Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 141: Đây Là Muốn Giao Con Cho Nàng Nuôi A
Cập nhật lúc: 2026-03-01 09:56:27
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Vân Cẩn nghĩ liền gọi vọng ngoài một tiếng: "Lục Kiều."
Lục Kiều hiệu cho bốn đứa nhỏ ăn sáng, bản bưng cháo, gắp chút thức ăn đông phòng.
"Chàng uống chút sữa dê ?"
Tạ Vân Cẩn ngay lập tức từ chối. Hắn từng đến phủ thành ăn thịt dê, chỉ ăn một miếng liền ăn nữa, sữa dê e là còn tanh hơn thịt dê, uống trôi.
Lục Kiều thấy vẻ mặt kháng cự của cũng ép buộc.
Tạ Vân Cẩn là lớn, nước linh tuyền của nàng điều dưỡng, cộng thêm dinh dưỡng đầy đủ, uống uống sữa dê đều .
Còn về bốn đứa nhỏ, quá gầy quá nhỏ, tuy rằng nước linh tuyền của nàng điều dưỡng, nhưng Lục Kiều thể xác định nước linh tuyền thể giúp cao lớn , cho nên dinh dưỡng vẫn nên đầy đủ một chút thì hơn.
"Ăn sáng ."
Hiện tại Tạ Vân Cẩn thể tự ăn cái gì đó, cần nàng đút nữa, việc ngược giúp nàng đỡ tốn ít công sức.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lục Kiều bưng cơm cho Tạ Vân Cẩn, xoay liền ngoài ăn sáng.
Phía Tạ Vân Cẩn bỗng nhiên lên tiếng gọi nàng : "Lục Kiều."
Lục Kiều tưởng việc gọi nàng, xoay đến bên giường : "Có việc gì?"
Tạ Vân Cẩn dùng ánh mắt hiệu cho Lục Kiều xuống, Lục Kiều thần sắc của , hình như thật sự chuyện với nàng, bèn xuống bên giường .
Mâu quang Tạ Vân Cẩn thâm sâu, chậm rãi mở miệng : "Nàng dạy dỗ bốn tiểu gia hỏa , chúng cũng đều là những đứa trẻ ngoan lương tâm. Nàng dạy dỗ chúng cho , tương lai chúng lớn lên, nhất định sẽ hiếu thuận với nàng."
Tạ Vân Cẩn đề cập đến chuyện hòa ly, bởi vì bốn tiểu gia hỏa đang ăn sáng ở nhà ngoài, nếu nhắc tới, kinh động đến chúng, khẳng định sẽ dọa chúng sợ.
Cho nên Tạ Vân Cẩn bóng gió một chút về chuyện , cho rằng như Lục Kiều nhất định sẽ hiểu.
Đáng tiếc Lục Kiều hiểu, mở to đôi mắt Tạ Vân Cẩn, vẻ mặt hiểu Tạ Vân Cẩn ý gì.
Mi tâm Tạ Vân Cẩn giật giật, hỏi một câu: "Nàng hiểu?"
Lục Kiều thành thật lắc đầu: "Không hiểu lắm."
Chúng chuyện gì thì thẳng , đừng vòng vo tam quốc ?
Ánh mắt Tạ Vân Cẩn tối sầm , tiếp tục : "Những ngày qua suy nghĩ kỹ càng, trẻ con thể nương bầu bạn, nương ở trong lòng bọn trẻ là thể thế, cho nên?"
Tạ Vân Cẩn còn xong, Lục Kiều như linh quang xẹt qua đỉnh đầu, nháy mắt hiểu đôi chút.
Tim nàng đập thình thịch, cả khuôn mặt bừng sáng rạng rỡ, lớn tiếng mở miệng .
"Ta hiểu ý của ."
Đây là giao con cho nàng nuôi a, đây thật đúng là niềm vui bất ngờ, ông trời đối với nàng cũng quá .
Tạ Vân Cẩn thấy dáng vẻ vui mừng hớn hở của Lục Kiều, nhịp tim khỏi tăng nhanh hơn một chút.
Nữ nhân chỉ vì hòa ly mà vui vẻ thành như ? Nàng ngoại trừ thích bốn đứa nhỏ , đại khái cũng là thích .
Trong lòng Tạ Vân Cẩn cũng phản cảm việc Lục Kiều thích , nếu nàng nguyện ý tận tâm tận lực chăm sóc bốn đứa nhỏ, thích thì cứ thích .
Có điều, cần gì vui vẻ đến mức ? Đây là quá thích ?
Trong phòng, Lục Kiều kích động vươn tay nắm lấy tay Tạ Vân Cẩn cam đoan: "Chàng yên tâm, nhất định sẽ dạy dỗ chúng yêu thương phụ của ."
Nàng Tạ Vân Cẩn tuy rằng đồng ý để nàng nuôi con, nhưng tuyệt đối sẽ để nàng sang tên con , con cái khẳng định vẫn thuộc về , chỉ là nhờ nàng nuôi giúp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-141-day-la-muon-giao-con-cho-nang-nuoi-a.html.]
nàng so đo, nàng chỉ cần uốn nắn tam quan của bốn tiểu gia hỏa cho ngay ngắn, cho dù chúng trở về bên cạnh phụ , cũng sẽ trở thành đại phản diện trong sách, nàng cũng coi như công đức viên mãn .
Trên giường, Tạ Vân Cẩn mày động, rũ mắt Lục Kiều đang nắm tay , xem đoán sai, nữ nhân quả nhiên là thích . Thích thì thích , chỉ cần nàng chăm sóc cho bốn đứa nhỏ, tất phụ nàng.
Tạ Vân Cẩn nghĩ ôn tồn : "Nàng ngoài ăn sáng ."
Lục Kiều gật đầu: "Ừ, cái gì cứ việc gọi ."
Tạ Vân Cẩn tự nhiên sự vui sướng hưng phấn giữa mày mắt Lục Kiều, ánh mắt càng thêm thâm trầm u tối, trái tim cơ hồ thể nhận mà bay bổng lên.
Hai với hai suy nghĩ nam bắc trái ngược , ngoài ý mà hòa hợp.
Ngoài nhà, bốn đứa nhỏ thấy Lục Kiều, liếc mắt một cái liền nhận nương nhà hôm nay dường như đặc biệt vui vẻ.
Đại Bảo nhướng mày hỏi: "Nương, vẻ vui."
Lục Kiều thấy bốn tiểu gia hỏa, tâm trạng càng thêm , nàng cần xa bốn tiểu gia hỏa nữa , chuyện thật sự là quá .
Nàng tới hôn mỗi đứa một cái.
" , hôm nay nương vui, cho nên trưa nay sẽ nhiều món ngon cho các con ăn."
Bốn đứa nhỏ hoan hô: "Nương thật a."
Hiện tại Đại Bảo cũng trở nên hoạt bát hơn, tính cách Tam Bảo cũng cởi mở hơn nhiều.
Bốn tiểu gia hỏa ngày càng tự tin hơn, bọn nhỏ còn vẻ tự ti khiếp nhược bất an như nữa.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của chúng vĩnh viễn là ý rạng rỡ, trong đôi mắt to là ánh sáng lấp lánh.
Cả nhà ăn xong bữa sáng, bốn đứa nhỏ chạy ngoài sân chơi đồ chơi, Lục Kiều lấy t.h.u.ố.c đông phòng, để Tạ Vân Cẩn uống t.h.u.ố.c.
Tạ Vân Cẩn nhắc tới chuyện dạy Lục Kiều chữ.
Thời gian gần đây vẫn luôn bận rộn, Lục Kiều căn bản thời gian học chữ, hiện tại sự tình còn nhiều như nữa, cho nên nàng thể đưa việc học chữ lịch trình . Nàng tranh thủ trong thời gian khi hòa ly, nhận hết mặt chữ.
Sau hòa ly , thể tự kê đơn t.h.u.ố.c, cũng thể để Tề Lỗi nàng chữ, như thì mất mặt sư phụ như nàng quá.
Lục Kiều nghĩ Tạ Vân Cẩn : "Vậy mỗi ngày bữa sáng nửa canh giờ theo học chữ, thời gian để bọn trẻ chơi ở bên ngoài một lát, tận dụng thời gian để học tập."
Tạ Vân Cẩn đồng ý: "Được, bây giờ bắt đầu ."
Lục Kiều lập tức lấy Tam Tự Kinh của bốn đứa nhỏ , để Tạ Vân Cẩn dạy. Thật Tam Tự Kinh nàng thể thuộc lòng, nhưng cứ từng chữ từng chữ đối chiếu nhận mặt chữ phồn thể thì quá phiền phức, vẫn là theo Tạ Vân Cẩn học sẽ nhanh hơn một chút.
Lục Kiều cầm Tam Tự Kinh đoan chính bàn sách, chờ Tạ Vân Cẩn dạy.
Tạ Vân Cẩn nhướng mày nữ t.ử bàn sách, một cái liền phát hiện nữ nhân thế mà gầy . Khuôn mặt bánh bao to bè béo phì trút bỏ vẻ sưng phù béo mập, mày liễu mắt hạnh, mũi cao môi đào, làn da còn trơn bóng mịn màng hơn cả lụa. Tuy rằng má vẫn còn chút thịt, nhưng hề khiến cảm thấy chán ghét, ngược lộ vài phần diễm lệ rực rỡ.
Ánh mắt Tạ Vân Cẩn rơi xuống phía , y phục nàng vì gầy mà trở nên vô cùng rộng thùng thình .
Tạ Vân Cẩn y phục nàng, nghĩ đến y phục mới của cùng y phục mới của bốn đứa nhỏ, nhịn mở miệng .
"Y phục của nàng quá rộng , , mua thêm cho mấy bộ y phục mới?"
Nữ t.ử đều yêu cái ? Nữ nhân rõ ràng gầy lên , mua mấy bộ y phục mới.
Lục Kiều vốn dĩ đang thẳng lưng, chờ Tạ Vân Cẩn dạy chữ, kết quả chữ học, ngược sang chuyện y phục của nàng.
Nàng nháy mắt ngạc nhiên, ngước mắt Tạ Vân Cẩn giường, thấy cau mày y phục của nàng.
Trực giác đầu tiên của Lục Kiều là mắng , y phục của liên quan gì đến , thích thì ?
nàng nhanh nghĩ đến chuyện Tạ Vân Cẩn giao bốn đứa nhỏ cho nàng nuôi dưỡng, trái tim nháy mắt xoa dịu. Thật cũng tệ lắm, nàng đối với một chút, đừng chọc giận , đầu giao bốn đứa nhỏ cho nàng nuôi nữa.