Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 179: Khổ Vì Nổi Tiếng, Mẹ Chồng Bị Xoay Như Chong Chóng

Cập nhật lúc: 2026-03-01 22:47:35
Lượt xem: 93

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiều chút đau đầu, cũng chữa bệnh cho dân thôn, mà chủ yếu là bây giờ bệnh lớn bệnh nhỏ gì cũng tìm đến nàng, nàng cũng bận rộn mà.

 

Ngoài việc chăm sóc Tạ Vân Cẩn và bốn đứa nhỏ, còn dạy Tạ Nhị Trụ nuôi thủy điệt, hơn nữa bản nàng còn sách nhận mặt chữ luyện chữ, cũng may Bảo Hòa Đường dạo bệnh nhân nào nguy cấp cần nàng chữa trị.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Lục Kiều nghĩ về phía hai phụ nữ: "Hai là?"

 

Người phụ nữ lớn tuổi lập tức tới Lục Kiều : "Tú tài nương t.ử, bọn từ thôn Đại Liễu tới, y thuật của nương t.ử vô cùng lợi hại, xin nương t.ử giúp con dâu xem thử , cổ và con dâu mọc ít thứ, trấn xem mấy mà mãi khỏi."

 

Người phụ nữ trẻ tuổi lo lắng Lục Kiều, Lục Kiều thể gì đây, đầu bảo họ: "Hai theo trong ."

 

Nàng dứt lời, nhớ tới Nguyễn thị đang ở đây, lập tức đầu về phía Nguyễn thị, híp mắt : "Mẹ, giúp con dọn dẹp sạch sẽ đồ trong bếp, đó cho ch.ó ăn, quét dọn chuồng ch.ó một chút nhé."

 

Lục Kiều xong sắc mặt Nguyễn thị lập tức trầm xuống, đôi mắt tam giác âm trầm chằm chằm Lục Kiều.

 

Cái con tiện nhân c.h.ế.t tiệt lên trời luôn , dám sai bảo chồng việc.

 

Nguyễn thị kịp mở miệng, Lục Kiều đầu với hai phụ nữ bên cạnh: "Đây là chồng , chồng thấy bận quá nên qua giúp việc, bà tính lắm."

 

Một câu khiến tiếng c.h.ử.i rủa đến bên miệng Nguyễn thị nghẹn cứng , một cục tức nghẹn trong lòng, lên xuống xong.

 

Lục Kiều híp mắt tiếp tục : "Mẹ, xong thì nghỉ ngơi một chút hẵng tiếp, đừng để mệt quá, đúng , đợi nghỉ ngơi xong, con tưới nước vườn rau, bó củi xếp gọn nhé."

 

Lục Kiều xong xoay cùng hai phụ nữ nhà, phía Nguyễn thị tức đến nổ đốm mắt, nhưng cách nào c.h.ử.i miệng .

 

Lục Kiều thèm để ý đến bà nữa, dẫn hai phụ nữ phòng ngủ phía Tây.

 

"Nào, cho xem ?"

 

Lục Kiều hiệu cho phụ nữ cởi khăn buộc cổ , phụ nữ trẻ tuổi bất an cởi khăn, Lục Kiều mắc bệnh gì, chính là một loại bệnh ngoài da, tên bệnh là hắc lào, là do nhiễm nấm.

 

Lục Kiều kiểm tra cho phụ nữ một chút : "Đây là một loại bệnh ngoài da, bệnh thực dễ chữa, nhưng chỗ phiền toái của nó là tái phát, cô chữa khỏi nhanh ."

 

Lục Kiều , phụ nữ lớn tuổi liền gật đầu lia lịa: " , đó bốc t.h.u.ố.c trấn, bôi mấy ngày cảm thấy đỡ , nhanh tái phát, ngứa ngáy, hai đứa cháu gái trong nhà cũng lây ."

 

Người phụ nữ trẻ tuổi chồng , vẻ mặt đầy bất an.

 

Lục Kiều phụ nữ lớn tuổi một cái : "Thực bệnh gì nặng, chỉ là dễ lây lan, nhưng lây thường là thể chất , khỏe mạnh sẽ lây ."

 

" kê cho cô một đơn t.h.u.ố.c, cô về ngâm rượu bôi hàng ngày, nhớ là bôi ít nhất một tháng, thứ cần dùng t.h.u.ố.c trong thời gian dài, cô đó dùng t.h.u.ố.c vài ngày dừng là ."

 

Người phụ nữ lớn tuổi , lập tức hỏi: "Vậy bôi một tháng sẽ khỏi hẳn ?"

 

Lục Kiều gật đầu: "Sẽ khỏi, ngoài cho cô ăn uống một chút, mắc loại bệnh ngoài da cũng chứng tỏ sức khỏe cô ."

 

Lục Kiều xong về phía hai : "Hai đợi một chút, kê đơn t.h.u.ố.c."

 

Hai liên tục lời cảm ơn: "Cảm ơn tú tài nương t.ử, cảm ơn cô, cô đúng là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-179-kho-vi-noi-tieng-me-chong-bi-xoay-nhu-chong-chong.html.]

 

Lục Kiều khóe miệng giật giật, nếu nàng thu tiền mà rước lấy nhiều việc thế , nàng thu tiền .

 

Nếu khám bệnh lấy tiền, đến khám bệnh sẽ ít nhiều.

 

Trước đó nàng lấy tiền là vì đại phu ở nông thôn khám bệnh, tiền khám thu nhiều nhất cũng chỉ hai ba mươi văn tiền, nàng cảm thấy thu cũng chẳng ý nghĩa gì, nhưng nàng ngờ thu tiền thu hút nhiều đến khám bệnh như .

 

Lục Kiều đầy bụng oán thầm sang phòng ngủ phía Đông kê đơn t.h.u.ố.c, Tạ Vân Cẩn đang ôn tập sách vở.

 

Gần đây khi sức khỏe lên, ngoài việc dạy bọn trẻ sách, bản cũng bắt đầu ôn sách, tham gia kỳ thi Hương năm , cho nên thể bỏ bê bài vở.

 

thấy Lục Kiều phòng, vẫn ngẩng đầu sang, liền thấy sắc mặt Lục Kiều chút .

 

Tạ Vân Cẩn tưởng Nguyễn thị chọc giận Lục Kiều, buông sách trong tay xuống, quan tâm hỏi han: "Sao ?"

 

Lục Kiều lắc đầu, xoay đến bên cạnh Tạ Vân Cẩn kê đơn t.h.u.ố.c.

 

Mấy ngày nay hai đều dùng chung một cái bàn sách, Lục Kiều cũng quen , tự nhiên xuống bên cạnh Tạ Vân Cẩn, lấy b.út lông qua kê đơn.

 

Tạ Vân Cẩn nàng kê đơn, cau mày suy nghĩ một chút, đó cũng hiểu đôi phần.

 

Lục Kiều tâm trạng , e là vì cứ tới tìm nàng khám bệnh.

 

Tạ Vân Cẩn tuy ở chung với Lục Kiều lâu, nhưng phụ nữ đôi khi sợ phiền phức, mấy ngày nay tìm nàng khám bệnh nhiều, chắc hẳn nàng mất kiên nhẫn , cho nên tâm trạng mới .

 

Tạ Vân Cẩn Lục Kiều ôn tồn gợi ý: "Nếu thấy phiền phức thì thu tiền , định giá cao một chút, tin rằng bệnh nhân sẽ ít nhiều."

 

Lục Kiều Tạ Vân Cẩn , thở dài: "Nếu thật sự là bệnh nặng, cũng chẳng gì, hôm qua bốn bệnh đến là bệnh gì ? Một ăn đau bụng, một lên núi đốn củi ngã trầy đầu gối, một đ.á.n.h với cào rách mặt, còn một lạnh ho vài tiếng."

 

Lục Kiều đến cuối cùng cũng cạn lời, bình thường những bệnh chắc hẳn bọn họ đều khám, bây giờ vì nàng miễn phí nên ai cũng chạy tới tìm nàng khám bệnh, chẳng lẽ nàng bận ?

 

Lục Kiều than vãn hai câu, xua tay : "Thôi, đợi thêm xem ."

 

Nàng nghĩ đến chuyện và Tạ Vân Cẩn hòa ly, đợi khi rời khỏi thôn Tạ Gia, nàng sẽ dễ dàng để lộ địa chỉ nữa.

 

Lục Kiều nghĩ cầm đơn t.h.u.ố.c xong ngoài, phía Tạ Vân Cẩn cau mày trầm tư, xem nên đ.á.n.h tiếng với trưởng thôn, tìm mấy đứa trẻ canh giữ đầu thôn, nếu đến tìm Lục Kiều chữa bệnh, là bệnh nặng, nếu là bệnh vặt vãnh bình thường thì bảo họ tự lên trấn tìm đại phu mà khám.

 

Lục Kiều cầm đơn t.h.u.ố.c sang phòng ngủ phía Tây: "Đây, đây là đơn t.h.u.ố.c, ngươi đem mấy vị t.h.u.ố.c trong ngâm rượu nửa ngày, đó bôi lên chỗ hắc lào ngày hai , một tháng cơ bản sẽ tái phát nữa."

 

Hai con liên tục cảm ơn, Lục Kiều tiễn họ ngoài.

 

Nàng chân tiễn hai con , chân đón tiếp hai ông lão, hai còn là cùng thôn Hạnh Hoa nhà đẻ nàng, tính theo vai vế nàng còn gọi là bác trai bác gái, hai thấy Lục Kiều, bày vẻ bề gặp vãn bối.

 

"Kiều Kiều , cháu bây giờ đúng là tiền đồ lớn , khám bệnh , chân bác trai cháu cứ đau mãi, cháu mau xem giúp ông xem ? Mau chữa khỏi cho ông !"

 

"Chân chỗ đau nhức, tê dại, hơn nữa duỗi thẳng , cháu mau giúp chữa khỏi nó, khó chịu quá, ái chà, cháu mau chữa cho ."

 

 

Loading...