Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 299: Tiểu Bá Vương Đại Náo Tạ Gia

Cập nhật lúc: 2026-03-02 13:22:41
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiều để ý đến , cùng Tạ Vân Cẩn lên xe ngựa, Triệu Lăng Phong và Tề Lỗi lên một chiếc xe ngựa khác, hai chiếc xe ngựa một đường về huyện thành Thanh Hà.

 

Vốn dĩ Lục Kiều tưởng rằng, Triệu Lăng Phong cho dù đưa Triệu Ngọc La qua, chắc chắn cũng là chuyện của mấy ngày .

 

Ai ngờ cả nhà bọn họ đang ăn cơm trưa, Văn thúc bẩm báo: "Chủ t.ử, Bảo Hòa Đường Triệu đông gia cho đưa con gái ngài qua đây, tên tiểu tư chủ t.ử bọn họ với công t.ử nương t.ử chuyện ."

 

Trong chính sảnh, Lục Kiều và Tạ Vân Cẩn vẻ mặt cạn lời một cái, gấp gáp như ?

 

Lục Kiều phất phất tay : "Cho con bé ."

 

Văn thúc xoay tiền viện, phía trong sảnh đường, Lục Quý và bốn đứa nhỏ cùng về phía Lục Kiều và Tạ Vân Cẩn .

 

"Triệu đông gia con gái ?"

 

Tạ Vân Cẩn ánh mắt lành lạnh về phía tiểu cữu t.ử của , con kỳ lạ lắm ?

 

Lục Quý cảm thấy ánh mắt tỷ phu chút đúng, đáng tiếc đầu óc chậm chạp, ý gì, nhưng còn biện giải.

 

"Đệ chỉ là ngạc nhiên thôi."

 

Bốn đứa nhỏ Lục Kiều: "Nương, bạn là ai ạ?"

 

Lục Kiều buổi chiều vốn định đưa bốn đứa nhỏ ngoài mua đồ, bây giờ Triệu Ngọc La tới, bọn họ ngoài kiểu gì? Mấy đứa nhỏ đối với chuyện vô cùng mong đợi.

 

Lục Kiều chút đau đầu, bốn đứa nhỏ giải thích: "Chính là con gái của Triệu bá bá các con, tên là Triệu Ngọc La, năm nay năm tuổi, tính các con nên gọi là tỷ tỷ."

 

Lục Kiều nghĩ đến phận ác độc nữ phụ của Triệu Ngọc La, ác độc nữ phụ hồi nhỏ là cái dạng gấu con gì.

 

Nàng đang nghĩ, ngoài cửa một bóng dáng nhỏ bé như cơn lốc lao , liền lao thẳng về phía bốn đứa nhỏ.

 

"Hóa nhà các ngươi thật sự bốn giống hệt a."

 

Dứt lời, đưa tay lên nhéo má Nhị Bảo.

 

Nhị Bảo giơ tay tát một cái hất tay cô bé .

 

Triệu Ngọc La thấy đ.á.n.h, lao tới túm tóc Nhị Bảo.

 

Tất cả trong ngoài sảnh đường đến ngây , chỉ trong chớp mắt đ.á.n.h .

 

Lục Kiều Triệu Ngọc La, tuy rằng năm tuổi, vì ăn uống nên nhỏ nhắn ngược khá cao, mày mắt tinh xảo, chỉ là bé gái thật sự khiến một lời khó hết.

 

Vừa gặp mặt nhéo má , một lời hợp liền đ.á.n.h .

 

Thảo nào lớn lên là ác độc nữ phụ.

 

Một bà t.ử một nha Triệu Ngọc La mang theo thấy tình hình trong sảnh, đau đầu tiến lên kéo Triệu Ngọc La .

 

"Tiểu thư của ơi, đừng đ.á.n.h nữa đừng đ.á.n.h nữa, là đến nhà khách, đ.á.n.h như ."

 

Đáng tiếc Triệu Ngọc La từ nhỏ đến lớn từng chịu thiệt, lúc nãy Nhị Bảo tát một cái, cô bé tức giận , cô bé thể chịu thiệt chứ, cho nên đ.á.n.h .

 

Đáng tiếc cô bé gặp là Nhị Bảo, Nhị Bảo xưa nay khá tích cực vận động, cộng thêm Lục Kiều từng dạy bé cách đ.á.n.h với trẻ con cùng trang lứa.

 

Cho nên bé nửa điểm cũng sợ Triệu Ngọc La, Triệu Ngọc La túm tóc , nghiêng đầu tránh , đó nhỏ trượt xuống ghế, lao tới húc ngã Triệu Ngọc La, đặt m.ô.n.g lên Triệu Ngọc La, giơ tay túm tóc cô bé.

 

Lần Triệu Ngọc La chịu , òa lớn, hét lớn: "Ngươi là , ngươi là đại hoại đản, mách cha đ.á.n.h ngươi, đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi."

 

Trong sảnh đường, sắc mặt Tạ Vân Cẩn khó coi quát: "Câm miệng, còn nữa ném ngoài."

 

Tạ Vân Cẩn ghét nhất loại phụ nữ hồ đồ dây dưa lý lẽ như , cho dù là bé gái cũng cực thích.

 

Đáng tiếc tiếng quát của , Triệu Ngọc La dường như thấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-299-tieu-ba-vuong-dai-nao-ta-gia.html.]

Lục Kiều Nhị Bảo bảo dậy: "Nhị Bảo, con dậy ."

 

Nhị Bảo trừng mắt Triệu Ngọc La một cái bò dậy, tránh sang một bên.

 

Triệu Ngọc La đất lớn, còn ngừng đạp chân đá cẳng, bộ dáng chịu buông tha gào .

 

Đồng thời cô bé đầu bà t.ử và nha mang theo : "Ngươi giúp đ.á.n.h nó, đ.á.n.h nó, đ.á.n.h c.h.ế.t nó."

 

Bà t.ử và nha đều , Lục Kiều ngượng ngùng : "Xin , tiểu thư nhà chúng hiểu chuyện, Lục nương t.ử đừng trách."

 

Lục Kiều lắc đầu, Triệu Ngọc La đang gào đất : "Đứng dậy."

 

Triệu Ngọc La thấy Lục Kiều chuyện, đầu sang, nức nở : "Ngươi đ.á.n.h nó, đ.á.n.h nó mới dậy."

 

Lục Kiều bực bội : "Rõ ràng là ngươi đúng, dựa bắt đ.á.n.h con trai ."

 

Triệu Ngọc La tiếng càng lớn hơn, hét lớn: "Ngươi đ.á.n.h nó, sẽ dậy."

 

Lục Kiều trực tiếp mở miệng : "Không dậy thì cứ đó mà , đời ngoại trừ cha ngươi, ai thương ngươi ."

 

Nàng xong về phía Tạ Vân Cẩn và bốn đứa nhỏ : "Ăn cơm , đừng để ý đến nó."

 

Bà t.ử và nha Triệu gia thấy tiểu thư nhà đất , tiến lên dỗ dành cô bé.

 

nghĩ đến lời dặn dò của công t.ử, hai dám tiến lên, công t.ử , đến bên Tạ gia, bảo các nàng theo lời Lục nương t.ử hành sự, hiện tại Lục nương t.ử lên tiếng, các nàng dám tiến lên dỗ dành tiểu thư nhà .

 

Kết quả là Triệu Ngọc La đất nửa ngày, ai để ý đến cô bé.

 

Cô bé dám tin đám trong sảnh đường, bà t.ử nha mang theo, tại ai dỗ cô bé, tại ai lên đ.á.n.h tên nhóc xa a, tại để ý đến cô bé.

 

Lục Kiều và Tạ Vân Cẩn cùng bốn đứa nhỏ ăn xong cơm trưa , Phùng Chi và Khâu bà bà hai dọn dẹp đồ đạc ngoài, Lục Quý cũng tiền viện .

 

Trong phòng, tuy rằng khá đông, nhưng vô cùng yên tĩnh.

 

Cuối cùng Triệu Ngọc La cũng nữa, xoay dậy, tức giận trừng mắt đám trong sảnh đường : "Các đều là , thích các ."

 

Bốn đứa nhỏ lời cô bé, đồng thời lên tiếng thích: "Chúng cũng thích bạn."

 

Đồ đáng ghét.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Triệu Ngọc La lời bốn đứa nhỏ, tức đến mức hung hăng trừng mắt bọn chúng, đó xoay bò dậy chạy ngoài: "Ta về nhà, chơi với các nữa."

 

Bà t.ử vội vàng ôm lấy cô bé, dỗ dành: "Cô nương, công t.ử để chơi đến tối mới về mà."

 

"Ta thích bọn họ, bây giờ về."

 

Triệu Ngọc La lớn tiếng .

 

Trong sảnh, Tạ Vân Cẩn vô cùng chán ghét nha đầu hồ đồ dây dưa như , lập tức trầm mặt : "Đưa nó về , đừng để nó tới nữa."

 

Lục Kiều thấy Tạ Vân Cẩn tức giận, lên tiếng : "Chàng đừng chấp nhặt với một cô bé con, nó từ nhỏ dạy dỗ, mới dưỡng thành tính tình như ."

 

Lục Kiều thực cũng thích đứa trẻ hư như Triệu Ngọc La, nhưng nghĩ đến t.h.ả.m trạng cuối cùng của cô bé, độ bao dung lớn hơn một chút.

 

Một bên Tạ Vân Cẩn mở miệng: "Nàng ?"

 

Lục Kiều căn bản nghĩ nhiều, gật đầu : " , Triệu đông gia , con bé lúc sinh con bé thì khó sinh qua đời, cho nên con bé từ nhỏ ."

 

Trái tim Tạ Vân Cẩn lộp bộp trầm xuống, đó Triệu Lăng Phong con gái, còn tưởng nương t.ử chứ, bản nghĩ nhiều .

 

Bây giờ xem rõ ràng là lòng mang ý a, thể khẳng định, nếu Lục Kiều và hòa ly, tên Triệu Lăng Phong chắc chắn sẽ trăm phương ngàn kế để Lục Kiều đại nương t.ử của .

 

Bây giờ xem , cảm nhận đó của vẫn khá chuẩn, cẩn thận gấp bội với .

 

 

Loading...