Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 859

Cập nhật lúc: 2025-12-29 16:36:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngoại truyện 1: Tam Thiên Thế Giới · Văn minh Công nghệ

Chúng một cách bí mật.

vốn quen với sự chia ly. Việc trở về phàm trần gặp hai đồ em trai An Nghị khiến đau lòng đến thắt , nên đối diện với gương mặt sầu bi của sư phụ và nhóm tiền bối Hoàng Sơn Quân thêm nào nữa.

Đông Nhạc là Hỗn Nguyên Vô Cực Đại La Kim Tiên, cần dùng đến truyền tống trận. Anh dùng một chiếc áo choàng lớn màu đen bọc lấy . Chiếc áo choàng là một món tiên bảo, thể bảo vệ nhục của tổn thương trong quá trình phá vỡ hư .

vốn quá quen với việc xuyên . Có áo choàng bảo vệ, hầu như cảm thấy gì khó chịu. Khi mở mắt nữa, chúng đặt chân đến một thế giới xa lạ.

Bầu trời xám xịt. Không khí nồng nặc mùi phóng xạ cực kỳ nghiêm trọng. Phóng tầm mắt xa, cũng là những mảnh vụn cơ khí vỡ nát, phía xa còn một chiếc phi thuyền gian hình vòng tròn rơi rụng.

Nơi giống như một chiến trường viễn cổ lãng quên từ lâu.

"Thế giới chọn ngẫu nhiên là văn minh công nghệ ?" Đông Nhạc lên tiếng, "Lại còn là văn minh công nghệ cấp bốn."

tò mò hỏi: "Văn minh công nghệ cũng phân cấp bậc nữa ?"

Đông Nhạc mỉm giải thích: "Bất cứ nền văn minh nào cũng phân cấp. Ví dụ như Trái Đất hiện tại thuộc về văn minh công nghệ, nhưng vì thể du hành liên nên chỉ coi là văn minh công nghệ cấp một thấp nhất mà thôi."

Hóa trong đó còn nhiều kiến thức như . kìm hỏi tiếp: "Đông Nhạc, đây từng đến các Đại Thiên thế giới khác ?"

Đông Nhạc im lặng một lát đáp: "Chỉ một duy nhất."

hào hứng: "Đó là thế giới như thế nào?"

"Hành tinh mà từng ghé thăm lục địa, bộ đều là nước. Kẻ thống trị hành tinh đó là một tộc cá."

"Người cá?" nảy sinh hứng thú, "Có giống như mỹ nhân ngư trong thần thoại ?"

" , khá giống với Giao nhân, nhưng khác biệt đôi chút về chi tiết." Đông Nhạc , "Năm đó khi chuẩn đột phá Hỗn Nguyên Vô Cực Đại La Kim Tiên, Độc Cô lão nhân với rằng chỉ ở đó mới thể ngộ đạo, nên ."

"Sau đó thì ?"

Đông Nhạc dường như đang hồi tưởng: "Ta và quốc vương trở thành bằng hữu chí thiết. Ta giúp họ tiêu diệt Thôn Tinh Thú. Trong lúc g.i.ế.c c.h.ế.t con cự thú đó, trọng thương tưởng như c.h.ế.t, chính trong lằn ranh sinh t.ử đó, tham ngộ 'Đạo', nhờ mà thăng cấp thành công."

"Thôn Tinh Thú là cái gì?" thấy giống như một đứa trẻ tò mò, cái gì cũng .

"Thôn Tinh Thú là một loại tinh thú cực kỳ to lớn, tuổi thọ vô tận, chuyên lang thang trong tinh . Chúng lấy các tinh tú thức ăn, dù là hằng tinh, hành tinh vệ tinh đều là mồi ngon của chúng." Đông Nhạc kiên nhẫn giảng giải cho , "Thể hình của chúng khổng lồ đến mức chỉ cần há miệng là thể nuốt chửng cả một hành tinh bụng, tiêu hóa xong ... thải ."

mà há hốc mồm: "Vậy sinh vật hành tinh đó..."

"Dĩ nhiên là c.h.ế.t hết ." Đông Nhạc tiếp, " những hành tinh khi qua đường tiêu hóa của Thôn Tinh Thú sẽ xảy biến đổi lớn. Có cái biến thành t.ử tinh, cái trái trở nên màu mỡ, phù hợp cho sự sống hồi sinh. Ví dụ như Thủy thế giới mà từng đến chính là vật bài tiết của Thôn Tinh Thú."

đầy vạch đen mặt, mà thấy kinh tởm quá .

lúc , chúng thấy những tiếng sột soạt. Ngẩng đầu lên, thấy một nhóm sinh vật hình ngoại hình quái dị đang bao vây .

Đông Nhạc kéo lòng, khẽ: "Đây đều là những con biến dị gen do tiếp xúc với phóng xạ hạt nhân trong thời gian dài."

Đám đó chúng , mồm miệng lí nhí những âm thanh kỳ lạ. lập tức phóng thần thức , thông qua sóng não của họ mà dễ dàng hiểu cuộc đối thoại:

"Hai trông quá, chẳng lẽ đến từ Trung Ương Tinh?" "Người ở Trung Ương Tinh đến cái tinh cầu rác rưởi gì?" "Trên họ chắc chắn đồ !"

Đám biến dị đều lộ ánh mắt tham lam. Đông Nhạc lạnh lùng họ, chỉ cần họ chút hành động thiếu suy nghĩ, sẽ tay ngay lập tức.

Bỗng nhiên, một tràng tiếng quát tháo vang lên, đám biến dị xua đuổi dạt nhường đường. Một nhóm mặc thiết giáp, tay cầm v.ũ k.h.í tiến tới. Có điều chiến phục của họ trông khá bẩn thỉu và rách nát, v.ũ k.h.í trong tay cũng là loại hàng thải dùng bao lâu, chỉ còn tạm dùng .

Tên cầm đầu mở mũ bảo hiểm , nửa khuôn mặt đầy rẫy những mụn lồi lõm lớn nhỏ trông đáng sợ. Hắn quét qua chúng một lượt bằng ánh mắt dâm tà, hừ lạnh:

"Hai vị đến từ hành tinh khác ? Sao lạc đến địa bàn ? Chẳng lẽ phạm tội nên lưu đày tới đây?"

Chúng gì. Hắn tiến lên hai bước, hắc hắc: "Đã đến Tinh cầu Rác thì đừng hòng rời . Ở đây cũng coi là má, chỉ cần theo , hầu hạ cho thì ăn sung mặc sướng, đời sống chắc chắn thua kém gì Trung Ương Tinh , thấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-859.html.]

Hắn còn ném cho chúng một cái nháy mắt đầy tình tứ, rùng một cái, khóe mắt giật giật, cảm thấy bữa tối hôm qua sắp trào ngoài đến nơi.

đang định mở miệng mỉa mai vài câu thì bỗng khựng mặt Đông Nhạc, đưa tay định sờ cằm , dâm đãng: "Thế nào? Có suy nghĩ kỹ ?"

Trong lòng như mười ngàn con "thần mã" phi nước đại qua. Trên trán Đông Nhạc nổi đầy gân xanh. Giây tiếp theo, tên biến dị đó bay thẳng ngoài, đập mạnh xuống đất, chân co giật hai cái im bất động.

lắc đầu thở dài, thầm nghĩ: " tự tìm c.h.ế.t thì c.h.ế.t, dám ý đồ với Đông Nhạc Đại Đế, ngươi đúng là chê mạng quá dài ."

Đông Nhạc lạnh lùng quét mắt xung quanh, từ phát một luồng uy áp khiến đám còn run lẩy bẩy, đồng loạt quỳ rạp xuống đất.

"Xin đại nhân tha mạng! Chúng con ngài là 'Niệm sư' cao quý, mạo phạm ngài , xin đại nhân đại lượng tha cho chúng con!" Họ liên tục dập đầu, sợ đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

Đông Nhạc liếc cái xác, hỏi: "Hắn là đại ca của các ngươi?"

"Phải, ạ." Những kẻ cầm v.ũ k.h.í run rẩy đáp.

"Rất , dẫn chúng đến chỗ ở của , chuyện hỏi."

________________________________________

Nơi ở của tên "đại ca" đó thực chất là một lô cốt bỏ hoang. Nhìn cách bài trí bên trong, nơi từng là bộ chỉ huy trong thời chiến, trang thiết thiếu thứ gì, điều phần lớn đều cũ kỹ và hỏng hóc.

Chúng gọi tên phó thủ hạ của đến hỏi chuyện. Hóa thế giới đến với hai hệ thiên hà lớn, mỗi hệ cấu thành một quốc gia. Cả hai quốc gia đều là Đế quốc.

Nơi là Tinh cầu Rác, cũng là chiến trường cổ năm xưa của hai đế quốc, bỏ hoang nhiều năm, và phóng xạ hạt nhân sẽ còn tồn tại ở đây hàng vạn năm nữa. Tinh cầu thuộc về Đế quốc Chiến Long.

Thế giới lấy công nghệ chủ, nhưng một nhóm gọi là "Niệm sư". Họ sở hữu sức mạnh tinh thần vượt xa thường. Nghe một Niệm sư đạt cấp SSS thể dùng sức một để phá hủy cả một hạm đội tinh vân.

Dĩ nhiên, Niệm sư hiếm. Trẻ em ở thế giới khi lên sáu tuổi tiểu học sẽ kiểm tra diện, một khi phát hiện thiên phú Niệm sư sẽ lập tức tuyển thẳng học viện quân sự nhất của Trung Ương Tinh. Những Niệm sư quốc gia dốc lực bồi dưỡng, khi nghiệp phục vụ trong quân đội năm năm mới rời . cả hai đế quốc đều tuyệt đối cho phép Niệm sư của nước di cư sang nước đối phương.

: "Đông Nhạc, đến đây , là chúng xem Trung Ương Tinh một chút . Cái vị diện công nghệ khá thú vị, cứ như đang xem phim khoa học viễn tưởng ."

Đông Nhạc âu yếm mỉm : "Được."

Là cao thủ Thần cấp đỉnh phong, thể bộ trong chân , chỉ là thời gian quá lâu. Sau khi Đông Nhạc đưa bay gian, đưa tay vạch một cái giữa hư , một vết nứt đen kịt hiện . Chúng bước vết nứt đó, chớp mắt vượt qua hàng vạn năm ánh sáng.

Phía là một hành tinh xanh khổng lồ với hàng chục quỹ đạo tinh vân bao quanh, bên cạnh còn sáu bảy vệ tinh vây quanh. Đó chính là Trung Ương Tinh của Đế quốc Chiến Long.

Hành tinh lớn gấp chín Trái Đất, nhưng dân gấp tới mười lăm . Ngay cả các quỹ đạo cũng đầy ở, các vệ tinh nhỏ cũng chật ních cư dân. Vô chiến hạm xuyên hành qua vùng gian . Trung Ương Tinh bến cảng, bến cảng đều các vệ tinh nhỏ. Hành khách xuống tàu ở vệ tinh mới bắt tàu con thoi để Trung Ương Tinh.

Chúng dĩ nhiên cần rắc rối thế, trực tiếp bước hành tinh đông đúc . Không ngờ hành tinh đến thế, phong cảnh hữu tình, trong thành phố cũng là cây xanh. thậm chí còn thấy vài loại linh thực.

"Đông Nhạc, kìa! Đó là Kim Quang Nguyệt Hoa Thảo!" thụp xuống cạnh bồn hoa ven đường, mặt đầy hào hứng định hái một bông. Anh đặt tay lên vai , chỉ lên trời.

ngẩng đầu thấy một chiếc máy bay lái tuần tra đang bay tới, dừng ngay đỉnh đầu chúng để giám sát. lập tức rụt tay . Đông Nhạc bảo: "Nếu em thích, chúng mua một chậu ."

" chúng tiền của thế giới ." .

Đông Nhạc bí ẩn: "Đi theo ."

Anh dẫn đến một khu phố ở phía đông thành phố. Vừa đây thấy nơi lộn xộn, trông đều dễ chọc, mặt mày hung tợn. Người thế giới ngoại hình khá giống Trái Đất nhưng cao lớn hơn nhiều, cộng thêm vẻ mặt dữ dằn tạo cảm giác đầy áp lực.

Đông Nhạc dẫn một cửa hàng bán thực vật. Sau quầy là một thiếu phụ xinh quyến rũ. Vừa thấy Đông Nhạc, mắt cô sáng rực lên, uốn éo vòng ba đầy phong tình ném cho một cái nháy mắt, nhếch môi: "Soái ca, mua gì nào?"

Đông Nhạc lấy một viên linh thạch trung phẩm đặt lên quầy, đẩy về phía cô . Ánh mắt cô tức khắc sáng như , lập tức cảnh giác quanh hạ thấp giọng: "Soái ca, theo luật của Đế quốc, mua bán linh thạch là phạm pháp đấy. Huống hồ... đây còn là linh thạch trung phẩm."

Đông Nhạc thản nhiên: "Nếu , tìm nhà khác."

"Khoan !" Thiếu phụ xinh vội ấn tay lên viên linh thạch, nhấn một nút khiến cửa kim loại lập tức đóng sập , : "Soái ca, cứ giá ."

 

 

 

 

Loading...