽ coi chúng là đồng loại."
Chúng lập tức vò nát cỏ lấy nhựa bôi lên .
Doãn Thịnh Nghiêu hỏi: "Bạch thiếu, rành nơi thế?"
Bạch Ninh Thanh đáp: "Tổ tiên vốn là những dị nhân ưa mạo hiểm, thường xuyên ngao du tìm kiếm bí cảnh. Nếu tưởng gia sản của đảo Không Hải từ mà ?"
Vừa bố trí trận pháp phòng ngự ở cửa hang, : "Vài vị tổ tiên của từng Cự Mộc Bí Cảnh , trong nhật ký để từng gặp thú triều. là đen đủi thật, thú triều ngàn năm mới một đấy."
khổ: "Vận may của đúng là 'nghịch thiên', nhưng phúc tinh mà là tai tinh ."
Bạch Ninh Thanh bật : "Vẫn là phúc tinh đấy thôi. Thú triều tuy đáng sợ, nhưng yêu thú ở đây đều Yêu đan. Nếu g.i.ế.c mấy con cấp cao, lấy yêu đan mang về thì tu vi sẽ thăng tiến vượt bậc."
Sau khi vẽ xong trận pháp, giải thích thêm: "Đợt thú triều đầu tiên là hung hãn nhất, lúc nên trốn kỹ. Chờ đợt qua , chúng sẽ ngoài săn mấy con dị thú cấp cao lạc đàn. Yên tâm , quanh đây mọc nhiều 'Cỏ Thối' – tên là do tổ tiên đặt – nó tỏa mùi hương mà con ngửi thấy nhưng dị thú cực kỳ ghét, chúng sẽ gần ."
Lý Mộc T.ử nhịn hỏi: "Nếu dị thú gần, còn bày trận pháp gì?"
Bạch Ninh Thanh : "Cô em nhỏ, em ngây thơ quá. Trận pháp của để chống dị thú, mà là để phòng con đấy."