Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 130: Hôm Nay Nàng Đối Với Ta Chân Thành, Ngày Mai Ta Trả Lại Nàng Chân Thành
Cập nhật lúc: 2026-03-01 09:56:16
Lượt xem: 106
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thím Quế Hoa xong cũng chẳng thèm để ý đến Vương quả phụ ở bên cạnh, bà đầu Lục Kiều hỏi.
“Kiều Kiều, uống sữa dê thực sự ?”
Lục Kiều gật đầu: “Rất nhiều lợi ích ạ, sữa dê tính ôn, thể kiện tỳ hòa vị, thể bổ hư nhuận táo, sữa dê còn tác dụng giải độc nữa, tóm là lợi ích nhiều.”
Thím Quế Hoa , lập tức động lòng: “Hôm nào nhà thím tiền cũng kiếm một con dê , vắt sữa cho thằng Thiết Đản nhà thím uống.”
Mọi xe bò ai nấy đều đen mặt, cạn lời thím Quế Hoa.
Thím Quế Hoa một đứa cháu nội, giống như quả bóng nhỏ béo tròn, rõ ràng là do ăn quá nhiều, thế mà còn tẩm bổ nữa .
Lúc Lục Kiều về đến nhà, bốn đứa nhỏ đang bậc cửa nhà chính trông mong cổng sân, thấy nàng xuất hiện, bốn đứa nhỏ vui mừng lao tới vây quanh nàng.
“Mẹ, về .”
“Mẹ, bọn con ngoan ngoãn dạy các bạn sách đó nha.”
“Mẹ, đói ?”
Tiểu Tứ Bảo ôm lấy chân Lục Kiều nũng: “Mẹ, con nhớ lắm, nhớ con ?”
Lục Kiều buồn , mới tách nửa ngày mà nhớ .
Nàng đưa tay xoa đầu Tiểu Tứ Bảo, cố ý trêu bé: “Nhớ bao nhiêu nào?”
Tiểu Tứ Bảo buông Lục Kiều , vươn tay nhỏ hiệu một cách lớn: “Nhớ chừng nè.”
Lục Kiều đáp: “Vậy cũng nhớ con chừng .”
Tiểu Tứ Bảo chọc cho khanh khách, vui vẻ thôi.
Năm con tiểu viện, trong bếp, Lâm Xuân Yến , thấy Lục Kiều, cô : “Thím ba, thím về , cháu giúp thím nấu cơm trưa xong , thím về đúng lúc ăn cơm.”
Lục Kiều áy náy, kéo Lâm Xuân Yến : “Xuân Yến , đừng giúp nhà thím việc nữa.”
Lâm Xuân Yến lập tức chút bất an: “Thím ba, cháu?”
Lục Kiều phát hiện nếu nàng để Lâm Xuân Yến việc, Lâm Xuân Yến ngược sẽ bất an yên lòng, như cho bệnh tình của cô .
Lục Kiều suy nghĩ một chút, : “Đương nhiên nếu cháu rảnh rỗi, thể tới giúp thím chút việc, nhưng xong việc nhà cháu hẵng giúp thím.”
Lâm Xuân Yến lập tức đáp: “Thím ba, cháu .”
Lục Kiều Lâm Xuân Yến : “Cháu đợi một chút.”
Nàng bếp, từ trong gian lấy ba loại thảo d.ư.ợ.c: Thất diệp nhất chi hoa, Bán chi liên, Thiên nam tinh, bốc một nắm kẹo .
“Xuân Yến, ba loại d.ư.ợ.c liệu cháu nghiền nát bỏ túi nhỏ mang theo bên , lúc hái thảo d.ư.ợ.c thể phòng rắn rết côn trùng, nếu rắn c.ắ.n, lập tức đắp lên , thể tiêu sưng, cháu sẽ . Kẹo là hôm nay thím lên trấn mua, mang về nếm thử .”
Lâm Xuân Yến lập tức từ chối: “Thím ba, cháu lấy .”
Lục Kiều lập tức giữ c.h.ặ.t cô : “Sức khỏe cháu , ăn nhiều kẹo một chút, cái cho cơ thể cháu, nếu cháu thấy ngại, hôm nào giúp thím việc là .”
Hốc mắt Lâm Xuân Yến đỏ lên, thật vì sinh nở, cô ở nhà chồng vẫn luôn nhẫn nhịn, chồng cũng vì cô sinh nở nên luôn thích cô , từ nhỏ đến lớn từng ai quan tâm cô như .
“Cảm ơn thím ba.”
“Có ăn cơm ở nhà thím xong hẵng về ?”
Lục Kiều , Lâm Xuân Yến vội vàng cầm d.ư.ợ.c liệu và kẹo về.
Lục Kiều xách cái nồi mặt đất, dắt dê về phía nhà bếp.
Bốn đứa nhỏ cuối cùng cũng hậu tri hậu giác phát hiện con dê trong tay Lục Kiều.
Đại Bảo kinh ngạc Lục Kiều : “Mẹ, cái là cái gì?”
“Đây là dê , nhờ mua về, thể vắt sữa dê cho các con uống, như các con thể cao lớn, thể khỏe mạnh.”
Đại Bảo , trong lòng vui mừng khôn xiết, đôi mắt đẽ như chứa ánh sáng Lục Kiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-130-hom-nay-nang-doi-voi-ta-chan-thanh-ngay-mai-ta-tra-lai-nang-chan-thanh.html.]
Mẹ đối với bọn chúng thật sự a.
Đại Bảo một nữa xác định một chuyện, đối xử với bọn chúng, là vì ở bên nhà họ Tạ vui vẻ, tâm trạng tự nhiên sẽ tức giận phát hỏa, giống như bé lúc tâm trạng cũng phát hỏa , cho nên bọn chúng kiên quyết về nhà họ Tạ, tâm trạng , sẽ đối xử với bọn chúng.
Nhị Bảo Tam Bảo Tứ Bảo thể uống sữa dê, đứa nào đứa nấy đều hưng phấn.
Lục Kiều buộc con dê ở cách nhà bếp xa, dặn dò bốn đứa nhỏ: “Các con nhớ hái chút rau xanh cho dê ăn nhé.”
Dê ăn rau xanh tưới qua nước linh tuyền, sữa dê cũng sẽ chút hiệu dụng, uống thể càng hơn.
Bốn đứa nhỏ vây quanh con dê bàn tán sôi nổi, Lục Kiều mang nồi sắt trong nhà.
Đồng thời lấy đồ ăn trong gian , mỗi thứ lấy một ít, chỉ như cũng khả quan.
Bên ngoài bốn đứa nhỏ xem dê xong , thấy đồ đạc trong bếp, kinh ngạc đến ngây .
Lúc bốn đứa nhỏ còn bé, nửa điểm cũng nghi ngờ, đó trong gùi của rõ ràng bao nhiêu đồ, một lát nhiều đồ thế .
Trước mắt bốn đứa nhỏ chỉ lo vui mừng, ngạc nhiên : “Mẹ, mua nhiều đồ ngon quá?”
Lục Kiều gật đầu, lấy một ít nho rửa sạch bỏ bát.
“Cùng cha các con ăn một chút , xới cơm múc thức ăn, ăn cơm ngay đây.”
Bốn đứa nhỏ hoan hô reo lên: “Biết ạ, .”
Bốn đứa nhỏ bưng bát phòng ngủ phía Đông cùng Tạ Vân Cẩn ăn nho.
Lục Kiều xới cơm canh xong, bưng lên bàn ở nhà chính.
Trưa hôm nay, Lâm Xuân Yến nấu cơm trắng giúp nàng, còn hấp trứng gà hành nhỏ, xào đậu đũa.
Lục Kiều nghĩ đến hai cái nồi, trong lòng nóng rực, đồ ăn gì cũng tiện hơn nhiều, buổi chiều nàng sẽ bắc hai cái nồi lên, buổi tối là thể dùng .
Lục Kiều càng nghĩ càng vui, bưng cơm canh phòng ngủ phía Đông.
Trong phòng ngủ phía Đông bốn đứa nhỏ đang vui vẻ cùng Tạ Vân Cẩn ăn nho, thật cũng chỉ mỗi hai quả cho ngọt miệng, trong gian của Lục Kiều ít trái cây, nhưng nàng dám tùy tiện lấy , như dâu tây cherry những thứ , Đại Chu hình như , nàng lấy thì giải thích thế nào?
Cho nên nàng lấy cơ bản đều là trái cây thị trường.
Đáy lòng Lục Kiều tiếc nuối, nhưng nàng cũng cách nào.
“Được , mau ngoài rửa tay ăn cơm trưa.”
Lục Kiều đặt cơm canh của Tạ Vân Cẩn bên giường, đỡ dậy, quan tâm hỏi: “Chàng tự ăn chứ?”
Tạ Vân Cẩn lắc đầu: “Không , thể tự ăn.”
“Hôm nay chân còn đau ?”
“Không đau nữa, hôm nay nàng Bảo Hòa Đường lấy nồi sắt, Tề đại phu dặn dò gì .”
Lục Kiều nghĩ một chút : “Tề đại phu mổ xong cần tĩnh dưỡng cho , ăn nhiều đồ bổ dưỡng một chút, uống chút canh xương hầm gì đó, hôm nay lên trấn mua gà vịt cá thịt, còn mua ít xương ống, bây giờ trong nhà hai cái nồi, hầm canh tiện hơn nhiều .”
Tạ Vân Cẩn Lục Kiều , ánh mắt bất giác sâu hơn, Lục Kiều mở miệng định một câu.
Hôm nay nàng đối đãi với chân thành, ngày tất trả nàng bằng sự chân thành.
rốt cuộc vẫn , chân hỏi: “Nàng chỉ khâu chân mấy ngày nữa cắt , Tề đại phu ngày nào cắt ?”
Lục Kiều xoay đến bên chân , đưa tay vén ống quần lên, mở băng gạc kiểm tra một chút, : “Tề đại phu năm đến bảy ngày thể cắt chỉ, thấy vết thương khép miệng khá , ngày là thể cắt .”
Hai ngày nay tuy truyền nước muối tiêu viêm cho Tạ Vân Cẩn, nhưng t.h.u.ố.c tiêu viêm vẫn luôn uống, cho nên vết mổ của khép miệng khá .
Tạ Vân Cẩn Lục Kiều , tâm trạng nên lời.
Mày mắt thanh tú xuất sắc, gom thần thái vui vẻ, lộ vẻ tú dật tuấn mỹ.
Trong đôi mắt đen láy trào dâng ánh sáng dịu dàng say lòng , lúc Lục Kiều, dường như chứa đựng thâm tình nồng đậm.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha