Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 212: Lên Núi Bắt Heo Rừng

Cập nhật lúc: 2026-03-01 22:48:20
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiều xoa xoa đầu chúng : "Làm bát mì thì mệt đến chứ, , nương mì đây, các con ngoan ngoãn ăn bánh ."

 

"Dạ ."

 

Bốn đứa nhỏ vui vẻ gật đầu, Lục Kiều dậy bếp mì thịt băm, bốn đứa nhỏ cầm bánh chạy phòng ngủ phía đông.

 

Đại Bảo Tạ Vân Cẩn : "Cha, cha ngay cả lời ý cũng , là để con dạy cha nhé."

 

Nhị Bảo Tam Bảo Tiểu Tứ Bảo nhanh ch.óng vây quanh bàn của Tạ Vân Cẩn : "Cha, cha chúng con thể dạy cha."

 

Nhị Bảo dẫn đầu mở miệng: "Cha thể với nương như thế , Kiều Kiều ..."

 

Nhị Bảo lời còn dứt, Tạ Vân Cẩn kinh ngạc bé, cái đều là ai dạy a, ngay cả Kiều Kiều cũng thốt .

 

Tạ Vân Cẩn nên lời đau đầu, nhanh ch.óng mở miệng : "Cha mệt , lên giường nghỉ ngơi đây."

 

Nói xong dậy liền lên giường, bốn đứa nhỏ chuyện nữa.

 

Bốn đứa nhỏ vẻ mặt thất vọng, bất quá cũng tiện cho cha nghỉ ngơi, thôi bỏ , dạy .

 

Cả nhà khi ăn xong cơm trưa, Lục Kiều tắm rửa cho bốn đứa nhỏ, cùng chúng ngủ trưa, còn kể chuyện cho chúng .

 

Bốn đứa nhỏ vui vẻ bao, con năm chen chúc giường phòng ngủ phía tây ríu rít chuyện náo nhiệt.

 

Lục Kiều mắt thấy thời gian còn sớm, giục mấy đứa nhỏ mau ngủ một lát: "Lát nữa còn sách đấy, chờ sách xong, nương dẫn các con lên núi bẫy, bắt thú."

 

Bốn đứa nhỏ lập tức vui vẻ hoan hô lên: "Được a, chúng con mau ngủ."

 

Bốn đứa nhỏ nhanh ngủ, Lục Kiều lượt sờ sờ chúng.

 

Hiện tại cách lúc Tạ Vân Cẩn kinh thi cử còn hơn một năm, nàng còn thể chăm sóc chúng hơn một năm, đợi đến chúng theo Tạ Vân Cẩn kinh, tính cách sơ bộ định hình, về đến mức đằng nào.

 

Lục Kiều nghĩ cũng nhắm mắt ngủ, mấy con ngủ một lát liền dậy, Tạ Vân Cẩn bắt đầu dạy bốn đứa nhỏ sách.

 

Bốn đứa nhỏ thông minh trí nhớ , sách nhanh hơn trẻ con trong thôn nhiều, cho nên Bách Gia Tính chúng sớm xong, hiện tại Tạ Vân Cẩn dạy chúng Thiên Tự Văn, trẻ con trong thôn vẫn đang Bách Gia Tính.

 

Lục Kiều nhân lúc chúng sách, thu dọn đồ ăn trong bếp một phen, dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ, đó dùng ống tre đựng cho bốn đứa nhỏ mỗi một ống nước đun sôi để nguội.

 

Chờ đến khi nàng xong những việc , bốn đứa nhỏ xong sách, cao hứng phấn chấn tìm tới.

 

"Nương, chúng con xong , cha hôm nay chúng con thể sớm lên núi bắt thú."

 

Hóa lúc bốn đứa nhỏ sách, với Tạ Vân Cẩn chuyện hôm nay cùng Lục Kiều lên núi bẫy bắt thú, Tạ Vân Cẩn nghĩ đến hôm qua bốn đứa nhỏ chịu tội, lập tức thả chúng, để chúng sớm cùng Lục Kiều lên núi bắt thú.

 

Bốn đứa nhỏ vô cùng vui vẻ, bốn khuôn mặt nhỏ nhắn giống như bốn hạt dẻ .

 

"Nương, chúng bây giờ lên núi bắt thú ?"

 

"Được, các con đeo gùi nhỏ lên, bên trong đồ ăn và nước đun sôi để nguội nương chuẩn cho các con còn cung tên nữa."

 

Bốn đứa nhỏ lập tức vui vẻ đeo gùi lên, Lục Kiều cũng đeo gùi cũ của , con năm một đường khỏi cửa nhà, lên núi bắt thú.

 

Phía trong nhà chính đám Tạ Tiểu Bảo đang sách kêu lên một cái thương tâm, hu hu, tại cùng sách, Đại Bảo bọn họ thể kết thúc sớm như lên núi chơi, bọn họ còn ở chỗ , cái công bằng?

 

Tạ Vân Cẩn đang dạy trẻ con trong thôn sách, ngẩng đầu thấy con năm vui vui vẻ vẻ đeo gùi một đường khỏi sân.

 

Tạ Vân Cẩn tim tắc nghẽn, sắc mặt tự chủ phủ đầy u uất, trẻ con đang sách trong nhà chính, thở mạnh cũng dám.

 

Lục Kiều màn , dẫn theo bốn đứa nhỏ một đường lên núi bẫy.

 

Hôm nay lên núi nàng đặc biệt mang theo xẻng sắt, cái hố bẫy tự nhiên chọn đó, một tảng đá lăn từ sườn núi xuống lấp kín , cho nên nàng đào một cái hố bẫy.

 

Đã quyết định dẫn bốn đứa nhỏ bẫy bắt thú, thì tự đào, để cho bọn nhỏ cảm nhận một chút niềm vui khi bẫy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-212-len-nui-bat-heo-rung.html.]

Mẹ con năm một đường lên núi, ăn chút đồ ăn , uống chút nước, đó bắt đầu đào.

 

Lúc Lục Kiều đào, bốn đứa nhỏ hứng thú bừng bừng dùng tay bới đất, tỏ vẻ cùng nương động thủ đào hố.

 

Lục Kiều cũng tùy ý chúng, con năm hợp lực đào xong một cái hố, đó vót chông tre cắm trong hố bẫy.

 

Bốn đứa nhỏ hưng phấn hố bẫy: "Nương, như thể bắt thú ?"

 

Lục Kiều bẫy, là loại bẫy phía miệng hố phủ lá trúc cỏ xanh các thứ, bẫy như , con mồi phát hiện dị thường, dễ trúng chiêu.

 

"Có thể bắt ."

 

Nàng thịt bôi linh tuyền, dã thú núi ngửi thấy mùi, nhất định sẽ tới.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Lục Kiều xong bẫy, dẫn bốn đứa nhỏ trốn đến sườn núi nhỏ cách đó xa chờ đợi.

 

Bốn đứa nhỏ hưng phấn sấp bãi cỏ, chằm chằm cái bẫy phía .

 

Bốn đứa nhỏ nhỏ giọng hỏi Lục Kiều: "Nương, chúng thật sự thể bắt gà rừng và thỏ ?"

 

"Nương, chúng bắt bao nhiêu đây?"

 

"Nếu bắt nhiều ăn hết thì ?"

 

Tam Bảo dứt lời, Tiểu Tứ Bảo nhanh ch.óng đầu Lục Kiều : "Nương, nương đưa chúng con nhà bà ngoại ? Chúng nếu bắt nhiều đồ, tặng cho bà ngoại ăn ?"

 

Vừa nhắc tới nhà bà ngoại, bốn đứa nhỏ đồng loạt chằm chằm Lục Kiều.

 

Bốn đứa chúng lớn thế còn từng thăm họ hàng , cho nên đối với việc thăm họ hàng vô cùng hứng thú.

 

Lục Kiều dáng vẻ cấp thiết của bốn đứa nhỏ, nghĩ nghĩ liền đồng ý: "Được, ngày mai đưa các con thăm bà ngoại."

 

Bốn đứa nhỏ , tất cả đều vui vẻ hoan hô lên: "Tốt quá , ngày mai chúng thể thăm họ hàng ."

 

"Đi nhà bà ngoại , nhà bà ngoại ."

 

"Bà ngoại và cữu cữu nhất định nhớ chúng ."

 

"Chúng mang gà rừng thỏ rừng cho bà ngoại, mang trứng gà và rau cho bà ngoại, nương, nương ?"

 

Tiểu Tứ Bảo hưng phấn , một bên Lục Kiều xoa xoa đầu bé: "Được."

 

Nàng dứt lời, thấy phía , một con heo rừng nhỏ bốn năm mươi cân dáo dác thò đầu .

 

Lục Kiều lập tức hiệu im lặng với bốn đứa nhỏ: "Mau , heo rừng."

 

Bốn đứa nhỏ nhanh ch.óng đầu chằm chằm phía , quả nhiên thấy heo rừng, bốn đứa nhỏ đều kích động, chằm chằm con heo rừng nhỏ phía , heo rừng nhỏ một đường theo mùi, chạy thẳng đến cái bẫy của Lục Kiều.

 

Rất nhanh, heo rừng nhỏ rơi xuống hố bẫy, phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

 

Bốn đứa nhỏ một màn , căng thẳng hưng phấn: "Nương, chúng thật sự bắt heo rừng ."

 

Lục Kiều cũng vui, đó nàng mấy cái bàn chải đ.á.n.h răng, ngờ bây giờ bắt heo rừng nhỏ, lông heo rừng lớn chút cứng, lông heo rừng nhỏ độ cứng vặn .

 

Lục Kiều đang định dẫn bốn đứa nhỏ hố bẫy bắt heo rừng, ngờ hai con thỏ rừng chạy tới, rơi hố bẫy.

 

Lần bốn đứa nhỏ hưng phấn, đợi Lục Kiều gọi, liền chạy bay qua.

 

Lục Kiều sợ chúng rơi hố bẫy, vội vàng bảo chúng chậm một chút.

 

"Các con đừng rơi , trong bẫy chông tre sắc nhọn, sẽ thương đấy."

 

Nàng chọn tre đều là tre già, đặc biệt cứng rắn, hơn nữa còn chọn tre già, cho nên chông tre sắc cứng.

 

 

Loading...