Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 771: Rừng bia đá cổ

Cập nhật lúc: 2025-12-29 16:33:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con cự thú lao nhanh xuống đáy đầm, bám sát theo , thanh kiếm Điệp Luyến Hoa trong tay chỉ còn cách lớp da thô ráp, đầy vảy cứng của nó trong gang tấc.

Đột nhiên, đáy đầm xuất hiện một luồng xoáy cực mạnh. Lực hút khủng khiếp khiến mất kiểm soát, cuốn thẳng tâm xoáy sâu hoắm.

Doãn Thịnh Nghiêu, Bạch Ninh Thanh và những khác cũng nhảy xuống đầm ngay đó, nhưng một điều kỳ quái xảy : Họ phát hiện cả và con cự thú đều biến mất dấu vết. Dưới đáy đầm im lìm như tờ, cứ như tất cả những gì xảy chỉ là ảo giác.

________________________________________

Trong cơn xoáy đảo điên, dốc hết lực, đ.â.m một nhát kiếm thật mạnh thể con quái vật. Da nó cứng đến mức thanh Điệp Luyến Hoa cũng chỉ lún một chút lớp vảy kẹp c.h.ặ.t, thể đ.â.m sâu thêm cũng chẳng thể rút .

nhân cơ hội đó nhảy phắt lên lưng nó, nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm để giữ thăng bằng.

"Chị ơi!" Tiếng của Đậu Lân vang lên. sang, con cự thú vì trúng kiếm nên đau đớn gầm lên, miệng thì liền thoát .

vội chộp lấy cánh tay Đậu Lân, kéo lưng : "Mau bám c.h.ặ.t lấy eo chị!"

Cậu lập tức vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy , áp mặt lưng lẩm bẩm: "Chị ơi, thể c.h.ế.t cùng chị, em cũng còn gì hối tiếc nữa!"

quát lên: "Câm miệng!"

Không trôi qua bao lâu, bỗng một tiếng "ầm" lớn, con cự thú lao vọt lên khỏi mặt nước, đó lộn nhào định hất văng chúng xuống. Trong tình thế cấp bách, rút cây sáo xương màu trắng đặt lên môi, bắt đầu thổi bản nhạc An Miên.

Tiếng sáo nhẹ nhàng, du dương vang lên, tốc độ của con thú chậm thấy rõ. né tránh những cú va đập tiếp tục thổi, vài suýt chút nữa là thương.

Khó khăn lắm mới thổi xong một khúc nhạc, con cự thú lảo đảo bước thêm hai bước mí mắt sụp xuống, ngã rầm xuống đất, phát tiếng ngáy rung trời. Lúc mới thở phào nhẹ nhõm, quan sát kỹ con quái vật mắt. Nó trông giống cá sấu nhưng đầu mọc đôi sừng dài, hình dài tới bốn năm mươi mét, trông khác gì một con khủng long thời tiền sử.

"Chị ơi!" Đậu Lân chạy nhanh đến, "Chị chứ?"

liếc cánh tay . Dù gãy nhưng một mảng thịt lớn biến mất, lộ cả xương trắng hếu. Bản nông nỗi mà còn hỏi .

"Đưa tay đây." .

Cậu ngoan ngoãn đưa tay . lấy một viên đan d.ư.ợ.c cho uống, nghiền nát một viên khác hòa nước bôi lên vết thương: "Vết thương nặng, cần thời gian để mọc thịt. Trong vòng một ngày, cánh tay cử động."

Đậu Lân với ánh mắt rực sáng: "Chị ơi, tại chị nhảy xuống cứu em?"

liếc một cái, lạnh nhạt đáp: "Con thú là thần cấp dị thú, yêu đan của nó ích cho chị."

Đậu Lân lộ vẻ tủi : "Chị ơi, em chị vì cứu em mới nhảy xuống mà, chị cứ chịu thừa nhận thế?"

đảo mắt chỗ khác: "Cậu ở bên cạnh chị ? Lúc ở Tàng Kinh Các tới tìm?"

Đậu Lân giải thích: "Những cùng em hôm nay đều là chỗ thế giao của nhà họ Đàm và nhà họ Đậu. Nếu em đến tìm chị, họ chắc chắn sẽ bám theo, em chị khó xử."

Lòng ấm , nghĩ cho như , tiến lui, thực sự khiến chút cảm động.

"Chị Nguyên, chị xem đây là nơi nào ?" Cánh tay chắc chắn đang đau thấu xương, nhưng gương mặt vẫn bình thản, lộ chút đau đớn nào, ngược còn bình tĩnh quan sát xung quanh khiến bằng con mắt khác. Sức chịu đựng cho thấy đạo tâm kiên định, con đường tu đạo chắc chắn sẽ còn tiến xa.

cũng đang đ.á.n.h giá xung quanh. Nơi trông giống như con đục đẽo , chẳng lẽ chúng vô tình lọt một tòa động phủ thượng cổ? Phía xa một cầu thang đá cao và dốc, Đậu Lân đề nghị: "Chị ơi, lên đó xem thử nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-771-rung-bia-da-co.html.]

gật đầu: "Trước đó xử lý xong con dị thú ."

thổi thêm một khúc An Miên nữa để nó ngủ sâu đến mức sập hang cũng tỉnh. dùng lực lật ngửa nó . như dự đoán, lớp da nó cứng như thép nhưng phần bụng là nơi mềm yếu nhất.

rút thanh Điệp Luyến Hoa, đ.â.m một nhát thấu tận đan điền của nó.

"Gào!" Nó hổ là thần cấp, thể phá vỡ khúc nhạc An Miên để tỉnh . Nhân lúc nó tỉnh táo, dùng sức kéo mạnh, rạch toạc bụng nó thọc tay vết thương với tốc độ cực nhanh.

Con thú đau đớn gầm rú, lăn lộn điên cuồng định đè nát thành thịt vụn. Thế nhưng cùng là thần cấp, thể nó đè c.h.ế.t dễ dàng như ? Hai tay sục sạo trong đống m.á.u thịt, cuối cùng cũng chạm một vật cứng rắn, liền dùng sức lôi mạnh .

Dị thú phát tiếng kêu bi t.h.ả.m xé lòng. Ngay khoảnh khắc nhảy , nó cúi đầu định ngoạm lấy . xoay đưa một kiếm đ.â.m thẳng mắt nó. Mất yêu đan, phản xạ và tốc độ của nó chậm thấy rõ. Nếu là bình thường, nó thể dễ dàng né , nhưng giờ chỉ thể trố mắt đ.â.m mù một bên mắt.

Nhổ cỏ nhổ tận gốc!

rút kiếm đ.â.m thẳng trong khoang miệng nó. Vô luồng kiếm khí sắc lẹm b.ắ.n họng. Nếu kiếm của đ.â.m thủng lớp da bên ngoài, thì g.i.ế.c nó từ bên trong. Con thú nát bấy cuống họng, phát tiếng rên rỉ cuối cùng đổ gục, từ đôi mắt chảy dòng lệ đục ngầu.

viên yêu đan trong tay, đó lưu chuyển những luồng kim quang nhàn nhạt. Yêu đan thần cấp, thứ thể dùng để luyện chế nhiều loại cực phẩm đan d.ư.ợ.c.

cất kỹ yêu đan. Lớp da của con thú cứng vô cùng, thể dùng áo giáp hộ . bắt đầu rạch từ bụng, lột sạch lớp da, rửa sạch cho túi Càn Khôn. Con thú sống bao nhiêu năm, đều là bảo bối, thịt chứa nhiều linh khí, dị nhân ăn tăng tu vi, thường ăn kéo dài tuổi thọ. vung vài đường kiếm, chia phần thịt lột da thành bốn mươi miếng lớn, dùng dây buộc thu hết túi Càn Khôn – nơi đồ vật bao giờ thối rữa.

Tất nhiên, cũng chia một phần cho Đậu Lân để tẩm bổ vết thương. Xương cốt của con thú cũng tác dụng, nhưng vì quá lớn mang nên đẩy hết xuống nước.

"Đi thôi." với Đậu Lân.

Hai chúng cùng men theo bậc thang đá lên, đẩy một cánh cửa đá lớn và bước một tòa kiến trúc cao sừng sững. nơi giống động phủ, mà giống như một... Bi Lâm (Rừng bia đá).

Ở thành phố Trường An một khu rừng bia đá nổi tiếng chứa đầy những tấm bia khắc b.út tích của các đại văn hào, là di sản văn hóa quan trọng. Còn ở đây cũng dựng nhiều bia đá, mỗi tấm bia đều một thần thú giống rùa cõng lưng.

Loại thần thú gọi là Bí Hí, còn gọi là Bá Hạ, hình dáng giống rùa nhưng răng sắc nhọn. Truyền thuyết kể rằng nó là con trưởng của Rồng, thích mang vác vật nặng nên thường để nó cõng bia đá.

Những tấm bia ở đây khác lạ, tấm chỉ một chữ, tấm chi chít chữ, tấm để trống, tấm vẽ loằng ngoằng như bùa chú, thậm chí những chữ nhận . Tuy nhiên, thể cảm nhận trong những văn bia ẩn chứa sức mạnh vô cùng cường đại, chắc chắn là b.út tích của những đại năng thời thượng cổ để .

Chúng xuyên qua rừng bia, đột nhiên Đậu Lân dừng một tấm bia đá, chằm chằm văn bia như trúng tà, rằng, nhúc nhích.

Cậu trạng thái đốn ngộ!

tấm bia đó, đó chỉ một chữ trông như bùa vẽ, rõ nghĩa gì nhưng một luồng sức mạnh cuồn cuộn đang d.a.o động. đạt tới trạng thái đốn ngộ nên đó là gì, chỉ đành đợi tỉnh hỏi .

lấy vài viên ngũ hành thạch, bố trí một trận pháp phòng ngự xung quanh tiếp tục sâu trong. Trước đó ở Tàng Kinh Các, gián đoạn lúc đốn ngộ nên chỉ học hai chiêu, ở rừng bia , thể tìm thấy cơ duyên nữa .

Tiếc , xem qua từng tấm bia một, nhưng tấm nào khiến cảm giác đốn ngộ cả.

 

 

 

 

Loading...