Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 302: Quan Điểm Về Thê Thiếp
Cập nhật lúc: 2026-03-02 13:22:44
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Kiều lập tức gật đầu. Lý Ngọc Dao lo lắng Lục Kiều : "Sau phu sẽ quan, mà quan thì mấy ai nạp . Không đến bản nạp , cấp cũng thích chỉ định cho, cộng thêm đồng liêu cũng sẽ tặng phụ nữ, tóm trong nhà quan chẳng ai là nạp . Cha chồng tỷ là năng lực gì lớn nên ai tặng, chỉ hai do chồng tỷ nạp thôi."
"Những quan viên năng lực, trong phủ ba bốn thất là còn ít đấy."
Lục Kiều mà vẻ mặt đầy kinh ngạc. Nàng thời cổ đại tam thê tứ là bình thường, nhưng ngờ cấp và đồng liêu còn thích tặng phụ nữ cho .
May mà nàng từng nghĩ sẽ phu nhân quan , nếu đối mặt với cảnh tượng như chắc mệt c.h.ế.t.
Hôm qua dự tiệc nhà họ Hồ xảy bao nhiêu chuyện, nếu trong phủ mấy phụ nữ, suốt ngày như hát tuồng, nàng còn thời gian mà chữa bệnh cứu ? Chắc suốt ngày ở trong phủ đấu đá với tiểu mất.
Lục Kiều nhớ tới Tạ Vân Cẩn từng đời nạp , giữ lời hứa .
Lục Kiều nghiêm túc nhớ cuốn sách , trong sách dường như vị Thủ phụ đại nhân thất nào.
Xem Tạ Vân Cẩn trong đám cổ đại cũng coi như là hàng .
Trong hoa sảnh, Lý Ngọc Dao thấy Lục Kiều vẻ mặt đăm chiêu, khuyên giải: "Thôi, mấy ả thất đó cũng chỉ là món đồ chơi, nếu phu nạp , cứ coi bọn họ như món đồ cho chồng chơi đùa là ."
Lục Kiều ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc Lý Ngọc Dao : "Sao thể là đồ vật chứ? Tỷ nghĩ như là nguy hiểm. Đó là con bằng xương bằng thịt, ở bên cạnh chồng tỷ dễ nảy sinh tình cảm. Nếu đàn ông nảy sinh tình cảm với ả , tỷ ? Đến lúc đó phụ nữ sinh con đẻ cái, tính kế lên đầu tỷ thì thế nào?"
"Tỷ cũng bao nhiêu nữ t.ử hậu trạch đều c.h.ế.t trong những mưu toan như . Người c.h.ế.t thì đành, con cái còn sống chịu bao nhiêu tội khổ chứ."
Lục Kiều cứ nghĩ đến là thấy phụ nữ cổ đại thật đáng thương, những đứa trẻ mất càng đáng thương hơn.
Lý Ngọc Dao nghĩ đến tình cảnh đó, lông tóc dựng , trong lòng kìm oán hận chồng .
Nếu bà khăng khăng tặng thông phòng gì đó, Hồ Thiện sẽ thông phòng.
Mấy ả thông phòng còn là do cha chồng ép xuống, nếu trong viện của họ bây giờ thêm hai tiểu .
Cha chồng lên tiếng rằng Hồ Thiện đích t.ử, thông phòng m.a.n.g t.h.a.i chính thất, cho nên cho uống t.h.u.ố.c, đợi nàng sinh đích t.ử xong mới cho thông phòng mang thai, đó nâng lên tiểu .
Vốn dĩ nàng cũng nhận mệnh , giờ Lục Kiều , nàng thấy bất an. Nếu thông phòng m.a.n.g t.h.a.i con trai sinh , chẳng sẽ hại con trai nàng .
Lý Ngọc Dao đưa tay nắm lấy tay Lục Kiều: "Kiều Kiều, tỷ vớ một bà chồng bớt lo thế chứ."
Lục Kiều thở dài: "Không chỉ chồng tỷ , chồng ai cũng thế cả. tỷ nhớ kỹ, đừng đối đầu cứng rắn với chồng, tỷ dùng d.a.o mềm cứa d.a.o cứng của bà . Còn nữa, tỷ nắm trái tim Hồ Thiện, đừng để hai ả thông phòng câu mất hồn, đó tỷ tìm cơ hội tống khứ hai ả thông phòng đó . Sau tỷ cứ để Hồ Thiện đối phó với chồng tỷ, tỷ chỉ cần đối với chồng là ."
Lý Ngọc Dao Lục Kiều cho gật đầu liên tục, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Kiều: "Kiều Kiều, tỷ nhận đúng là hời to ."
Lục Kiều thấy nàng phiền lòng, trêu: "Vậy thì đối với chút ."
Lý Ngọc Dao quả nhiên chọc : "Đó là chắc chắn, chính là em gái ruột của tỷ."
Cái đứa em ruột thì cút xéo cho khuất mắt.
Lục Kiều và Lý Ngọc Dao chuyện một lúc, lo lắng bốn đứa nhỏ và Triệu Ngọc La ở bên cạnh gây gổ, bèn sang xem thử.
Kết quả phát hiện Triệu Ngọc La mà ngoan ngoãn lạ thường, đang cùng Hồ Lăng Tuyết chơi đồ chơi của bốn đứa nhỏ.
Lục Kiều mà nhịn , xem trẻ hư thì trị, dỗ dành nó thì nó tự khắc dỗ dành thôi.
Buổi chiều, cả nhà họ Hồ chơi ở nhà họ Tạ vui vẻ. Vốn dĩ buổi tối Lục Kiều định giữ họ ăn cơm tối, nhưng vì Bình An còn quá nhỏ nên Hồ Thiện và Lý Ngọc Dao ở .
Lục Kiều gói mấy món điểm tâm chiều nay Hoa thẩm cho họ mang về.
Lý Ngọc Dao và Hồ Lăng Tuyết vui, hai con chiều nay ăn điểm tâm Lục Kiều bảo Hoa thẩm , ngon, hơn nữa họ cảm thấy ăn xong tâm trạng bỗng nhiên trở nên hơn.
Triệu Ngọc La cũng bà t.ử và nha nhà họ Triệu đưa về, khi còn tạm biệt với Lục Kiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kieu-the-co-khong-gian-day-con-lam-giau/chuong-302-quan-diem-ve-the-thiep.html.]
với khác thì nó chẳng thèm để ý, lạnh lùng mặt bỏ chạy.
Đừng tưởng nó , bọn họ thích nó. Bọn họ thích nó, nó cũng chẳng thèm thích bọn họ .
Tạ Vân Cẩn và bốn đứa nhỏ mặt đầy hắc tuyến.
"Gia giáo nhà họ Triệu thật sự vấn đề."
Đại Bảo nghiêm mặt tiếp lời: " là vấn đề, chẳng hiểu lễ phép chút nào."
Nhị Bảo thẳng thừng khách khí: "Lần còn quậy phá nữa con sẽ đ.á.n.h nó trực tiếp luôn."
Lục Kiều sắc mặt Nhị Bảo: "Con quên lời nương từng với con ?"
Nhị Bảo lập tức : "Không bắt nạt con gái."
Nói xong bé nhanh nhảu biện hộ: " nó bắt nạt con, nó nhéo má con, còn đ.á.n.h con."
"Chuyện hôm nay thể tha thứ, nhưng đừng động một chút là đòi đ.á.n.h con gái, con trai rộng lượng, hiểu chuyện, ?"
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Nhị Bảo vốn còn thấy ấm ức, nhưng nương chuyện hôm nay thể tha thứ, bé , lớn tiếng đáp.
"Nương, con , sẽ đ.á.n.h nữa."
Nếu gặp kiểu bắt nạt nó như thế thì tiếp tục đ.á.n.h.
Nhị Bảo âm thầm hạ quyết tâm trong lòng.
Tam Bảo và Tứ Bảo sang Lục Kiều : "Nương, Tiếu Tiếu tỷ tỷ hơn Triệu Ngọc La."
" , tỷ còn tặng quà cho bọn con nữa."
Tiểu Tứ Bảo tít cả mắt, vì bé nhận con lật đật Hồ Lăng Tuyết tặng, chơi vui.
"Điều chứng tỏ Tiếu Tiếu tỷ tỷ của các con hiểu lễ phép, các con cũng hiểu lễ phép."
"Bọn con sẽ ạ."
Cả nhà vui vẻ ăn cơm tối. Cơm tối ăn xong, bốn đứa nhỏ buồn ngủ gật gà gật gù. Lục Kiều và Tạ Vân Cẩn vội vàng tắm rửa cho chúng, đưa lên giường ngủ.
Dưới ánh đèn vàng nhạt mờ ảo, Tạ Vân Cẩn nhịn lén lút đưa mắt Lục Kiều.
Lục Kiều đang dịu dàng đắp chăn cho bốn đứa nhỏ. Bây giờ là tháng Tám, ban đêm se lạnh nên mấy đứa nhỏ đều đắp chăn mỏng.
Lục Kiều sợ bốn đứa nhỏ ngủ đạp chăn, nên cẩn thận tém góc chăn hai bên xuống chúng.
Tạ Vân Cẩn dáng vẻ tràn đầy dịu dàng của nàng, kìm đến ngẩn ngơ.
Nàng như thế , chính là dáng vẻ của một mà hằng mong ước trong lòng.
Trước đây thường nghĩ, thê t.ử cưới trong tương lai nhất định là yêu thương con cái, con trai chịu đựng những khổ sở mà từng chịu.
đó gặp còn đáng ghét hơn cả , những với con mà còn ngược đãi con cái.
Tạ Vân Cẩn nghĩ đến con , ánh mắt thoáng chốc hiện lên vẻ chán ghét.
Trong phòng, Lục Kiều vặn dậy, về phía , nhịn mở miệng hỏi: "Sắc mặt hình như lắm, ?"