Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 863

Cập nhật lúc: 2025-12-29 16:36:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngoại truyện 5: Tam Thiên Thế Giới · Văn minh Nô lệ (Phần 1)

Thấm thoát chúng qua mười hai thế giới.

Những thế giới đa phần là văn minh công nghệ. Thời gian chúng lưu mỗi nơi lúc dài, lúc ngắn. Nền văn minh chúng lâu nhất là nơi nhân loại lật đổ bởi những nhân tạo (cyborg). Đám nhân tạo đó nuôi nhốt con , thực hiện chế độ thống trị áp bức cực kỳ tàn khốc.

Chúng sống ở thế giới đó mười năm.

Việc giúp nhân loại đ.á.n.h bại nhân tạo, tái thiết quốc gia, giúp vô thoát khỏi kiếp nô dịch cũng thể coi là một đại công đức.

Sau khi rời khỏi đó, chúng may gặp một trận bão gian, trôi dạt trong kẽ hở thời ròng rã một năm trời mới tìm thấy lối để thoát . ngay lúc chạy thoát, chúng một luồng sóng xung kích của bão thời tấn công. Đường Minh Lê ôm c.h.ặ.t lấy , đỡ lấy phần lớn sức mạnh đó, nhưng vẫn dư chấn đ.á.n.h trúng n.g.ự.c. Cảm giác lúc đó giống như một cao thủ bồi cho một chưởng sấm sét, phun một ngụm m.á.u tươi.

Đường Minh Lê cũng trọng thương rơi hôn mê.

Ầm!

Một đợt tấn công năng lượng nữa đ.á.n.h thẳng chúng , khiến hai đ.á.n.h bật hai hướng. sóng năng lượng cuồn cuộn cuốn , lao về phía xa với tốc độ cực nhanh.

"Minh Lê!" hét lên tuyệt vọng. Lại một đợt sóng khác ập tới, đầu óc vang lên một tiếng "oong", cũng lịm gì nữa.

________________________________________

Không rõ bao lâu , khi tỉnh , thứ đầu tiên cảm nhận là mùi tanh tưởi nồng nặc của cá.

khó khăn bò dậy, l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn truyền đến từng cơn đau thắt. Xung quanh tối, vách tường bằng tôn sắt, lớp sơn bên ăn mòn bong tróc từng mảng. Mặt sàn chân rung lắc nhẹ.

phóng thần thức ngoài.

Biển! Một vùng biển rộng mênh m.ô.n.g bát ngát!

mà đang ở một con tàu ? Xem đây là một thế giới mới . Trước tiên thoát khỏi chỗ .

lấy một con d.a.o găm từ trong túi Càn Khôn . Đây là món đồ từ vật liệu đặc biệt tìm ở một thế giới công nghệ, cực kỳ cứng nhưng cũng dẻo dai. dễ dàng rạch nát vách sắt. Bước khỏi khoang tàu âm u, vặn thấy hai gã đàn ông đeo mặt nạ đen, tay cầm s.ú.n.g ống bước qua.

lập tức lùi bóng tối, thấy bọn chúng với : "Lô hàng chất lượng đấy, chúng chắc chắn sẽ trúng lớn." "Hê hê, khi giao hàng, em cũng nên hưởng thụ một chút chứ nhỉ?" "Nói với lão Thiết trông hàng một tiếng, tối nay chúng sang đó."

Tiếng của hai gã vô cùng tục tĩu. cau mày, dùng thần thức quét qua con tàu một lượt, sắc mặt lập tức đại biến. Hóa đáy con tàu đang giam giữ nhiều thiếu niên và thiếu nữ! Họ hầu hết chỉ mười bốn, mười lăm tuổi, bẩn thỉu lem luốc, nhốt trong l.ồ.ng sắt như những con thú, ánh mắt đầy rẫy sự kinh hoàng.

Cái gọi là "hàng hóa" của con tàu , chính là những đứa trẻ ? Chúng dám buôn bán ? là tội ác tày trời!

tìm một tên thủy thủ lẻ và tiến hành So hồn. Kết quả nhận khiến vô cùng phẫn nộ.

Hóa ở thế giới , buôn bán nô lệ là hợp pháp. Văn minh nơi đây tương đương với Trái Đất, nhưng hành tinh lớn gấp ba và dân gấp tới mười hai Trái Đất. Ở đây, gì rẻ mạt hơn mạng . Chỉ cần hai trăm Kim Châu là thể mua một nô lệ mười lăm tuổi xinh . Kim Châu là tiền tệ lưu thông, một Kim Châu tương đương với một tệ bên .

Nô lệ ở đây nhân quyền, còn chẳng bằng mèo ch.ó. Có quốc gia còn luật cấm ngược đãi thú cưng, nhưng với nô lệ, một khi mua về thì chủ nhân gì cũng , kể cả là hành hạ đến c.h.ế.t. Thật ngờ một thế giới văn minh dã man đến thế.

________________________________________

Màn đêm nhanh ch.óng buông xuống. Một gã đàn ông mặc áo khoác da, tay bưng một ít thức ăn, sải bước về phía khoang tàu nơi từng nhốt. Trên cửa khoang là một ổ khóa sắt lớn. Gã với vẻ mặt dâm dật rút chìa khóa mở cửa, gọi: "Mỹ nhân nhỏ ơi, đến thăm em đây. Em báo đáp ơn cứu mạng của cho thật đấy nhé."

ghê tởm đến mức cảm thấy bữa tối từ tận một năm cũng trào ngoài. Gã bước , thấy vách sắt khoét một lỗ tròn thì biến sắc, định hét lên nhưng bóp c.h.ặ.t yết hầu.

từ từ nhấc bổng gã lên. Gã trân trối đầy sợ hãi, đôi chân vùng vẫy loạn xạ. lạnh lùng hỏi: "Người đàn ông cùng ?"

Gã điên cuồng lắc đầu, đứt quãng đáp: "Không ... đàn ông nào cả... dùng lưới đ.á.n.h cá... vớt mỗi cô từ biển lên thôi..."

nheo mắt. Đường Minh Lê chắc chắn đang ở cùng một thế giới với , chỉ là vị trí rơi xuống khác mà thôi. Anh thương nặng như , giờ , thật lo lắng quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-863.html.]

dứt khoát vặn gãy cổ gã. Dù gã "vớt" lên thật, nhưng gã vẫn là một tên buôn ghê tởm. Việc gã thích nhất chính là hành hạ những đứa trẻ nô lệ khả năng tự vệ.

lấy chiếc gương tìm qua cải tạo , chẳng mấy chốc mặt gương hiện lên một hình ảnh. Cái suýt chút nữa khiến nổ tung vì giận.

Dung mạo lúc chuyển sang dạng của Doãn Thịnh Nghiêu. Anh đang một chiếc giường xa hoa, vẫn còn hôn mê. Một thiếu nữ mặc áo trắng xinh đang bên cạnh, cô ngậm t.h.u.ố.c trong miệng, ... cúi xuống mớm cho theo kiểu môi chạm môi.

Buông cái miệng cho !

Mắt đỏ vằn lên. Dám chạm đàn ông của , đúng là thể nhẫn chứ thể chịu!

________________________________________

cất gương , ánh mắt lóe lên tia sát khí. xuống khoang tàu đáy nơi giam giữ lũ trẻ. Hai tên thủy thủ lúc nãy dùng một chai rượu hối lộ lão Thiết canh cửa để lẻn trong. Chúng đang chọn lựa những đứa trẻ khốn khổ như chọn gia súc.

Đám thiếu niên thiếu nữ đều sợ hãi lùi sâu góc, thầm cầu nguyện thần linh phù hộ cho lũ cầm thú để mắt tới. Một tên chọn trúng một cô bé mười bốn tuổi xinh xắn, lôi xệch cô bé ngoài, định giở trò đồi bại ngay mặt bao nhiêu .

Tiếng nghẹn ngào của lũ trẻ hòa cùng tiếng man rợ của lũ cầm thú khiến cơn giận trong lòng bùng phát. lặng lẽ bước đến lưng chúng. Lũ trẻ đầy kinh ngạc. Tên thủy thủ dường như phát giác điều gì, đột ngột đầu . Chưa kịp phản ứng, một luồng hỏa diễm phun thẳng mặt gã, đốt cháy đầu gã thành một cục than đen kịt.

Ngay lập tức, tên còn rút s.ú.n.g b.ắ.n liên tiếp ba phát về phía . ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm khiến ba viên đạn khựng giữa trung. khẽ hất cằm, đạn bay ngược trở găm thẳng đầu gã. Gã kịp rên một tiếng đổ rạp xuống c.h.ế.t tươi.

Cô bé lôi lúc nãy run lẩy bẩy . dành cho cô bé một nụ hiền hậu: "Cô bé, đừng sợ, em tên gì?"

"Em tên là... An Na." Cô bé , mắt vẫn đầy vẻ sợ hãi.

"An Na, chị đến để cứu các em." nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.

Cô bé ban đầu đầy vẻ vui mừng, nhưng lắc đầu buồn bã: "Không chị ơi, chúng em đều là nô tịch ( phận nô lệ). Dù cũng trốn thoát ."

Ở thế giới , một khi thành nô lệ, hộ tịch sẽ đổi thành nô tịch, còn nhân quyền, chỉ là một món hàng hình .

bảo: "Không , chị sẽ thu xếp thỏa."

lúc đó, bên ngoài truyền đến một giọng hống hách: "Có chuyện gì thế? Sao bên trong tiếng s.ú.n.g? Mau mở cửa cho !"

An Na hoảng hốt: "Là thuyền trưởng! Thuyền trưởng đáng sợ lắm, ông sẽ g.i.ế.c sạch chúng mất!"

tiếp tục trấn an cô bé: "Đừng sợ, chị ở đây . Em cứ ngoan ngoãn ở trong phòng, lát nữa dù thấy gì cũng ngoài, rõ ?"

An Na ngơ ngác gật đầu. lúc đó, cửa khoang mở , trực diện bước thẳng ngoài.

Chẳng mấy chốc, bên ngoài vang lên một chuỗi tiếng s.ú.n.g và tiếng thét t.h.ả.m thiết. Lũ trẻ nô lệ sợ hãi ôm lấy . Không bao lâu , cửa mở, thong thả bước , quần áo vẫn sạch tinh tươm vương một hạt bụi.

"Xong , An Na, các em tự do ." mỉm : "Chị đưa các em đến một nơi , các em sống thật ở đó."

An Na nửa tin nửa ngờ. dùng linh lực điều khiển con tàu buôn nô lệ đến một hòn đảo hoang vắng . Sau đó, lấy từ túi Càn Khôn một mô hình nhà ở, đặt xuống đất, hai tay kết ấn, niệm chú. Cái mô hình đó lớn dần lên, biến thành một tòa nhà đồ sộ. Đây là món đồ Đường Minh Lê lúc rảnh rỗi, vốn khéo tay, về khoản luyện khí thực sự theo kịp .

dặn dò lũ trẻ ở đây, để đủ lương thực cho chúng và giao cho mấy đứa lớn nhất chăm sóc cả bọn, đó rời khỏi đảo hoang.

tìm Đường... , giờ gọi là Doãn Thịnh Nghiêu . Anh xuyên qua các thế giới, mỗi nơi đổi một dung mạo, lúc là Đường Minh Lê, lúc là Doãn Thịnh Nghiêu. Cứ thế chắc tâm thần phân liệt mất, cứ như đang yêu hai một lúc .

Dựa theo vị trí hiển thị gương, tìm đến một thành phố phồn hoa. Ngoại trừ chữ khác biệt, thì phong thổ và nhân tình ở đây chẳng khác Trái Đất là mấy.

Ngoại trừ sự hiện diện của nô lệ.

 

 

 

 

Loading...