Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 800: Đại náo hôn lễ

Cập nhật lúc: 2025-12-29 16:34:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các ổ nhóm ngầm tại thủ đô truy quét mất một phần ba. Chắc hẳn giáo phái Satan sắp "chó cùng rứt dậu" đây.

Đến tối chủ nhật, căn phòng của Hướng Đông Dương bỗng một luồng linh khí d.a.o động mạnh mẽ. Chẳng mấy chốc, kích động chạy ngoài, reo lên: "Sư phụ, sư phụ! Con thành công , con đột phá !"

quan sát một lượt, giấu nổi vẻ kinh ngạc: "Cậu... đột phá nhị phẩm ?"

Hướng Đông Dương chút đắc ý: "Sư phụ, ngày thứ hai bế quan con đột phá nhất phẩm , vì dành cho một bất ngờ nên con mới gặp ngay."

Lý Mộc T.ử bên cạnh há hốc mồm kinh ngạc. Cô cũng coi là thiên tài, nhưng lúc đầu cũng mất một tháng mới đột phá nhất phẩm, mất thêm bốn tháng ròng rã mới lên nhị phẩm. Thằng nhóc mà chỉ mất đúng một tuần! là "hàng so với hàng thì bỏ, so với thì c.h.ế.t" mà.

dùng thần thức kiểm tra cơ thể : "Cậu thăng cấp quá nhanh, tu vi còn định. Đây là viên đan d.ư.ợ.c giúp định tu vi, cầm lấy uống điều tiết thở cho ."

Hướng Đông Dương gật đầu về phòng. Chiều tối hôm , khi tu vi định, bước ngoài. Ba thầy trò chúng đang ăn cơm trong phòng khách thì tiếng gõ cửa vang lên.

Hướng Đông Dương bảo: "Để con mở cửa."

gật đầu. Cậu mở đại môn thì thấy ngoài chính là Hướng Tư Duệ. Hướng Đông Dương chẳng mặn mà gì, lạnh lùng : "Cô đến đây gì? , về ."

Hướng Tư Duệ mỉm : " đến để đưa thiệp mời."

Hướng Đông Dương liếc xéo cô : "Thiệp gì?"

"Dĩ nhiên là thiệp cưới ." Hướng Tư Duệ nháy mắt.

Trong lòng Hướng Đông Dương dâng lên một dự cảm lành: "Ai kết hôn?"

Hướng Tư Duệ đáp: "Còn ai đây nữa, dĩ nhiên là chị họ thiết của em - Hướng Mộng Phàm ."

Sắc mặt Hướng Đông Dương lập tức sa sầm xuống như vực thẳm, đáy mắt lóe lên một tia sát khí: "Các định gả chị cho ai?"

Giọng của thiếu niên trầm xuống, cơn giận dữ trào dâng như sóng triều. Hướng Tư Duệ dường như hài lòng với biểu hiện của , cô đưa thiệp mời tới và : "Đông Dương , là chuyện hỷ đấy. Gia chủ tìm cho Mộng Phàm một mối lương duyên, đối phương là Thất thiếu gia nhà họ Lục. Tuy nhà họ Lục chỉ là thế gia hạng bốn ở thủ đô nhưng dù cũng là thế gia, Mộng Phàm cũng cưới hỏi đàng hoàng. Em , Mộng Phàm mồ côi cha từ nhỏ, thiên phú tu luyện, khó gả nhà t.ử tế. Lần Lục Thất thiếu gia chịu cưới, đúng là phúc đức ba đời của nó."

Mặt Hướng Đông Dương đen như sắp nhỏ nước, giận dữ quát: "Lục Thất? Cái tên chân sai vặt của Hướng Tây Lai đó ?"

Hướng Tư Duệ gật đầu: "Phải, chính là ."

Hướng Đông Dương lạnh: "Anh là loại rác rưởi gì còn lạ gì nữa? Thằng cha đó ăn chơi trác táng, c.ờ b.ạ.c gái gú đủ cả, còn chuyên thói hoa nguyệt. Ba tháng , khách sạn định giở trò đồi bại với một nữ nhân viên, ép cô đến mức nhảy lầu tự t.ử, mãi đến khi nhà họ Lục mới êm chuyện. Một thứ súc sinh bằng như thế mà các dám gả chị Mộng Phàm cho ?"

Hướng Tư Duệ mỉm : "Em xem em kìa, Lục Thất thiếu gia tệ đến thế? Toàn là lời đồn thổi bên ngoài thôi. Anh luôn thích Mộng Phàm, phi cô cưới. Kết hôn xong sẽ tu tính thôi, Mộng Phàm gả qua đó tuyệt đối chịu thiệt ."

Hướng Đông Dương nheo mắt . Hướng Tư Duệ tiếp: "Hôn lễ ấn định trưa mai, tại đại khách sạn Hoàng Hậu ở phía tây thành phố. Em nhất định đến tham dự đấy nhé."

Nói xong, đáy mắt cô đầy vẻ xảo quyệt như thể mưu kế thành. "Thiệp đưa tới, cũng về đây. Đông Dương, hẹn gặp ngày mai."

Sau khi Hướng Tư Duệ , Hướng Đông Dương chìm trong bầu khí cực kỳ áp lực. gắp cho một chiếc đùi gà, hỏi: "Ngày mai ?"

Hướng Đông Dương im lặng một lúc : "Sư phụ, từ nhỏ đến lớn, khi nhà con còn đắc thế, ai ai cũng đến nịnh bợ. Chị mồ côi cha , ai bảo vệ nên nhất thời hứng chí con giúp chị vài . Sau khi ông nội qua đời, cha cũng hại c.h.ế.t, cả nhà họ Hướng bao nhiêu từng chịu ơn gia đình con, mà chỉ một chị dám giúp con."

Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y, khiến tấm thiệp mời màu đỏ dát vàng bóp nghẹt biến dạng: "Con thể trơ mắt chị gả cho thằng khốn Lục Thất đó . Lục Thất từng một vị hôn thê, lỡ mất mặt đám bạn nhậu, chỉ vài ngày cô gái đó mấy gã đại hán nhục trong hộp đêm, giờ vẫn đang trong bệnh viện tâm thần."

Lý Mộc T.ử đập mạnh đôi đũa xuống bàn, mắng: " là đồ súc sinh! Đông Dương, chuyện cứ giao cho chị. Ngày mai chị nhất định sẽ giúp em cứu về."

"Đừng nóng nảy." giữ Lý Mộc T.ử , sang hỏi Hướng Đông Dương: "Cậu quyết tâm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-800-dai-nao-hon-le.html.]

Hướng Đông Dương gật đầu, ánh mắt kiên định như đá tảng.

"Dù đây là một cái bẫy, cũng sẵn sàng dấn ?" hỏi nữa.

Hướng Đông Dương do dự vài giây đáp: "Nếu con , con sẽ hối hận cả đời."

"Được." , "Ta sẽ cùng ."

Lý Mộc T.ử cũng vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Sư yên tâm, sư phụ và chị ở đây, bảo đảm sẽ cứu chị họ của em về."

________________________________________

Ngày hôm , chúng đến đại khách sạn Hoàng Hậu ở phía tây thành phố. Khách sạn tuy khá danh tiếng nhưng đẳng cấp vẫn đủ tầm để các hào môn thế gia tổ chức yến tiệc, huống hồ là cưới hỏi của con em thế gia. Nhà họ Hướng và nhà họ Lục đúng là chẳng sợ chê.

"Sư phụ, giờ chúng gì?" Hướng Đông Dương hỏi.

hỏi ngược : "Cậu kế hoạch gì ?"

Ánh mắt Hướng Đông Dương lóe lên hung quang: "Dĩ nhiên là hôn lễ quậy cho bọn chúng tan tành hoa lá."

đảo mắt một cái, bảo: "Cái lối công t.ử bột ngày xưa của dùng . Tốt nhất là gặp chị họ , hỏi xem ý chị thế nào, chị gả thì ."

Hướng Đông Dương lắc đầu: "Tính cách chị con hiểu rõ, đừng vẻ ngoài bình thường vẻ nhu nhược, thực chất chị kiên cường."

im lặng. Khi thấy ánh mắt của cô gái đó , nhận là cùng một loại . Cô chịu đựng nhục nhã từ nhỏ, trưởng thành trong đau đớn, nhẫn nhịn nhưng từng từ bỏ, vẫn luôn tha thiết yêu đời và kiên cường sống tiếp. Nếu vì lẽ đó, chẳng đến đây.

"Đi thôi, gặp Hướng Mộng Phàm ." Chúng lặng lẽ lẻn phòng nghỉ phía khách sạn. Cửa phòng tận hai cao thủ lục phẩm canh giữ, là bảo vệ nhưng thực chất giống như đang giam cầm và giám sát hơn.

Lý Mộc T.ử rải một hạt giống , hạt giống phát tiếng vỡ cực nhẹ, tỏa hương hoa thoang thoảng. Hai cao thủ lục phẩm lập tức nhũn ngã gục xuống sàn. Chúng mở cửa phòng, thấy Hướng Mộng Phàm đang cô độc bên trong, khoác bộ váy cưới trắng tinh nhưng gương mặt đẫm nước mắt.

"Chị Mộng Phàm!" Hướng Đông Dương bước tới, "Chị đừng sợ, tụi em đến cứu chị đây."

Hướng Mộng Phàm lo lắng ngoài, thảng thốt: "Đông Dương, chị chẳng dặn em đừng đến ? Đây là cái bẫy đó!"

Hướng Đông Dương nắm c.h.ặ.t cổ tay cô : "Chị Mộng Phàm, mau với em, đám cưới tuyệt đối thể diễn !"

Chúng bước ngoài thì thấy một đám chặn kín hai đầu hành lang. Một đàn ông trung niên bước , lộ vẻ đau đớn xót xa : "Đông Dương, con thể chuyện như !"

liếc một vòng. Thuộc hạ nhà họ Hướng đều nấp trong bóng tối, còn những đang đây đều là khách khứa từ các gia tộc đến dự hôn lễ, ai nấy đều mang tâm thái xem kịch vui.

Vừa thấy đàn ông đó, mắt Hướng Đông Dương đỏ vằn lên, nghiến răng hỏi: " chuyện gì?"

Người đó thở dài, vẻ: "Đông Dương, đây con ở ngoài chơi bời gái gú thì thôi , thậm chí con ép c.h.ế.t thì gia đình cũng dàn xếp cho con . Không ngờ ngay cả chị họ ruột của mà con cũng tha! Đây là l.o.ạ.n l.u.â.n đó!"

Hướng Đông Dương tức đến run , chỉ thẳng mặt : "Hướng Tuấn Anh, ông đừng mà ngậm m.á.u phun ! Ông ép chị gả cho thằng khốn nạn , đến cứu chị mà ông dám vấy bẩn lên như thế! Nhà họ Hướng các đúng là đến cái mặt già cũng cần nữa ?"

Hướng Tuấn Anh lắc đầu thở dài, với đàn ông trung niên bên cạnh: "Hầy, ông thông gia, là dạy bảo hậu bối, để nó chuyện đại nghịch bất đạo . Ông yên tâm, sẽ đưa nó về giáo huấn t.ử tế."

 

 

 

 

Loading...