KIỀU SỦNG PHU QUÂN - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:02:37
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đêm đó, cả đời cũng thể nào quên.

 

Dường như kể từ khoảnh khắc , huyết mạch và linh hồn của đôi gắn kết với sâu sắc hơn bao giờ hết.

 

Khi trời hừng sáng, đặt một nụ hôn lên hàng mi khẽ rung của , cảm nhận lạnh thanh mảnh, khẽ thì thầm: "T.ử Kính, yêu ."

 

Chàng khẽ ừ một tiếng: "Ta ."

 

Chàng bản cũng yêu , nhưng , chắc chắn là như .

 

Chàng chính là thương yêu đấy thôi!

 

Sau khi tỉnh giấc, trong lòng ngọt ngào đến tận tâm can, nỗi vui sướng dâng trào như nước lũ chẳng thể nào chứa hết.

 

Nghĩ bản từng nghi ngờ Vương phi nương nương, trong lòng cảm thấy thật với .

 

Mặc dù nương nương chẳng hề gì, càng từng hoài nghi tráo con, nhưng vẫn thấy hổ thẹn khôn cùng.

 

Vì thế, bèn đến nhà ấm hái một bó hoa tươi thật lớn, chuẩn mang đến tặng .

 

 

 

Nương nương bao! Vừa dịu dàng hiền hậu, hơn nữa thật khéo sinh, sinh một vị Thế t.ử tuyệt vời như !

 

Người chính là tấm gương của ! Ta nhất định học tập nương nương, sinh thêm vài nhi t.ử , cưới thêm vài nàng dâu hiền như !

 

Ta hớn hở chạy đến chính phòng, nhưng qua tấm rèm gấm thấy giọng Vương phi và Thế t.ử đang chuyện bên trong.

 

Nương nương : "Thế t.ử phi cái gì cũng , chỉ là tính tình quá mức ngây thơ hồn nhiên. Những thứ gia đình bên dạy cũng chẳng phù hợp với phủ chúng , chút lo lắng về con bé gánh vác nổi chuyện trong nhà."

 

Tim thắt , bước chân đang định bước lặng lẽ thu .

 

Phải , chỉ là con gái của một vị quan ngũ phẩm nhỏ nhoi, phụ mẫu chỉ trù tính cho gả một gia đình tương xứng, quản lý ba năm tên hạ nhân, sống đời an nhàn là đủ.

 

Họ nhắm sẵn đối tượng cho , chính là vị ca ca nhà hàng xóm, thế để thuận tiện về nhà đẻ, bất cứ lúc nào cũng thể về đó ăn chực.

 

Ai ngờ , thể gả Vương phủ Thế t.ử phi.

 

Nếu gì bất ngờ, tương lai cũng sẽ trở thành một vị Vương phi.

 

Chỉ Thế t.ử đáp: "Mẫu cần vì việc mà lo lắng, gia đình chúng thực càng đạm bạc, khiêm tốn càng , cưới một quá mạnh mẽ tháo vát dễ gây chú ý."

 

"

 

"Chúng cần đạm bạc giữ , mới mong những ngày bình an."

 

Vương phi trầm mặc hồi lâu: "Những đạo lý mẫu hiểu? Chỉ là uất ức cho con, rõ ràng là trong mộng, bậc nhân tài kinh bang tế thế, chỉ xứng đôi với con gái nhà tiểu gia."

 

Thế t.ử liền : "Châu Châu , nhi t.ử cảm thấy uất ức, còn thấy vô cùng may mắn."

 

"Nàng xử lý việc nhà cũng , vạn sự chẳng còn nhi t.ử ? Nhi t.ử đều giải quyết thỏa cả."

 

Những lời phía còn nổi nữa, trong lòng dấy lên từng đợt mất mát và đau buồn.

 

Như thể một chiếc khăn nóng hổi bịt c.h.ặ.t nơi cổ họng, mỗi một thở đều nóng rát cả tâm can.

 

"Châu Châu..."

 

Phía gọi , là Thế t.ử.

 

Chàng đuổi theo, nắm lấy hỏi: "Sao thế? Kẻ nào chọc nàng vui?"

 

Chàng âu yếm quệt nhẹ lên mũi , nước mắt cứ thế tuôn rơi.

 

Ta sà lòng , ôm c.h.ặ.t lấy , nhận bản thật sự yêu say đắm đàn ông .

 

"Thiếp sợ." Ta .

 

"Sợ điều gì?" Chàng vuốt tóc , càng t.h.ả.m thiết: "Sợ nhiều thứ! Sợ xứng với , sợ thể ở bên thật lâu thật lâu."

 

Vương phi nương nương khó gánh vác trọng trách, đang toan tính đổi con dâu cũng nên?

 

Thật t.h.ả.m hại! Ta sắp sửa trở thành vợ bỏ rơi thê lương .

 

Hu hu, nỡ rời xa phu quân ngọc thụ lâm phong của !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-sung-phu-quan-afcz/chuong-5.html.]

Thế t.ử ngừng vuốt tóc, ngước mắt .

 

 

 

Hu hu, từ góc độ , ngay cả lỗ mũi cũng đến thế!

 

Liệu cũng vợ khác ?

 

An Nhu Truyện

Chàng trầm ngâm một lát đáp: "Là của ."

 

Chàng nâng mặt lên, cúi đầu xuống: "Là của , nghĩ sai , như nàng, thật sự thể để nàng nhàn rỗi !"

 

Mắt trợn tròn, gian tà đến thế chứ?

 

Ta cảm thấy chẳng lành, quả nhiên là lành thật.

 

Những ngày đó, cho tìm đủ loại thầy dạy, ngày ngày đích đốc thúc học tập!

 

Với cái danh mỹ miều là: Lò luyện tái tạo!

 

Ta khổ sở học từ quản lý sổ sách, điều hành việc nhà, lễ nghi tiếp khách, đối nhân xử thế cho đến quản lý hạ nhân.

 

Trời ơi, chỉ riêng danh sách bảy tám trăm trong phủ thôi hoa mắt ch.óng mặt .

 

Cả ngày mệt lử, buổi tối cũng chẳng còn sức mà đáp trả gia pháp của .

 

Vậy nên mới phát hiện việc nhà lúc nhiều lúc ít.

 

Những ngày ít việc, đêm đến Thế t.ử chắc chắn sẽ quấn lấy buông.

 

Hôm nay là thọ thần của Lão thái phu nhân nhà Lâm Bố chính sứ, vẫn như lệ thường chuẩn quà mừng.

 

Trước khi xuất môn, bỗng nhớ đến con thỏ nhỏ nhà họ Lâm đó.

 

Trước mặt ai mất mặt cũng , nhưng tuyệt đối thể mất mặt con thỏ nhỏ nhà đó! Ta hảo thứ!

 

Thế là vì sự cẩn trọng, kiểm tra lễ vật một nữa, phát hiện lễ vật giống với những gì chuẩn .

 

Nhẹ hơn món chuẩn nhiều.

 

Bức tranh sơn thủy của Mễ Phất vốn trong lễ vật cũng tráo thành tác phẩm của một họa sĩ vô danh nào đó.

 

Ta giận đến run .

 

Mang lễ vật mỏng nhẹ thế mừng thọ, con thỏ đó nhạo mới là lạ.

 

Nàng nhảy cẫng lên mặt mà châm chọc cho xem!

 

Ta vội vàng hỏi ai bớt xén lễ vật? Hạ nhân đáp là Thế t.ử gia.

 

Ta kinh ngạc hỏi lý do vì ?

 

"Thế t.ử gia , lễ vật nhà Lâm đại nhân gửi cho chúng mỏng, nên chúng cũng cần đáp lễ nặng tay, qua , đừng để biến thành kẻ ngốc!"

 

Từ giọng điệu của hạ nhân, phần nào một chút tự hào.

 

À, Thế t.ử nhà thật vun vén gia đình quá.

 

Trong đầu bỗng nhiên sáng tỏ.

 

Hóa việc nhà trông thì vẻ là đang quản, nhưng thực chất là vẫn thao túng phía .

 

Càng nghĩ càng thấy bực .

 

Đã quản thì tự hết , còn lấy bình phong gì?

 

Bị lấy bình phong quan trọng, quan trọng là công sức của đều đổ sông đổ biển!

 

Kế tiếp nghĩ đến vấn đề khối lượng công việc.

 

Hừ, hiểm độc thật, thâm độc quá.

 

Chàng hành gia pháp thì việc nhà sẽ ít một chút, để nghỉ ngơi dưỡng sức mà phục vụ đêm ngày.

 

Chàng mà , sẽ ném một đống việc nhà cho , để mệt như cún, còn tâm trí mà mơ tưởng đến mấy tên tiểu tư thanh tú như Kim Hoàn, Ngân Hoàn nữa.

 

 

Loading...