Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 1050: Gọi Hồn Nơi Cửa Phật, Tỷ Đệ Tương Phùng
Cập nhật lúc: 2026-03-06 00:17:52
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Hoàng đưa Phó Lâm đến chùa Tướng Quốc, bên ngoài sơn môn, tiểu hòa thượng đón tiếp Tiêu Hoàng đợi sẵn. Tiêu Hoàng thấy cũng lấy lạ, hiện tại nàng thể khẳng định vị Thông Tuệ Đại Sư quả thực chút bản lĩnh.
"Phó Lâm, A Tỷ đưa gặp đại sư, đại sư sẽ chữa khỏi cho ."
Lần Tiêu Hoàng nắm tay Phó Lâm, hai một một theo tiểu hòa thượng về phía hậu điện.
Bốn đại cung nữ theo phía đều kinh ngạc thôi. Thái Nữ nhà các nàng từ khi nào đối xử với khác như ? Lại còn là một nam nhân xuất hiện rõ lai lịch. Người ngoài , chẳng lẽ các nàng còn ? Nam nhân căn bản từng cứu Thái Nữ, tại Thái Nữ đối với như thế?
Tuy nhiên, bốn tuy trong lòng hiểu rõ một chuyện, nhưng tuyệt đối nhiều lời bàn tán nửa câu. Thân là đại cung nữ của Thái Nữ, thể tiết lộ bất cứ chuyện gì của chủ t.ử.
Hậu điện, Thông Tuệ Đại Sư đợi sẵn từ lâu. Nhìn thấy Tiêu Hoàng, ông mỉm hiền hậu mở lời: "Lão nạp Thái Nữ điện hạ sẽ còn . Qua , lão nạp cũng sắp rời khỏi chùa Tướng Quốc ."
Nếu vì chuyện , sáng nay ông khởi hành rời chùa Tướng Quốc nơi khác giảng kinh tụng pháp.
Tiêu Hoàng thầm thấy may mắn, nàng đầu Phó Lâm một cái : "Đại sư, Mẫu hậu Phó Lâm sở dĩ ngây ngốc, do não thương, mà là do hồn phách vẹn. Cô nhờ đại sư kiểm tra giúp Phó Lâm, xem thực sự thiếu hồn phách . Nếu đúng là , đại sư thể gọi hồn phách mất của chăng?"
Thông Tuệ Đại Sư Tiêu Hoàng , ngẩng đầu Phó Lâm, hiệu cho gần để kiểm tra một hồi, cuối cùng xác định một chuyện: "Người tam hồn thất phách, mất một hồn một phách, cho nên mới trở nên ngây ngốc. Thật tìm một hồn một phách của chuyện khó, nhưng việc cần Thái Nữ điện hạ giúp đỡ mới ."
Tiêu Hoàng liền lập tức mở miệng: "Chỉ cần thể cho Phó Lâm khỏe , đại sư Cô gì cũng ."
Thông Tuệ Đại Sư lời Tiêu Hoàng, bật .
Họ là hữu tình, ông cứ thành cho họ .
Thông Tuệ Đại Sư nghĩ đoạn liền sai t.ử chuẩn một vật dụng để phép. Rất nhanh đồ vật mang tới, cửa sổ hậu điện cũng đều dùng vải đen che kín. Trong đại điện tối đen như mực, Thông Tuệ Đại Sư nhấc tay, thắp lên Huyền Minh Đăng, đó ông kết một cái Huyền Minh trận pháp. Rất nhanh, nương theo trận pháp Huyền Minh , cánh cửa u minh âm giới từ từ mở .
Đại sư thúc giục Tiêu Hoàng: "Đây là cửa Huyền Minh thông tới các nơi, bây giờ hãy bắt đầu gọi tên Phó Lâm. Thông qua cánh cửa Huyền Minh , một hồn một phách của thấy tiếng gọi của , nhất định sẽ nương theo âm thanh mà tìm tới. Đến lúc đó Phó Lâm tam hồn thất phách hợp nhất, liền sẽ vẹn ."
Tiêu Hoàng mừng rỡ, lập tức hướng về phía cửa Huyền Minh đang tỏa ánh sáng u vàng mà gọi: "Phó Lâm, Phó Lâm đang ở ? Mau đây, A Tỷ đến đón về nhà ."
"Phó Lâm, ở ?"
Tiêu Hoàng gọi liền mấy tiếng, cũng thấy trong cửa Huyền Minh màu vàng động tĩnh gì. Ngược , Phó Lâm vẫn luôn yên lặng ở một bên, lúc đến bên cạnh Tiêu Hoàng, chủ động nhét tay trong tay Tiêu Hoàng, tỏ ý đang ở đây.
Tiêu Hoàng đầu một cái, nhịn bật , càng sức hướng về phía cửa Huyền Minh gọi to: "Phó Lâm, mau trở về, A Tỷ đưa về nhà."
Chỉ là nàng gọi một hồi lâu cũng động tĩnh gì, Tiêu Hoàng khỏi lo lắng, chẳng lẽ một hồn một phách của Phó Lâm tìm thấy nữa?
Ý niệm của nàng dứt, bỗng nhiên thấy trong cửa Huyền Minh vàng vọt lướt qua một ảo ảnh hư ảo. Cái bóng nhẹ nhạt, nhưng kỹ vẫn nhận đó là bóng dáng của Phó Lâm. Tiêu Hoàng đại hỉ, hướng về phía Thông Tuệ Đại Sư bên cạnh kêu lên: "Đại sư, đó là một hồn một phách của Phó Lâm ?"
Thông Tuệ Đại Sư phất tay một cái, ảo ảnh hư ảo liền ùa Phó Lâm.
Tam hồn thất phách hợp nhất, thể Phó Lâm mềm nhũn, bỗng nhiên ngã xuống đất. Tiêu Hoàng đưa tay đỡ lấy , lo lắng về phía Thông Tuệ Đại Sư: "Đại sư, ngất ?"
Thông Tuệ Đại Sư : "Lát nữa tỉnh sẽ . Bất quá lão nạp cần mượn của công chúa một vật mới thể định tam hồn thất phách cho ."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tiêu Hoàng lập tức hỏi là vật gì, Thông Tuệ Đại Sư cho cần mượn một lọn tóc xanh đầu Thái Nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-1050-goi-hon-noi-cua-phat-ty-de-tuong-phung.html.]
Tiêu Hoàng chút do dự cắt một lọn tóc đưa cho Thông Tuệ Đại Sư. Đại sư dùng bùa giấy gói lọn tóc giao tay Tiêu Hoàng: "Công chúa hãy để vật Phó thí chủ, ba tháng hồn phách của sẽ định."
Tiêu Hoàng lúc mới thực sự vui mừng, cung kính tạ ơn Thông Tuệ Đại Sư, đó đưa Phó Lâm sang thiên điện bên cạnh nghỉ ngơi.
Phó Lâm ngủ lâu, nhanh tỉnh .
Khoảnh khắc mở mắt , trong đáy mắt tràn đầy vẻ hờ hững lạnh lùng, xà nhà xa lạ, yên tĩnh như vật c.h.ế.t.
Tiêu Hoàng thấy tỉnh , vui mừng gọi một tiếng: "Phó Lâm."
Phó Lâm thấy giọng , tưởng sinh ảo giác, động cũng dám động.
Tiêu Hoàng nhịn gọi một tiếng: "Phó Lâm, thấy thế nào? Có cảm thấy đỡ hơn chút nào ? Còn nữa, còn nhớ A Tỷ ?"
Một tiếng "A Tỷ" đ.á.n.h thức ý thức đang ngủ say của Phó Lâm. Thật từ khi lớn lên, từng gọi Tiêu Hoàng là A Tỷ nữa, đều gọi nàng là A Hoàng. Thật thích nàng, nhưng dám cho nàng , dám để nàng tâm tư của , mà nàng cũng chậm chạp phát hiện tâm tư của .
Chỉ là c.h.ế.t ? Sao thấy giọng của A Hoàng? Chẳng lẽ là vì bọn họ đều c.h.ế.t, cho nên đoàn tụ ?
Phó Lâm nghĩ đến điều , tự chủ mà vui vẻ hẳn lên. Hắn từ từ đầu về phía Tiêu Hoàng. Dáng vẻ của Tiêu Hoàng so với kiếp chút khác biệt, nhưng Phó Lâm vẫn liếc mắt một cái liền nhận nàng, ánh mắt của nàng giống ngày xưa.
Tiêu Hoàng thấy qua, lo lắng căng thẳng hỏi: "Phó Lâm, ?"
Phó Lâm nàng, hồi lâu động đậy. Hắn cảm giác như qua lâu lâu, lâu đến mức ngạt thở, mới thấy nàng nữa.
Nước mắt Phó Lâm bỗng chốc trào , vươn tay ôm chầm lấy Tiêu Hoàng, gắt gao ôm c.h.ặ.t trong lòng.
"A Hoàng, chúng gặp ."
Tiêu Hoàng thì bật : ", chúng gặp , chúng đều sẽ sống thật ."
Phó Lâm rộ lên, trong mắt tràn ngập ánh sáng, đó là nhiệt huyết đối với sự sống.
Hai ôm một lúc, Tiêu Hoàng bảo Phó Lâm buông nàng . Phó Lâm cứ như thấy, ôm c.h.ặ.t nàng thì thầm: "Nếu khi c.h.ế.t thể gặp A Hoàng, sớm đến gặp nàng ."
Tiêu Hoàng liền Phó Lâm tưởng rằng bọn họ đang gặp khi c.h.ế.t, khỏi vỗ vỗ lưng : "Chúng c.h.ế.t sống , buông , kể cho sự tình."
Phó Lâm buông tay, bá đạo : "Cứ như mà ."
Tiêu Hoàng hết cách, hơn nữa vì đau lòng cho nên cũng kiên trì nữa, kể chuyện nàng trọng sinh một lượt, cuối cùng đến chuyện thiếu hồn phách.
Phó Lâm lúc mới rõ sự tình, buông Tiêu Hoàng , vui sướng : "Nói như , chúng sống ."
", chúng khỏe mạnh ."
Hai cùng rộ lên.