Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 127: Ám Chỉ Vương Quả Phụ
Cập nhật lúc: 2026-03-01 09:56:13
Lượt xem: 102
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thím Quế Hoa dứt lời, xe bò đều gật đầu phụ họa. Vợ của Hứa Đa Kim là Trương Xuân Hoa nhỏ giọng : “Nhà bây giờ vẫn chỉ một cái nồi, thật sự là mua .”
Trên xe bò trở nên náo nhiệt, Tạ Thiết Ngưu đ.á.n.h xe bò về phía trấn Thất Lý.
Trên xe, chuyện rôm rả, chỉ Vương quả phụ là một tiếng ho, nhưng Lục Kiều cô đang lén lút trộm , ánh mắt thỉnh thoảng lóe lên vài tia bực bội.
Lục Kiều coi như thấy cô , liếc cũng chẳng thèm liếc một cái.
Lúc thím Quế Hoa quan tâm hỏi Lục Kiều: “Kiều Kiều , bà chồng của cháu tìm cháu gây phiền phức chứ?”
Lục Kiều khỏi mừng thầm, nàng đang lo tìm cơ hội để lái câu chuyện sang cha chồng đây.
“Ai chứ, chắc là chẳng yên , về e là còn chuyện.”
Người xe Lục Kiều , ai nấy đều Nguyễn thị .
Thím Quế Hoa càng tức giận mắng: “Cái bà lão yêu bà đang yên đang lành phúc hưởng, chuyên môn gây sự, sớm muộn gì cũng ngày bà báo ứng.”
Lời của thím Quế Hoa khiến xe bò đều gật đầu, vợ trưởng thôn Trương thị nhướng mày .
“Muốn thôn Tạ Gia ai sướng nhất, chính là Tứ nãi nãi, bà gả cho Tứ gia gia bao nhiêu năm nay, ít khi chịu khổ, hơn nữa Tứ gia gia luôn che chở bà , con trai con dâu hiếu thuận lời, cả cái nhà đó đều do bà định đoạt, thế mà ngày tháng như bà chịu sống, cứ mẩy, cứ tiếp tục như , sớm muộn gì cũng ngày tự nếm trái đắng.”
Con dâu tộc trưởng Tưởng thị gật đầu: “Đứa con trai như Vân Cẩn, là khác cầu còn , thế mà bà coi trọng, mấy đứa con bà sinh , nhất chính là Vân Cẩn, đương nhiên vợ thằng Vân Cẩn cũng là .”
Lục Kiều thở dài : “Tiếc là chồng còn khăng khăng cho rằng chúng bất hiếu, đang trời đang , chúng đối diện với lương tâm thẹn là .”
Lục Kiều xong : “Thật đều là do cha chồng chiều hư bà , nếu cha chồng chiều bà , bà thể diễu võ dương oai như . thật lòng, cha chồng quả thực thương , bất kể chồng gì, cha chồng bao giờ bà .”
Lục Kiều dứt lời, xe bò đều gật đầu: “Chú Lão Căn đúng là thương vợ, hồi trẻ thương thím Lão Căn , thật vẫn luôn hiểu lắm, thím Lão Căn dung mạo , còn chua ngoa cay nghiệt, chú Lão Căn coi bà như bảo bối thế .”
Thím Quế Hoa tiếp lời: “ cũng nghĩ mãi chuyện , bà là mỹ nhân , chúng còn thể cho rằng Tạ lão tứ ham sắc, nhưng đằng , ngược Tạ lão tứ hồi trẻ dáng cao lớn khá, nhưng Vân Cẩn giống Tạ lão tứ cũng giống Nguyễn thị, là giống ai?”
Con dâu tộc trưởng Tưởng thị lập tức : “ cha chồng , Vân Cẩn giống ông nội nó, ông nội nó hồi trẻ là đàn ông tuấn tú nhất thôn Tạ Gia, chỉ cần ông ngoài, phía cả một đám vợ trẻ và cô nương theo. ông sinh thể , cưới bà nội Vân Cẩn, bà nội nó cao lớn thô kệch, nhưng cực kỳ thương ông nội Vân Cẩn, hai tuy ngoại hình xứng đôi, ân ái cả đời, ông nội Vân Cẩn chân qua đời, chân bà nội nó liền theo, hai chính là chuyện .”
Lục Kiều lặng lẽ về phía Vương quả phụ, phát hiện cô đang dỏng tai lên .
Lục Kiều tiếp lời: “Mẹ chồng cả đời chính là cái mệnh hưởng phúc, nếu Vân Cẩn thi đỗ tiến sĩ, quan, bà chính là quan phu nhân .”
Lục Kiều dứt lời, xe bò thở dài: “Người so với đúng là tức c.h.ế.t .”
“Người mẩy như mà thế, ông trời thật là bất công.”
Lục Kiều : “ bà nhất đừng quá khiến cha chồng chán ghét, nếu chọc giận cha chồng , cha chồng mà để mắt đến phụ nữ nào khác, chồng sẽ chịu tội .”
Lục Kiều câu , mấy phụ nữ xe bò đồng loạt lắc đầu: “Không thể nào.”
“Cha chồng cô cả đời c.h.ế.t dí trong tay phụ nữ Nguyễn thị .”
“ cũng cảm thấy thể nào, nếu phụ nữ nào bản lĩnh cướp Tạ lão tứ từ tay Nguyễn thị, khen cô một tiếng lợi hại.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-127-am-chi-vuong-qua-phu.html.]
Một bên xe ngựa Vương quả phụ ánh mắt lóe lên, nhưng một tiếng cũng hé răng.
Lục Kiều khẽ, tiếp tục chủ đề nữa, cùng xe bò sang chuyện khác.
Mọi nhanh đến chuyện hái d.ư.ợ.c liệu, thím Quế Hoa : “Hôm nay thím lên trấn là để mua Thất diệp nhất chi hoa mà Kiều Kiều đó, về bỏ túi để phòng rắn và côn trùng, cái sáng mai chúng thể lên núi hái d.ư.ợ.c liệu .”
Bên cạnh vợ trưởng thôn Trương thị : “ cũng mua loại thảo d.ư.ợ.c , buổi chiều Tiểu Quyên lên núi hái thảo d.ư.ợ.c , sợ con bé rắn c.ắ.n, nên bảo nó hái ở bìa rừng thôi, đừng lên núi, đợi mua d.ư.ợ.c liệu về mang theo hẵng lên núi hái d.ư.ợ.c liệu.”
Thím Quế Hoa , : “Chiều nay cũng bảo con dâu hái ở bìa rừng , sáng mai hẵng lên núi.”
Mọi đến cái , tất cả đều cảm kích Lục Kiều: “Cảm ơn vợ thằng Vân Cẩn nhé.”
Lục Kiều lắc đầu: “Không gì, nhưng cẩn thận thể, nếu rắn c.ắ.n, lập tức dùng Thất diệp nhất chi hoa bôi lên vết thương, t.h.u.ố.c thể tiêu sưng.”
“Ừ ừ.”
Trấn Thất Lý nhanh tới, Lục Kiều đeo gùi thẳng đến Bảo Hòa Đường.
Bên trong Bảo Hòa Đường, Tề đại phu đang ở cửa ngóng trông, thấy Lục Kiều tới, liền đón tiếp: “Sư phụ, đến .”
Hai bệnh nhân đang bốc t.h.u.ố.c trong tiệm, kinh ngạc Tề Lỗi và Lục Kiều, bọn họ nhầm ? Vị nương t.ử trẻ tuổi là sư phụ của Tề đại phu, y thuật của cô lợi hại đến mức nào chứ.
Chưởng quỹ và hỏa kế thì thần sắc như thường, bởi vì bọn họ chuyện .
Tuy rằng chút khó tin, nhưng cũng gì, dù đây cũng là chuyện của Tề đại phu.
Tề đại phu dẫn Lục Kiều thẳng sân Bảo Hòa Đường, : “Lăng Phong đang đợi đấy.”
Lục Kiều Tề Lỗi một cái, gật đầu : “Huynh và Triệu đông gia thiết ?”
Nghe ý tứ trong lời của Tề Lỗi, cũng đơn thuần là quan hệ đại phu và đông gia.
Tề Lỗi coi Lục Kiều là sư phụ, tự nhiên giấu nàng, ôn hòa : “Nhà chúng con và nhà là thế giao, hai chúng con lớn lên cùng từ nhỏ, em nhưng cũng chẳng khác gì em, tới đây, con cũng theo tới đây.”
Lục Kiều nhướng mày, thần sắc nhàn nhạt : “Nhìn lời cử chỉ của các vị hẳn thường, nơi thâm sơn cùng cốc như trấn Thất Lý , là nơi các vị nên đến, các vị đến đây là ẩn tình gì ?”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tề Lỗi Lục Kiều , ngẩn , nhất thời thế nào.
Lục Kiều dáng vẻ của , đoán ẩn tình hẳn là vị đông gia , cho nên Tề Lỗi tiện .
Hai tới tiểu lầu hậu viện, trong chính sảnh, đông gia Bảo Hòa Đường Triệu Lăng Phong đang bên bàn ánh mắt thâm trầm nàng.
Lục Kiều kiêu ngạo tự ti mở miệng: “Gặp qua Triệu đông gia.”
Triệu Lăng Phong gật đầu một cái, giơ tay hiệu cho bọn họ xuống, đó đợi Lục Kiều mở miệng, dẫn đầu hỏi: “Nghe Tề Lỗi cô nhiều ý tưởng kiếm tiền?”
Lục Kiều cũng khách sáo với : “Là , ngắn hạn dài hạn đều , chỉ là hỏi Triệu đông gia một câu, Triệu đông gia định hợp tác ăn với ?”