KIỀU SỦNG PHU QUÂN - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:02:36
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"

 

"Nàng cứ tịnh dưỡng cho , đợi hai năm nữa thể trưởng thành, chúng sẽ con."

 

"Nàng là thê t.ử của , là cùng hết cuộc đời, chứ công cụ để sinh con..."

 

Ta chìm giấc ngủ, an nhiên vô cùng, cứ ngỡ những lời lải nhải của ngài là tiếng tụng kinh.

 

Ta thích trẻ con, vô cùng mong đợi đứa con của và Thế t.ử.

 

Thế nhưng ngày hôm , ngài mặt cảm xúc bưng đến một bát t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i do phủ y tinh chế, đập tan ảo tưởng của .

 

 

 

Không chỉ sáng hôm đó, mà về mỗi mật xong, ngài đều bưng đến cho một bát t.h.u.ố.c tránh thai.

 

Lâu dần, chỉ hạ nhân trong phủ âm thầm bàn tán chiếm lòng Thế t.ử, mà ngay cả chính cũng bắt đầu nghi hoặc.

 

Là ngài chê lùn? Hay chê , hoặc chê đôi gò bồng đào của lớn bằng của ngài ?

 

Chẳng lẽ ngài sinh bảo bảo cho ?

 

Ta thừa nhận suy nghĩ quẩn quanh, vấn đề cứ canh cánh trong lòng khiến khó chịu.

 

Thế t.ử thấy u buồn, liền đặc biệt đưa ngoại ô ngắm mai.

 

Kết quả, chà, thật khéo , chúng gặp Lâm Uyển Nhi ở vườn mai!

 

Chính là con thỏ nhỏ !

 

Hôm nay Lâm Uyển Nhi đội mấn che mặt, lộ khuôn mặt tú lệ của thị.

 

Ta đoán thị cố tình khoe cho Thế t.ử gia xem.

 

Chẳng lẽ thị tưởng Thế t.ử thấy mặt thị là sẽ nạp thị ?

 

Buồn thật! Nếu Thế t.ử thực sự ham mê nhan sắc, tự soi gương mà ngắm!

 

Con thỏ nhỏ đó khá chủ động, để dâng hiến cho Thế t.ử gia, thị giả vờ trẹo chân, lao thẳng lòng ngài !

An Nhu Truyện

 

Hừ!

 

Mắt trợn tròn.

 

Thế mà cũng ?

 

Chính thất là còn đang ở đây mà kẻ danh phận dám ngang nhiên như !

 

Tưởng là tượng đất nặn chắc!

 

Ta lập tức lao tới, túm lấy cánh tay thị dùng sức bình sinh giật mạnh, cưỡng ép tách hai .

 

Sau đó vung tay một cái, ném thị xa như ném đĩa sắt .

 

Tiểu thư Uyển Nhi dù nhịn ăn chăng nữa cũng vài chục cân, tuy ném thị nhưng cánh tay dường như cũng căng cơ.

 

Ta đau đến mức khẽ hít , lén lút xoa dịu vết thương.

 

Lúc tỏ uy phong, tuyệt đối nhát gan.

 

Con thỏ nhỏ vung một cái, xoay tròn tại chỗ mấy vòng, mãi mới vững , phong thái gì cũng chẳng còn, cứ thế ôm mặt nức nở.

 

Lão ma ma bên cạnh thị liền đòi công bằng.

 

"Thế t.ử phi, thể ? Bản hưởng sơn hào hải vị đến no căng mà chia sẻ chút ít cho nghèo, còn chút lòng nhân ái nào nữa ?"

 

Thị quá ẩn ý, xin cáo hiểu.

 

Lão ma ma hừ lạnh, dứt khoát thẳng: "Thế t.ử phi, hãy tự soi gương mà xem, tiều tụy đến mức nào ? Chẳng vì Thế t.ử gia quá mạnh mẽ khiến chịu nổi ?"

 

"Đã đến mức còn giữ khư khư chịu buông tay, chịu để tiểu thư nhà phủ gánh vác giúp ! Người cũng sợ bội thực !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-sung-phu-quan-afcz/chuong-4.html.]

 

Mẹ kiếp, mụ cái gì thế?

 

Đầu như sấm sét đ.á.n.h ngang, hiện lên ba chữ: "Tự tự chịu!"

 

Lúc khoe khoang Thế t.ử mạnh mẽ, giờ tin là thật, đem phản đòn, chẳng là tự tự chịu !

 

Bên cạnh vang lên giọng ôn nhu của Thế t.ử: "Đa tạ ma ma và Lâm tiểu thư quan tâm đến chuyện ăn uống trong phủ ."

 

Thế t.ử thật thông minh! Lão ma ma chúng ăn sơn hào hải vị đến no căng, ngài liền thuận nước đẩy thuyền, để chút sơ hở nào!

 

"Bổn thế t.ử khi về phủ nhất định sẽ chú ý chế độ ăn uống của Thế t.ử phi, để nàng ăn uống điều độ, dinh dưỡng hợp lý, cố gắng..."

 

Ngài nhấn mạnh từng chữ: "Để Châu Châu ăn uống thỏa mãn!"

 

Ngài nắm lấy cánh tay , dìu bước xoa nắn cho , giọng điệu giấu nổi sự dịu dàng và cưng chiều: "Dùng sức mạnh quá, phu quân sẽ xót đấy, loại việc nàng đừng đích tay, phu quân sẽ đá văng thị !"

 

 

 

Ôi, trời đất ơi! Ta thích cái vẻ điều hiểu ý của ngài ! thật là tỷ của !

 

Đợi cả hai lên xe ngựa, ngài vẫn buông tay , cứ vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay .

 

Rồi bắt đầu khẽ.

 

Ta cạn lời ngài .

 

Tên nhất định đang nhạo .

 

Cười nhạo chuyện lúc từng khoe khoang rằng ngài thể ngủ với hai mươi !

 

Giờ thì , tự chui đầu rọ, ngài xem trò vui!

 

Ngài càng càng to, đến mức cả run lên, cuối cùng còn vỗ đùi đến rơi cả nước mắt.

 

Phi! Có gì đáng đến thế cơ chứ?

 

Lỗ thúc đ.á.n.h xe sợ hãi hỏi một câu: "Thế t.ử gia, ngài ?" Lúc ngài mới dần thu tiếng , .

 

Lại sang với : "Bổn thế t.ử từng thất thố như bao giờ, Lỗ thúc thấy như thế nên chút hoảng sợ đấy."

 

Ngài nhắc đến Lỗ thúc, mới nhớ đây đ.á.n.h xe là Kim Hoàn, một tiểu t.ử tuấn tú tinh .

 

lâu thấy , đ.á.n.h xe đều là Lỗ thúc.

 

Ngẫm sâu hơn chút nữa, hình như mấy tiểu t.ử trong danh sách của cũng chẳng xuất hiện nữa, trong lòng thật thấy vô cùng tiếc nuối.

 

Đang thấy tiếc nuối thì tay Thế t.ử vươn tới ôm lấy : "Châu Châu, sai ."

 

Mắt sáng rực lên, Thế t.ử cuối cùng cũng nhận sai ?

 

Thực cũng chẳng cần xin , cứ gọi mà!

 

"Ta cứ ngỡ kiềm chế và nhẫn nhịn là tình yêu dành cho nàng, cứ ngỡ kiên trì đến cuối mới là tình yêu của , bỏ qua cảm nhận của nàng."

 

"Ngay cả ngoài cũng nàng tiều tụy, là phu quân của nàng mà , là của ."

 

Ơ kìa, tên đang cái chuyện đó...

 

"Nếu nàng vì thế mà vui, thể thể khỏe mạnh ? May mà phu quân tỉnh ngộ kịp thời, nhất định sẽ nàng toại nguyện."

 

Ta còn kịp chỉ cần gọi là xong, gương mặt ngài áp sát gần...

 

Nụ hôn trong xe ngựa trọn đời quên.

 

Bên ngoài là thế giới trắng xóa tuyết phủ, hoa mai đỏ rực tựa lửa thiêu, còn trong xe ngựa ấm áp sắc xuân.

 

Lúc xuống xe cũng là ngài bế xuống.

 

Ngài dùng áo choàng trùm kín cho , bế một mạch về viện của chúng .

 

 

Loading...