Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 117: Cầm Kim Châm Người
Cập nhật lúc: 2026-03-01 09:55:54
Lượt xem: 122
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những vây xem xung quanh vài thông tin từ lời của bốn đứa trẻ, tất cả đều về phía Chu Tiểu Đào, lập tức khách khí bật thành tiếng.
Trong đó, thím Quế Hoa là vui vẻ nhất, bà chỉ tay Chu Tiểu Đào mà mỉa mai Nguyễn thị.
“Bà già Nguyễn, đây chỉ nghĩ bà yêu quái, bây giờ mới mắt bà vấn đề. Bà nhét tiểu cho con trai thì cũng nên tìm xinh một chút, tìm đứa xí thế là để nha đầu sai vặt cho nó ? Loại phụ nữ mà cũng đòi tiểu ? là c.h.ế.t .”
Thím Quế Hoa dứt lời, xung quanh ít rộ lên. Chu Tiểu Đào kinh hãi xung quanh, thấy tiếng chế giễu của đám đông, cô trực tiếp suy sụp, đầu về phía Nguyễn thị, la hét ầm ĩ.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Đều tại bà, là về nhà, về nhà, bà cứ liều mạng bắt ở quyến rũ biểu ca, đều là do bà hại nông nỗi .”
“Hu hu, các ức h.i.ế.p quá đáng, ở nữa, về nhà, về nhà.”
Lần Chu Tiểu Đào lớn bỏ chạy, chẳng thèm để ý đến Nguyễn thị ở phía . Nguyễn thị há miệng định gọi, tiếc là Chu Tiểu Đào chạy như điên.
Sắc mặt Nguyễn thị phía khó coi b.út nào tả xiết, thế mà xung quanh vẫn chịu buông tha cho bà .
Có gọi: “Tứ nãi nãi, bà nghĩ chuyện nhét tiểu cho Vân Cẩn thế?”
“Nhà Vân Cẩn sống vốn chẳng dễ dàng gì, dựa vợ thằng Vân Cẩn chống đỡ, bà còn nhét tiểu cho nó, bà định cho nhà nó tiền nuôi tiểu ?”
Mặt Nguyễn thị đen như đ.í.t nồi, phía Lục Kiều híp mắt hỏi: “Mẹ, định bù cho chúng con bao nhiêu tiền?”
Nguyễn thị méo xệch cả mặt, đầu bỏ , đúng lúc một chiếc xe ngựa lao tới mặt. Nguyễn thị chiếc xe ngựa đang lao nhanh đến, sợ đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Trần Liễu lập tức đưa tay đỡ lấy Nguyễn thị, gọi với phía : “Thím ba, nương ngất , thím mau qua đây xem ?”
Lục Kiều nhanh chậm tới kiểm tra cho Nguyễn thị một chút. Nguyễn thị giả vờ, bà là do kinh hãi và tức giận quá độ mà ngất .
Lục Kiều giơ tay lấy vài cây ngân châm, thẳng tay châm lên Nguyễn thị, trong đó ít mũi kim chuyên chọn huyệt đau mà châm.
Nguyễn thị trong nháy mắt châm cho tỉnh , đau đớn hét lên: “A, đau quá.”
Người vây xem xung quanh nhao nhao khen ngợi Lục Kiều: “Vợ thằng Vân Cẩn y thuật lợi hại thật đấy, thím Tư ngất xỉu, châm một cái là tỉnh ngay.”
“ , một kim châm xuống là tỉnh liền, y thuật đúng là quá lợi hại.”
Trần Liễu ở bên cạnh những cây ngân châm Nguyễn thị, đây mà là một kim ? Phải đến hai ba mươi cây chứ.
Cô cảm thấy em dâu ba chính là cố ý.
Lúc Nguyễn thị phát hiện chuyện Lục Kiều châm kim cho , bà đau đến mức cả khuôn mặt vặn vẹo, nghiến răng nghiến lợi mắng.
“Lục Kiều, con tiện nhân , mày cố ý chỉnh tao , mau nhổ kim tao .”
Lục Kiều kịp rút kim thì chiếc xe ngựa phía vội vã bước xuống. Lục Kiều qua, đến là Tề Lỗi của Bảo Hòa Đường.
Tề Lỗi thấy Lục Kiều, mở miệng định gọi: “Sư...?”
Lục Kiều ngước mắt trừng một cái, chữ “phụ” đến bên miệng Tề Lỗi nuốt trở về.
“Lục nương t.ử, Bảo Hòa Đường chúng tiếp nhận một bệnh nhân nặng, mời cô xem thử cách nào chữa trị ?”
Lục Kiều đưa tay rút hết ngân châm Nguyễn thị . Lúc Nguyễn thị đau đến mức mặt đầy mồ hôi lạnh, ngay cả cũng toát ít mồ hôi.
Bà tức giận chỉ mặt Lục Kiều mắng lớn: “Lục Kiều, , mày cố ý chỉnh tao ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-117-cam-kim-cham-nguoi.html.]
Nguyễn thị dứt lời, cho Lục Kiều cơ hội chuyện, liền gào : “Mọi mau xem, con dâu cầm kim châm chồng đây , cái thứ táng tận lương tâm, sét đ.á.n.h c.h.ế.t cho .”
Người vây xem xung quanh đều dùng ánh mắt khinh bỉ Nguyễn thị, nhịn lên tiếng: “Thím Tư, thím đừng giả vờ nữa, chúng thấy rõ ràng, lúc nãy thím ngất xỉu, là vợ thằng Vân Cẩn châm kim cho thím thì thím mới tỉnh đấy.”
“Tứ nãi nãi, rõ ràng là vợ thằng Vân Cẩn cứu bà, bà con dâu , bà như cũng quá vô lương tâm ?”
Nguyễn thị những lời xung quanh, tức đến mức tối sầm mặt mũi. Bà là bôi nhọ Lục Kiều, chứ bôi nhọ chính , tại bà bôi nhọ Lục Kiều mà cuối cùng ai nấy đều chỉ trích bà ?
Trần Liễu thấy hôm nay chiếm lợi lộc gì, đưa tay kéo kéo tay áo chồng: “Mẹ, khỏe, mau về nghỉ .”
"Có một bệnh nhân đưa tới, lúc đó đau đầu ch.óng mặt hoa mắt nôn mửa, đó hôn mê bất tỉnh, đồ nhi kiểm tra cho ông , ông hẳn là não vấn đề, nhưng đồ nhi kê đơn t.h.u.ố.c như thế nào?"
“Có một bệnh nhân lúc đưa tới thì đau đầu, ch.óng mặt, hoa mắt, nôn mửa, đó thì hôn mê bất tỉnh. Ta kiểm tra cho ông , lẽ là não vấn đề, nhưng kê đơn t.h.u.ố.c như thế nào?”
Lục Kiều lời Tề Lỗi, trong lòng phán đoán sơ bộ, nàng sải bước về phía xe ngựa.
Chỉ là nàng tới xe ngựa thì thấy xe hai bước xuống, trong đó một phụ nhân lớn tuổi, thế mà là sư nương của Tạ Vân Cẩn.
Sư nương thấy Lục Kiều cũng ngẩn một chút, nhưng nhanh tới, nắm lấy tay Lục Kiều : “Ta Tề đại phu , Bảo Hòa Đường còn một đại phu lợi hại khám tại tiệm, vị đại phu đó chính là con ?”
Lục Kiều gật đầu một cái, hỏi: “Sư nương, bệnh nhân là?”
Lục Kiều mở miệng, sư nương liền nấc lên: “Là Trần của con.”
“Trần ?”
Lục Kiều ngờ bệnh nhân là Trần phu t.ử, ơn với Tạ Vân Cẩn, càng thêm thận trọng, lập tức bước nhanh đến xe ngựa. Người trong xe vén rèm lên.
Lục Kiều thấy Trần phu t.ử đang hôn mê trong xe ngựa, lập tức sai bế ông xuống.
“Bế ông nhà con, con sẽ kiểm tra cho ông .”
Thôn dân thôn Tạ Gia nhao nhao thì thầm: "Đây là tới tìm nương t.ử của Vân Cẩn khám bệnh ?"
Dân làng thôn Tạ Gia nhao nhao bàn tán: “Đây là đến tìm vợ thằng Vân Cẩn khám bệnh ?”
“Tề đại phu của Bảo Hòa Đường mà mời vợ thằng Vân Cẩn giúp khám bệnh, điều lên rằng bản lĩnh của vợ thằng Vân Cẩn còn lợi hại hơn cả Tề đại phu ?”
“Chắc chắn , thấy vợ thằng Vân Cẩn chính là thần y, thấy đó Hạ Liên nhảy sông c.h.ế.t , kết quả vợ thằng Vân Cẩn tay, cô liền sống ?”
“, đúng, vợ thằng Vân Cẩn là thần y lợi hại.”
Lục Kiều những lời bàn tán xung quanh, chút nỡ thẳng, nhưng mắt cứu Trần phu t.ử quan trọng hơn, nàng cũng lười giải thích với dân làng.
Lục Kiều để ý đến dân làng, hỏi sư nương ở bên cạnh: “Trần đó đau đầu, ch.óng mặt, còn buồn nôn ói ?”
Sư nương lập tức gật đầu, Lục Kiều hỏi: “Tay chân ông tê ?”
Sư nương nghĩ một chút : “Cái thì , nhưng ông thỉnh thoảng sẽ tức n.g.ự.c khó thở, là khó chịu.”
Lục Kiều gật đầu một cái, trong lòng đại khái hiểu rõ, Trần phu t.ử nếu gì bất ngờ thì hẳn là nhồi m.á.u não, cao huyết áp dẫn đến tắc nghẽn mạch m.á.u não.
Lục Kiều đang suy nghĩ cách chữa trị căn bệnh , bên cạnh sư nương nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Kiều : “Vợ thằng Vân Cẩn, Trần của con sẽ chuyện gì đúng ?”
Người lớn tuổi , càng hiểu rõ tầm quan trọng của bạn đời, cho nên sư nương Trần xảy chuyện.