Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 855: Phá Quân đấu Thất Sát

Cập nhật lúc: 2025-12-29 16:36:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi mắt mụ như phun lửa, mụ nghiến răng ken két: "Ta sinh mang thể chất , đó là của ? Là ông sinh như thế , nhưng đến cuối cùng ông vứt bỏ để một phi thăng thành tiên. Ta trả thù! Ta sẽ khiến con dân của ông c.h.ế.t khát! Ta sẽ g.i.ế.c sạch tất cả!"

Hòa Ngưng mảy may lay động lời buộc tội đó, lạnh lùng nhạt: " tán thưởng việc cô phục thù, nhưng một khi thì sẵn sàng trả giá cho sự báo thù đó."

Hạn Bạt khẩy: "Thì ? Với sức mạnh hiện tại của , nghĩ đấu chúng chắc?"

Ngay khi đang , thấy một tiếng hừ nhẹ đầy đau đớn. Ngước mắt lên, bàng hoàng thấy Tùng Cực vung kiếm c.h.é.m gãy thanh Hoàng Kim kiếm của Đông Nhạc. Mũi kiếm gãy xoay tròn cấp tốc trung cắm phập xuống mặt đất ngay mắt .

kinh hãi đến mức thốt nên lời. Kiếm của Đông Nhạc... gãy !

Tùng Cực giáng một chưởng n.g.ự.c Đông Nhạc, hất văng xa mười mấy mét mới vững cơ thể. Hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo, ngón tay chậm rãi vuốt ve dọc theo kiếm: "Thanh kiếm tìm thấy trong hồ băng tại vùng đất Ai Hao. Nó là di vật của một cao thủ thuộc Đại Thiên thế giới cấp cao hơn để khi đến Trái Đất thời viễn cổ. Chỉ khi hấp thụ sức mạnh trong thanh kiếm , mới thể khôi phục tu vi, thậm chí là tiến thêm một bước nữa."

"Chỉ cần nắm giữ thanh kiếm , đủ thực lực để áp chế Hỗn Nguyên Vô Cực Đại La Kim Tiên!" Hắn với giọng thâm độc, "Được c.h.ế.t lưỡi kiếm là vinh hạnh của ngươi."

Đông Nhạc dùng ống tay áo lau vệt m.á.u nơi khóe miệng. Anh phất tay một cái, một thanh hắc kiếm huyền bí hiện trong tay. Nhìn thấy thanh hắc kiếm đó, đồng t.ử của Tùng Cực co rụt .

Đó là kiếm của Doãn Thịnh Nghiêu. Hắn đây từng thấy nó, nhưng kỳ lạ là hôm nay thanh kiếm mang đến cho một cảm giác khác thường. Như sực nhớ điều gì, thanh kiếm đó thanh kiếm trong tay ; tuy phù văn khắc bên khác nhưng kiểu dáng thì giống đến kinh ngạc.

Chẳng lẽ... Không đời nào! Loại kiếm chỉ một, cũng thể sở hữu ?

Đông Nhạc lạnh giọng: "Ngươi nhảm nhiều đấy, lên !"

Dứt lời, lao lên nữa, thanh hắc kiếm trong tay đ.â.m thẳng mặt đối phương.

Keng!

Một tiếng động lanh lảnh vang lên, hai thanh trường kiếm va chạm, trong sát na đó, phù văn cả hai thanh kiếm đều rực sáng rạng rỡ.

"Chuyện ... thể?" Tùng Cực đầy vẻ dám tin.

Đông Nhạc lạnh: "Ngươi thậm chí còn tên của thanh kiếm là gì đúng ? Hai thanh kiếm đến từ cùng một nơi, nhưng thuộc về hai chủ nhân khác ."

Tùng Cực cảm thấy một luồng t.ử khí dâng lên trong lòng, gầm lên một tiếng, xoay vung kiếm tạo kiếm quang, dệt thành một tấm lưới dày đặc bủa vây Đông Nhạc từ phía.

Đông Nhạc phá chiêu : "Hai đó đến từ cùng một thế giới, họ là một cặp đạo lữ." Anh hóa giải thêm một chiêu nữa tiếp: "Thanh kiếm của ngươi tên là Thất Sát, còn thanh của tên là Phá Quân."

Nói đoạn, chủ động tấn công: "Chủ nhân của Thất Sát cầm nó sát phạt tứ phương ở thế giới cũ của họ, thậm chí g.i.ế.c c.h.ế.t cả em của đạo lữ . Để báo thù cho , đạo lữ đó nếm mật gai, thu thập thiên tài địa bảo khắp thiên hạ, cuối cùng mới luyện thành Phá Quân kiếm."

Chiêu thức của ngày càng lăng lệ: "Phá Quân kiếm, ngay từ khi bắt đầu sinh là để áp chế Thất Sát kiếm."

Tùng Cực khẩy: "Thì ? Bây giờ ngươi áp chế nổi ?"

Đông Nhạc nhếch môi, để lộ một nụ cực kỳ giống với : "Ta cảm ơn ngươi mới đúng. Vốn dĩ và thanh kiếm luôn thể giao tiếp, nó chê tu vi của quá thấp. kể từ khi dung hợp với Đường Minh Lê, nhục của Đông Nhạc, cuối cùng luyện hóa nó, đạt đến cảnh giới nhân kiếm hợp nhất."

Đôi mắt lóe lên tinh quang: "Không chỉ ngươi mới nhận sức mạnh từ kiếm ."

Dứt lời, kiếm của hai chạm . Thanh kiếm của Đông Nhạc bừng sáng , trong khi thanh kiếm của Tùng Cực như trấn áp, phù văn kim sắc đó lập tức mờ nhạt . Tùng Cực cảm thấy sức mạnh trong cơ thể cũng theo đó mà rút nhanh ch.óng.

Lúc , Hòa Ngưng sâu mắt Hạnh Bạt đột ngột cúi đầu lớn.

Hạn Bạt giận dữ: "Ngươi cái gì?"

Hòa Ngưng ngẩng cằm, đáp: "Ta các quá tự lượng sức . Các công nhiên phá hoại sự cân bằng của Tam giới, khiến Thiên đạo đảo điên. Các nghĩ Thiên đạo sẽ dễ dàng buông tha cho các ?"

Nói xong, đột ngột tay, một luồng nguyệt quang hình cung c.h.é.m ngang . Hạn Bạt đại kinh thất sắc, mụ nhận sức mạnh của Hòa Ngưng áp chế, thể cử động dù chỉ một li, chỉ thể trơ mắt luồng nguyệt quang đó lao về phía .

Xoẹt.

Cảm giác như một cơn gió nhẹ lướt qua cổ. Khi Hạn Bạt sực tỉnh, mụ chậm rãi đưa tay sờ lên cổ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-855-pha-quan-dau-that-sat.html.]

Xoạt!

Máu tươi phun trào từ vết cắt, luồng m.á.u đó còn nóng hơn cả nham thạch, bất kể chạm thứ gì cũng thiêu rụi thứ đó thành tro. nhân cơ hội lăn tròn một vòng chạy về phía Hòa Ngưng.

Hạn Bạt dám tin , lùi hai bước: "Thực lực của ngươi... chỉ là Hỗn Nguyên Vô Cực Đại La Kim Tiên..."

Hòa Ngưng mỉm : "Sức mạnh của từ lâu chạm đến cấp bậc cao hơn ."

"Không thể nào!" Mặt Hạn Bạt trắng bệch, "Nếu ngươi cao hơn cấp bậc đó... Thiên đạo thế giới ... sẽ cho phép ngươi tồn tại..."

Hòa Ngưng đầy ẩn ý: " , nó thực sự cho phép. nếu nó cần để duy trì cân bằng Tam giới, tiêu diệt những kẻ phản loạn phá hoại trật tự, thì nó sẽ đặc biệt bao dung với ." Anh ngẩng đầu lên bầu trời: "Ta cũng mới nhận , luồng sức mạnh vốn luôn khóa c.h.ặ.t từ khi xuất hiện ở thế giới , bỗng nhiên biến mất."

Ánh mắt rơi xuống Quả Phụ: "Bây giờ, là ngày giỗ của các !"

Hạn Bạt khuỵu gối quỳ rạp xuống đất, m.á.u tươi trào từ mắt và mũi, mụ đổ gục xuống, bắt đầu bốc cháy. Xác của Hạn Bạt sẽ cháy ròng rã suốt một nghìn năm mới hóa thành tro bụi. Quả Phụ điên cuồng đ.ấ.m n.g.ự.c , gầm rú với Hòa Ngưng vung lang nha bổng lao tới.

tâm trí quan tâm cuộc chiến của họ, chỉ chằm chằm về phía Đông Nhạc và Tùng Cực. Tốc độ của hai nhanh đến mức thể rõ, chỉ thấy những vệt quang ảnh đan xen, còn choáng ngợp hơn cả những trò chơi tiên hiệp đỉnh cao nhất.

lên giúp nhưng ngay cả động tác của họ cũng theo kịp, lên đó chỉ tổ vướng chân. Đáng ghét! Tại yếu thế !

Như chợt nhớ điều gì, hỏi: "Sư phụ, ông đó ?"

"Ta đây." Tiếng Thiên Đế vang lên.

"Sư phụ, ông hạ chú lên Tùng Cực ?" hỏi.

Đầu dây bên im lặng hồi lâu mới đáp: "Có."

mừng rỡ định niệm chú thì Thiên Đế tiếp: " Tùng Cực tách từ cơ thể Đông Nhạc, lời nguyền cũng sẽ ảnh hưởng đến Đông Nhạc."

"Cái gì?" kinh hãi, "Nó cũng sẽ hủy hoại Tiên Linh của ?"

"Không, lời nguyền đặt Tiên Linh của Tùng Cực, nhưng Đông Nhạc sẽ liên lụy khiến Tiên Linh thương." Thiên Đế , "Nếu đường cùng, sẽ dùng đến lời nguyền . Đông Nhạc Đại Đế luôn là thần t.ử tin cậy nhất."

hai đang kịch chiến. Trận đấu khi nào mới kết thúc, nhưng nỡ để Đông Nhạc thương. lưỡng lự: "Sư phụ, ông ai đang chiếm ưu thế ?"

"Là Đông Nhạc." Thiên Đế đáp, "Cậu dường như nhận sức mạnh thuộc về thế giới , hiện tại đang áp đảo Tùng Cực."

Lòng dâng lên niềm hân hoan: "Tốt quá, sư phụ, chúng hy vọng ."

"Khoan ! Đó là cái gì?" Giọng sư phụ đột nhiên trầm xuống, "Hỏng ! Đông Nhạc gặp nguy hiểm!"

Lời dứt, bầu trời bùng phát một luồng kim quang ch.ói lòa. Đông Nhạc hừ lạnh một tiếng đ.á.n.h văng , rơi xuống ngay cạnh .

"Đông Nhạc!" lập tức lao tới đỡ dậy, phát hiện n.g.ự.c đang rỉ dòng m.á.u đen đỏ.

"Tại như ? Chẳng đang chiếm ưu thế ?" ôm lấy , run rẩy hỏi.

Tùng Cực lơ lửng trung, tay giơ cao, một chiếc vòng vàng (kim luân) đang xoay tròn liên tục tay .

"Không ngờ tới , Đông Nhạc?" Tùng Cực lạnh, "Dưới đáy hồ băng đó, còn tìm thấy chiếc Kim Luân nữa. Rõ ràng là để đối phó với Phá Quân kiếm, chủ nhân của Thất Sát kiếm cũng luyện chế thêm một món v.ũ k.h.í nữa."

 

 

 

 

Loading...