Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 159: Đứa Con Trai "cuồng" Mẹ

Cập nhật lúc: 2026-03-01 22:47:15
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiều đang định ngoài, phía Tạ Vân Cẩn gọi nàng : "Lục Kiều."

 

Lục Kiều dừng bước Tạ Vân Cẩn, Tạ Vân Cẩn nhíu mày hỏi: "Khi nào thể xe lăn?"

 

Nếu thể cử động, để những năm bảy lượt bắt nạt tới tận cửa, sớm khiến bọn họ ốc còn mang nổi ốc .

 

Lục Kiều Tạ Vân Cẩn , chân . Thật chân Tạ Vân Cẩn hồi phục hơn nàng tưởng tượng, dù nàng cũng cho thêm nước linh tuyền t.h.u.ố.c của . Nước linh tuyền công năng phục hồi xương cốt tái sinh trưởng, cho nên chân khỏi nhanh hơn thường.

 

Hiện tại chỉ cần va chạm chân, xe lăn là thể , nhưng nên quá lâu.

 

"Ngồi xe lăn thì , chỉ là thể quá lâu, còn cẩn thận đừng để va chân ."

 

Chạm thì ảnh hưởng gì lớn, sợ nhất là va , hoặc ngã ở đó.

 

Tạ Vân Cẩn Lục Kiều , ánh mắt sáng lên: "Ý nàng là, thật bây giờ cũng thể xe lăn đúng ?"

 

Lục Kiều gật đầu một cái: "Ngồi thì , nhưng chú ý để va ."

 

Tạ Vân Cẩn vui vẻ : "Ta sẽ chú ý, yên tâm."

 

Cái chân khó khăn lắm mới phẫu thuật chữa khỏi, thể để va chân nữa.

 

"Nàng rảnh thì qua nhà Hữu Tài thúc xem xe lăn xong , xong thì mang về, chừng dùng đến."

 

"Được."

 

Lục Kiều xong ngoài, phía Tạ Vân Cẩn nhướng mày trầm tư, nên tìm việc gì cho cha nương , để bọn họ rảnh rỗi qua đây quấy rầy bọn họ nữa.

 

Lục Kiều xuống bếp nấu cháo rau xanh, hâm nóng mấy cái bánh bao.

 

Cơm tối ăn cháo rau xanh và bánh bao, còn cá thừa buổi trưa.

 

Bốn đứa nhỏ lúc Tạ Lão Căn và Nguyễn thị dọa sợ, nhưng chỉ một lát bình tĩnh . Bốn tiểu gia hỏa ăn cơm tối, vui vẻ kể cho Tạ Vân Cẩn chuyện hôm nay lên núi leo cây và b.ắ.n tên.

 

Tiểu Tứ Bảo tay múa chân khoe khoang Lục Kiều: "Cha ơi, cha ? Nương cái gì cũng nhé, chỉ leo cây, còn b.ắ.n tên nữa. Bọn con vốn b.ắ.n trúng, nương dạy bọn con, bọn con b.ắ.n một cái là trúng ngay."

 

Tạ Vân Cẩn đầu về phía Lục Kiều, ánh mắt sâu thẳm như mực, ẩn chứa sóng nước dập dờn, bên trong dường như ẩn chứa nam châm khổng lồ thể hút .

 

"Nương các con thật lợi hại."

 

Hắn xong khóe miệng khẽ nhếch lên ý , cả ôn nhuận nên lời, giống như trúc nhã trong mưa.

 

Lục Kiều liếc Tạ Vân Cẩn một cái, đầu Tiểu Tứ Bảo: "Con đúng là khen nương nha."

 

Tiểu gia hỏa thể khen nàng từ đất lên tận trời xanh, hơn nữa dáng vẻ ngày càng trầm trọng thêm.

 

Sau đứa con trai của nàng trở thành một đứa con trai "cuồng" bất chấp nhỉ.

 

Thế mà Tiểu Tứ Bảo hề , còn đặc biệt kiêu ngạo ưỡn bộ n.g.ự.c nhỏ: "Ai bảo nương con lợi hại chứ."

 

Lục Kiều bé chọc : "Được , mau ăn , hôm nay leo núi ít mồ hôi, lát nữa tắm rửa cho sạch sẽ."

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Bốn đứa nhỏ lập tức gật đầu. Lục Kiều chợt nghĩ đến Tạ Vân Cẩn, thầm lẩm bẩm, tối nay Tạ Nhị Trụ đến nhỉ? Nàng sẽ lau cho tên nữa chứ?

 

Vốn dĩ lau cho bình thường, nhưng cứ nghĩ đến cái dáng vẻ ẩn nhẫn kiềm chế của Tạ Vân Cẩn, nàng liền tê cả da đầu. Nàng như , cứ cảm thấy là ác ma tàn phá hoa tươi.

 

Lục Kiều đang nghĩ ngợi, bên ngoài giọng của Lâm Xuân Yến truyền : "Tam thẩm, xong , bên nhà họ Tạ già náo loạn lên ."

 

Lâm Xuân Yến từ bên ngoài , nhưng cô bé thấy Tạ Vân Cẩn liền chút tự nhiên.

 

Lục Kiều nhà họ Tạ già mà cô bé chính là bên phía cha chồng nàng.

 

"Bên đó náo loạn cái gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-159-dua-con-trai-cuong-me.html.]

 

"Hổ T.ử lên trấn bán d.ư.ợ.c liệu, lúc về qua nhà họ Tạ già, thấy Tạ nhị thúc phát điên, ở trong sân đập phá đồ đạc điên cuồng, trong sân loạn thành một đoàn. Mẹ chồng cháu qua đó , bảo cháu gọi thím một tiếng."

 

Lâm Xuân Yến xong nhanh ch.óng liếc Tạ Vân Cẩn một cái.

 

Ngũ quan tuấn dật của Tạ Vân Cẩn tràn đầy vẻ lạnh lùng giận dữ, môi mỏng mím c.h.ặ.t.

 

Lục Kiều đây là lo lắng cho Tạ Nhị Trụ, nếu thì bên nhà họ Tạ xảy chuyện gì, căn bản chẳng quan tâm.

 

Lục Kiều nghĩ , về phía Tạ Vân Cẩn : "Hay là qua đó xem ?"

 

Tạ Vân Cẩn gật đầu: "Đừng để nhị ca chịu thiệt."

 

Lục Kiều gật đầu, dậy định , bốn đứa nhỏ lo lắng kêu lên: "Nương."

 

Chúng sợ nương chịu thiệt.

 

Lục Kiều lập tức xoay an ủi chúng: "Đừng lo, nương , bản lĩnh của nương lớn lắm."

 

Nói xong nàng nắm c.h.ặ.t nắm tay, biểu thị lợi hại.

 

Bốn đứa nhỏ vẫn lo lắng, bởi vì nương tuy lợi hại, nhưng bên đó nhiều .

 

Đại Bảo từ ghế trượt xuống, : "Nương, con cùng nương."

 

Nhị Bảo cũng trượt xuống, còn lấy tên: "Nương, con mang tên theo, bọn họ nếu dám bắt nạt nương, con b.ắ.n c.h.ế.t bọn họ."

 

Lục Kiều tức giận mắng bé: "Nói linh tinh cái gì thế, ở nhà với cha con, cha con ở nhà một nương yên tâm."

 

Lục Kiều như là để bốn đứa nhỏ an tâm ở nhà.

 

Trên giường Tạ Vân Cẩn tự nhiên hiểu ý nàng, vội vàng mở miệng : "Các con ở nhà với cha."

 

Bốn đứa nhỏ đầu Tạ Vân Cẩn, vẻ mặt đầy lo lắng : " nương bọn họ bắt nạt ạ?"

 

Tiểu Tứ Bảo trượt xuống ghế ôm lấy chân Lục Kiều lên: "Nương, nương đừng , bọn họ sẽ đ.á.n.h nương đấy."

 

Lục Kiều xổm xuống ôm bé một cái, dỗ dành: "Bọn họ đ.á.n.h nương , nương qua đó một lát về. Nếu nương về, các con hãy mang cung tên đến bảo vệ nương."

 

Nói như , bốn tiểu gia hỏa mới đồng ý: "Được, nương nếu về, bọn con sẽ mang cung và tên bảo vệ nương."

 

Lục Kiều xoa đầu bốn đứa nhỏ, xoay cùng Lâm Xuân Yến ngoài. Phía Tạ Vân Cẩn mở miệng: "Nàng cũng cẩn thận một chút."

 

Trong mắt Tạ Vân Cẩn tràn đầy sương giá, mày mắt nên lời chán ghét, thật sự chán ghét đến cực điểm những như .

 

Không ít thôn Tạ Gia chạy đến bên ngoài cửa nhà họ Tạ xem náo nhiệt.

 

Mọi thấy Lục Kiều đến, lập tức chào hỏi: "Vợ Vân Cẩn đến , mau xem , nhị bá cô loạn lên ."

 

"Hình như là Lão Căn thúc bắt Nhị Trụ nhường chuyện nuôi thủy điệt cho Tạ Đại Cường, đó Nhị Trụ loạn lên."

 

Lục Kiều liền khẩy, nàng nhướng mày tức giận : "Từng thấy thiên vị, thấy ai thiên vị đến mức . Rõ ràng trong cái nhà , nhị ca là chịu thương chịu khó nhất, kết quả thì , bắt nạt như ."

 

"Con thỏ ép cũng ngày c.ắ.n , bọn họ ép nhị ca như , thảo nào loạn lên."

 

Người trong thôn bây giờ ai nấy đều kính trọng Lục Kiều, Lục Kiều như , đều bàn tán về gia đình Tạ Lão Căn, một ai nhà họ .

 

Lục Kiều thấy hài lòng, xoay nhà họ Tạ.

 

Trong sân nhà họ Tạ, một mảnh hỗn độn, Tạ Nhị Trụ đỏ ngầu đôi mắt trừng trừng cha nương , gào lên:

 

"Các ép c.h.ế.t con mới cam lòng ? Trong cái nhà con nhiều hơn trâu, ăn ít hơn thỏ, chi của chúng con cả ngày hết việc, các bất kể là ai, hễ tâm trạng liền trút giận lên đầu chi chúng con, chúng con là bao trút giận của các ?"

 

 

Loading...