Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 1067: Tiêu Hoàng Bị Bắt, Gặp Lại Phế Thái Tử

Cập nhật lúc: 2026-03-06 00:18:09
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi tối, Tiêu Hoàng mở hai bàn tiệc tại Kim Phượng Lâu đích chiêu đãi những phụ nữ , bảo các nàng hãy nỗ lực thật , chỉ cần các nàng thể hiện .

 

Thân là Thái nữ, nàng sẽ trọng dụng các nàng.

 

Lời , lập tức nhận một tràng hoan hô, dậy ngay tại chỗ biểu thái độ: "Thái nữ điện hạ yên tâm, tiểu dân nhất định sẽ phụ kỳ vọng của Thái nữ."

 

"Tốt."

 

Tiêu Hoàng vui vẻ, uống một ly rượu xong, thấy Thanh Thường tới phía hạ thấp giọng bẩm báo: "Điện hạ, Phó công t.ử đến gặp Điện hạ, đang ở ngoài lầu."

 

Tiêu Hoàng nhướng mày, Phó Lâm đây là nhớ nàng , cho nên đến gặp nàng.

 

Nàng dậy chào hỏi với mấy phụ nữ một tiếng, ngoài, Thanh Thường và Họa Phiến ở tiếp đãi .

 

Nàng dẫn Giáng Tuyết ngoài, tới cửa thấy tiểu tư của Phó Lâm đang đợi cửa, tiểu tư thấy Tiêu Hoàng, vô cùng cung kính thi lễ: "Tiểu nhân tham kiến Thái nữ điện hạ."

 

Hắn xong khom lưng chỉ về phía một chiếc xe ngựa bên đường, ý bảo Phó Lâm đang ở trong chiếc xe ngựa đối diện.

 

Tiêu Hoàng kinh ngạc nhướng mày, sâu tên tiểu tư, tiểu tư ánh mắt của nàng dọa cho sắc mặt trắng bệch, nhưng nỗ lực cố giữ bình tĩnh.

 

Tiêu Hoàng khẽ một cái, nhấc chân về phía bên đường.

 

Phía Giáng Tuyết định theo, tiểu tư giơ tay ngăn , ôn tồn : "Công t.ử nhà chút chuyện riêng với Thái nữ điện hạ, cô cô tạo thuận lợi cho."

 

Giáng Tuyết để ý đến , theo bản năng định theo, ngờ tay lưng Tiêu Hoàng một động tác, Giáng Tuyết lập tức dừng động tác.

 

Tiểu tư thở phào nhẹ nhõm.

 

Tiêu Hoàng băng qua đường cái, tới bên ngoài xe ngựa, thấp giọng mở miệng: "Phó Lâm, bảo đến, chuyện ?"

 

Trong xe ngựa, vén rèm lên.

 

Người đó đợi Tiêu Hoàng phản ứng, liền vươn tay nhanh ch.óng kéo Tiêu Hoàng lên.

 

Tiêu Hoàng cũng nương theo lực của nàng lên xe ngựa, đó đợi nàng ngẩng đầu, đối diện giơ tay điểm huyệt đạo của nàng.

 

Sau đó nàng mới khẽ mở miệng : "Thái nữ điện hạ, đắc tội ."

 

Tiêu Hoàng qua, nhận là nữ t.ử con nhà võ quán mà hôm nay nàng phụ trách khảo hạch, tên Bạch Dao.

 

Tiêu Hoàng khẽ , Bạch Dao thấy lúc mà nàng còn , trong lòng dâng lên bất an, ôm quyền trầm giọng : "Xin Thái nữ điện hạ ."

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

"Ồ, cảm thấy xin , thì thả , chừng còn thể chừa cho ngươi một cơ hội sống sót."

 

Bạch Dao tức giận, cho dù nàng là Thái nữ, hiện tại rơi tay nàng , còn cuồng ngạo như , quá tự cho là đúng .

 

Hóa Hoàng Thái Nữ Đại Chu tự mệnh thanh cao như .

 

"Ta tay , sẽ thả Điện hạ, Điện hạ theo một chuyến ."

 

"Được."

 

Tiêu Hoàng phản kháng. Nàng đó sở dĩ ngăn cản Giáng Tuyết theo, chính là để xem đối phương giở trò quỷ gì, hiện tại càng xem lưng là ai sai khiến đến nghi là bắt cóc nàng.

 

Bạch Dao vốn tưởng rằng Thái nữ điện hạ sẽ kinh hoảng, sẽ luống cuống, kết quả nàng bình tĩnh ngoài sức tưởng tượng của nàng , Tiêu Hoàng như , nàng ngược hoảng hốt bất an.

 

"Người đừng hòng giở trò."

 

Tiêu Hoàng để ý đến nàng , khẽ nhắm mắt, suy tư, rốt cuộc là ai sai khiến bắt cóc nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-1067-tieu-hoang-bi-bat-gap-lai-phe-thai-tu.html.]

Những thế gia trong kinh ? Không ai dám .

 

Ngoài những đó, cũng ai dám như a.

 

Tiêu Hoàng nghĩ đến Nhị hoàng , mới nàng sai đ.á.n.h gãy chân, hiện tại còn đang dưỡng chân, thể nào phái bắt cóc nàng, còn ai?

 

Tiêu Hoàng thật sự nghĩ , mãi cho đến khi xe ngựa xóc nảy mấy chục dặm đường dừng , nàng mới coi như gặp thật sự gặp.

 

Người gầy, mặt một loại trắng bệch, phảng phất như quanh năm thấy ánh mặt trời.

 

Tiêu Hoàng cái đầu tiên thấy , phát hiện chút quen mắt, đó kỹ mới chợt nghĩ đến chút giống Phụ hoàng nàng.

 

Nàng lập tức là ai .

 

Đại hoàng Tiêu Cảnh đang ở xa tại Hoàng lăng, vị Thái t.ử điện hạ vốn .

 

Không ngờ khỏi Hoàng lăng, đến kinh thành, còn phái bắt cóc nàng.

 

Tiêu Hoàng nhịn chào hỏi: "Hoàng nhi gặp qua Đại hoàng ."

 

Tiêu Cảnh ánh mắt trầm trầm thiếu nữ mi mắt như hoa, tuy chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng sự ung dung bình tĩnh đó thường thể so sánh, dù là đối mặt với chuyện như , vẫn tự nhiên thong dong.

 

Thiếu nữ đơn giản.

 

Tiêu Cảnh nghĩ lạnh lùng xoay về phía căn nhà rách nát lưng.

 

Thiên chi kiêu t.ử từng một thời, thành dáng vẻ lạnh lùng mộc nạp như hiện nay, cử chỉ thậm chí còn mang theo hủ khí của Hoàng lăng.

 

Trên mùi của sống, chỉ thở của c.h.ế.t.

 

Tiêu Hoàng đối với vị Đại hoàng trong lời đồn cũng bao nhiêu tình cảm, ngược chút chán ghét sự yếu đuối và lỗ tai mềm của .

 

Về chuyện của , nàng một chút, trọng tình ngược là chính, quan trọng nhất là thể phân biệt trái.

 

Dù Hoàng hậu là ruột của , đôi khi cũng thấu sự thật qua bản chất, nhưng điểm , thì thể trở thành Thái t.ử .

 

Đừng khác, chính là những đại thần trong triều , bao nhiêu là miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm.

 

Tiêu Hoàng theo Tiêu Cảnh bước căn phòng ánh đèn vàng vọt xuống, nàng cũng vội hỏi chuyện Tiêu Cảnh bắt cóc nàng, chỉ thản nhiên đ.á.n.h giá thứ trong phòng.

 

Cuối cùng vẫn là Tiêu Cảnh nhịn mở miệng: "Muội tò mò phái bắt cóc ?"

 

Tiêu Hoàng khẽ mở miệng: "Không ngoài hai loại, một là g.i.ế.c để hả giận, bởi vì từng là Hoàng Thái T.ử Đại Chu, bây giờ thế địa vị của , hận , g.i.ế.c hả giận. Còn một khả năng là dùng đổi lấy ngôi vị Hoàng đế Đại Chu, trong ngoài Đại Chu ít Phụ hoàng yêu , thậm chí để thượng vị thành Đại Chu Hoàng Thái Nữ, dùng để đổi giang sơn hoàng vị."

 

Tiêu Cảnh Tiêu Hoàng , ánh mắt đờ đẫn vô thần rơi Tiêu Hoàng, vị hoàng thông minh ngoài sức tưởng tượng của .

 

Có lẽ như nàng mới là quân hoàng thích hợp nhất.

 

thực sự ở đủ cái nơi như Hoàng lăng , vĩnh viễn thấy ánh mặt trời, một sống cũng , thì , sống riết cũng thành sống đời sống thực vật, cho nên khi tìm đến , nguyện ý giúp một nữa , lên hoàng vị, chút do dự .

 

Hắn quan tâm cái gì hoàng vị Đại Chu, quan tâm sống c.h.ế.t của bách tính, chỉ hít thở khí trong lành .

 

Tiêu Cảnh nghĩ về phía Tiêu Hoàng: "Vậy xem sẽ chọn loại nào?"

 

Tiêu Hoàng đáp: "Hẳn là loại thứ hai , nếu là loại thứ nhất cần phiền phức như , trực tiếp phái g.i.ế.c , cho nên đoán Đại hoàng dùng đổi hoàng vị."

 

Tiêu Hoàng xong đợi Tiêu Cảnh chuyện, mở miệng : "Cô một chuyện, ai giúp Đại hoàng một tay , rõ ràng là mượn tay Đại hoàng để lệnh cho chư hầu, Đại hoàng chẳng lẽ ? Hay là Đại hoàng rõ kết quả như , nhưng quan tâm."

 

Tiêu Cảnh Tiêu Hoàng , bỗng chốc to: "Không sai, dụng ý của , nhưng quan tâm, chính là điên đảo giang sơn , những năm sống thế nào ? Ở đó một sống, chỉ c.h.ế.t, suốt ngày thấy ánh mặt trời, thấy ánh nắng, chẳng khác gì c.h.ế.t là bao, ngoại trừ còn một thở, cho nên quan tâm những đó gì, chỉ , chỉ hít thở khí trong lành."

 

 

Loading...